Đạo (Dịch) – Chương 894

Sau giây phút yên tĩnh ngắn ngủi, vô số tu sĩ thấp giọng mở miệng, ánh mắt quét về phía Tiêu Thần tràn ngập vẻ kính sợ vô tận.

Hai người Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng lập tức trở nên ngưng trọng. Bọn họ nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy vẻ chấn động trong lòng, đồng thời còn có vẻ kiêng kỵ thật sâu. Tuy rằng bọn hắn biết được thực lực của Tiêu Thần mạnh mẽ, nhưng mà bởi vì có rất nhiều át chủ bài trên người cho nên bọn họ cũng không quá mức kiêng kỵ Tiêu Thần. Tuy nhiên hiện tại bọn hắn rốt cuộc mới biết được thực lực Tiêu Thần này rất mạnh. Tuyệt đối vượt quá dự đoán của bọn hắn.

Chém giết mười bốn lão thi.

Loại thực lực này chỉ sợ so với bọn hắn còn hơn rất nhiều a.

Sắc mặt nam tử áo trắng lập tức trở nên khó coi vô cùng, đồng tử kịch liệt co rút lại không thôi.

Thực lực của Tiêu Thần này không ngờ lại mạnh mẽ như vậy.

Chém giết mười đầu lão thi đã là cực hạn của hắn, nếu như tiếp tục thì an toàn của bản thân không có nắm chắc mười phần. Vốn hắn cảm thấy thực lực như vậy đã khiến cho hắn có thể cười nhạo tuyệt đại bộ phận tu sĩ đồng cấp, chém giết Tiêu Thần này cũng tuyệt đối không chút khó khăn.

Nhưng mà giờ phút này hắn mới hiểu được, hóa ra thực lực của mình so với Tiêu Thần lại chênh lệch xa tới như vậy.

Thiên Nữ áo xanh, Thiên Vương mặc tạo bào âm trầm, vừa rồi khi Thiên Vương ra tay bọn hắn không có can thiệp, giờ phút này tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội đã triệt để quyết liệt với Tiêu Thần, cho dù muốn thu tay lại cũng không còn kịp.

Nhưng ba người bọn họ vốn là cùng một thể, cùng vinh cùng nhục. Đương nhiên không thể trơ mắt nhìn Thiên Tử này chịu thiệt trong tay Tiêu Thần, thậm chí là vứt bỏ tính mạng.

Cho nên hai người này liếc mắt nhìn nhau, bất chấp vấn đề mặt mũi, giờ phút này đồng thời tiến lên một bước, đứng song song với nam tử áo trắng, khí tức mạnh mẽ trong cơ thể bộc phát, quét ngang ra.

Ba người liên thủ, khí thế lập tức tăng vọt lên vô số lần.

Trong lòng mọi người chấn động, tiếp đó có chút phức tạp.

Mặc dù thực lực Tiêu Thần này mạnh mẽ vô cùng, nhưng mà giờ phút này đối mặt với ba tu sĩ Luyện Đan hiệp hội liên thủ cũng tuyệt đối không phải là đối thủ. Tuy rằng như vậy là không công bằng, nhưng mà trong Tu chân giới cũng không có cái gọi là công bằng, thực lực mới là tối thượng.

Hai người Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng chần chờ, giờ phút này không biết có nên xuất thủ trợ giúp Tiêu Thần hay không. Dù sao dựa theo tình huống trước mắt, chỉ cần bọn hắn ra tay liên hợp với Tiêu Thần nhất định có thể trấn áp Luyện Đan hiệp hội xuống dưới. Khả năng đạt được cơ duyên cũng lớn hơn rất nhiều.

Hai người nhìn nhau, đều có thể nhìn ra lựa chọn trong lòng đối phương. Trong lúc nguy cấp xuất thủ tương trợ, chắc hẳn Tiêu Thần này là người có ơn sẽ báo đáp, tất sẽ trợ giúp bọn hắn cướp lấy cơ duyên truyền thừa.

Nhưng lúc này hai người lại không phát hiện ra, khi Tiêu Thần đối mặt với ba tu sĩ Luyện Đan hiệp hội liên thủ, sắc mặt hắn vẫn không có một chút biến hóa nào. Khóe miệng càng cong hơn, vẻ mỉa mai trong miệng càng thêm chói mắt.

- Tiêu Thần, dù hôm nay ngươi có thực lực mạnh hơn nữa cũng đừng mong còn mạng rời đi.

- Ba người chúng ta liên thủ, ngươi có chạy đằng trời.

