Đạo (Dịch) – Chương 884

Sau khi lão quỷ này rơi xuống, hai mắt mở ra, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ. Ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần hiện lên vẻ kính sợ, hâm mộ, tiếp đó hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, nuốt đan dược khôi phục thương thế.

Mấy người thử phá giải cấm chế đều thất bại mà lui, vô số tu sĩ xao động, ánh mắt nhìn về phía người Tiêu Thần lại có thêm vài phần kính sợ.

Dù sao mọi người cũng đã nhìn thấy rõ, trước khi bọn hắn tới Tiêu Thần đã bắt đầu phá giải cấm chế, cho tới lúc này lão giả này cùng với mấy tên tu sĩ phía sau thử phá giải đều đã phải lùi lại, mà Tiêu Thần vẫn còn kiên trì như trước. Tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng mà lại không có dấu hiệu tan tác, hiển nhiên tu vi nguyên thần của dối phương cường đại vô cùng, viễn siêu tu sĩ cấp độ đại năng nhân giới tầm thường.

Hiện tại lực chú ý của toàn bộ mọi người rơi vào trên người Tiêu Thần. Dù sao dựa theo thế cục trước mắt bọn hắn không thể phá vỡ được cấm chế trên thâm uyên này để tiến về phía trước. Toàn bộ hi vọng đều ký thác vào một người. Nếu như thất bại, thâm uyên trước mắt đủ dể ngăn cản toàn bộ bọn hắn tiến về phía trước.

Lại qua một khắc chung, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, sắc mặt càng thêm tái nhợt, nhưng mà trong đôi mắt đen kịt lại sáng ngời vô cùng, có thần quang chói mắt bắn ra.

Hai tay vươn ra, sau một khắc có vô số cấm đạo phù văn bắn ra.

Phù văn bắn ra, dung nhập vào trên không trung thâm uyên, như là những hạt mưa nhỏ rơi xuống mặt hồ tạo thành từng tầng gợn sóng lan tràn.

Một ngàn không trăm hai mươi tư khối đá vụn vẫn nhấp nhô cao thấp, nhìn như không có biến hóa. Nhưng mà theo Tiêu Thần ra tay, một khối đá vụn trong đó càng ngày chậm lại, cuối cùng hóa thành trạng thái bất động, không nhấp nhô, thậm chí còn phát ra một chút linh quang.

Có hòn thứ nhất, từ đó về sau tiến triển càng lúc càng nhanh. Dù sao cấm chế nhất đạo, phá giải cái đầu tiên là khó khăn nhất, nhưng mà một khi tìm được phương hướng động thủ, chỉ cần chú ý cẩn thận một chút sẽ cực ít xuất hiện biến cố. Tốc độ phá giải cũng càng lúc càng nhanh.

Khối thứ hai, khối thứ ba, khối thứ tư, khối thứ năm... Khối thứ sáu mươi ba, khối thứ sáu mươi tư.

Sau khi sáu mươi tư khối đá vụn bất động, linh quang lập lòe thì một thông đạo có chút khúc chiết xuyên qua thâm uyên lập tức ngưng tụ ra. Thông đạo không lớn, quanh thân có linh quang nhàn nhạt che phủ, chỉ có thể dung nạp hai người đồng thời tienens lên.

Tiêu Thần thu tay lại, giờ phút này đám tu sĩ phía sau vô cùng vui mừng, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần tràn ngập vẻ kính sợ, cảm kích. Dù sao nếu không phải có Tiêu Thần ra tay thì đám người này cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ duyên phía trước mà không có chút biện pháp nào mà thôi.

Tuy nhiên trong đám người vẫn có mấy người ánh mắt lập lòe, hiển nhiên trong lòng có ý niệm khác.

Tiêu Thần thu hết vẻ mặt của đám đông vào trong mắt, hắn mở miệng, thản nhiên nói:

- Cấm chế trên thâm uyên đã bị bài trừ, chỉ cần các ngươi dựa theo con đường này tiến về phía trước là có thể thuận lợi thông qua.

Thanh âm vừa dứt, chúng tu sĩ liên tục gật đầu.

- Tiêu Thần đạo hữu yên tâm, hôm nay coi như chúng ta nhận nhân tình của đạo hữu, lần này nếu như có thu hoạch tự nhiên không quên đạo hữu.

- Đúng như vậy, ngày sau nếu như có lúc cần dùng tới sức, đạo hữu chỉ cần mở miệng chúng ta sẽ xuất thủ tương trợ.

- Tiêu Thần đạo hữu cứ ở đây tu dưỡng, nếu như chúng ta có thu hoạch tất sẽ lưu lại một phần cho đạo hữu.

Những người này trong khi nói chuyện ngôn từ khẩn thiết, dùng lời thề son sắt, về phần trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì thì không ai biết được.

Tiêu Thần chắp chắp tay:

- Như vậy bổn tọa cảm ơn chư vị đạo hữu.

- Thông đạo này mỗi lần chỉ có hai người có thể tiến vào, vì ngăn ngừa cơ