Tiêu Thần lắc đầu, hắn lạnh nhạt mở miệng nói:

- Thực lực của ba người các ngươi khá mạnh, nhưng nếu cho rằng chỉ như vậy là có thể liên thủ lấy mạng ta, như vậy cũng quá mức coi nhẹ, xem thường Tiêu Thần ta rồi.

- Chẳng lẽ các ngươi cho rằng chỉ có các ngươi mới biết liên thủ sao?

Nói xong Tiêu Thần phất tay, trong linh quang lập lèo có một thân ảnh tu sĩ áo đen hiển hiện.

Tiểu Cốt đã sớm được ý niệm của Tiêu Thần chỉ bảo, giờ phút này vừa mới hiện thân thì khí tức mạnh mẽ, hung hãn trong cơ thể không hề che dấu, lập tức bộc phát.

- Khôi lỗi. Dưới tấm áo đen này không ngờ lại che dấu một cỗ khôi lỗi.

- Thực lực của khôi lỗi này quá mạnh, so với ba người Luyện Đan hiệp hội phía đối diện cũng không kém một chút đỉnh nào.

- Khó trách Tiêu Thần này trầm ổn như vậy, đối mặt với ba người của Luyện Đan hiệp hội liên thủ cũng không có sợ hãi. Dùng thực lực của hắn cộng thêm cỗ khôi lỗi này, đương nhiên có dư lực tự bảo vệ mình. Mà ba người Luyện Đan hiệp hội này ra tay cũng chưa chắc đã có thể chiến thắng.

- Không hổ là quán quân khảo hạch luyện đan, thủ đoạn rất nhiều.

Tiêu Thần ở phía trước, Tiểu Cốt ở phía sau, đại thế bàng bạc lập tức thàn hình, so với khí thế của ba người Thiên Nữ bên Luyện Đan hiệp hội cũng không kém chút nào. Biến cố như vậy lập tức vượt quá dự liệu của chúng nhân.

Bạch Vô Kỵ và Hắc Tử Lăng nhìn nhau cười khổ. Vốn bọn hắn cho rằng nguy cơ này sẽ khiến cho hai đại ẩn điện có thời cơ thu phục Tiêu Thần này, chỉ là bọn hắn không ngờ kết cục hiện tại lại trở thành như vậy.

Khôi lỗi có thể so sánh với Bất Trụy tích lũy cực hạn, loại bảo vật nghịch thiên này, không biết Tiêu Thần này rốt cuộc lấy từ nơi nào tới?

Thiên Nữ áo xanh, Thiên Vương mặc tạo bào, Thiên Tử mặc áo trắng, sắc mặt ba người trở nên vô cùng khó coi. Chuyện trước mắt đã trở nên phiền phức. Giờ phút này trong lòng hai người Thiên Nữ không nhịn được sinh ra vài phần oán trách. Thiên Tử này không biết sống chết, hết lần này tới lần khác lại xảy ra xung đột với Tiêu Thần. Vốn bằng vào thủ đoạn của một mình Tiêu Thần đã đủ để khiến cho bọn hắn đau đầu, giờ phút này lại có thêm một cỗ khôi lỗi vô cùng mạnh mẽ như vậy. Cho dù ba người có liên thủ miễn cưỡng chiếm được thượng phong thì cũng vậy. Nhưng mà một khi thực sự động thủ, cho dù chiến thắng thì thực lực bản thân ba bọn họ sẽ bị hao tổn nghiêm trọng.

Như vậy có khác gì chắp tay dâng truyền thừa trong Thần Sơn cho tu sĩ ẩn điện chứ?

Trong lòng Thiên Tử kia không cam lòng, nhưng mà người này cũng không phải là kẻ ngu xuẩn, hắn cũng thực sự hiểu rõ trước mắt quả thực không thể làm gì được. Hắn chỉ có thể đem sát cơ lạnh lẽo trong lòng đè xuống mà thôi.

- Tiêu Thần đạo hữu, song phương chúng ta thực lực không sai biệt lắm, nếu như quả thực giao thủ chắc hẳn cũng sẽ lưỡng bại câu thương. Chắc hẳn loại cục diện này đạo hữu cũng không muốn chứng kiến. Nếu như đạo hữu nguyện ý, chuyện hôm nay chúng ta tạm thời bỏ qua. Đợi sau khi giải quyết xong chuyện ở đây chúng ta lại giải quyết ân oán cũng không muốn, không biết đạo hữu định thế nào?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...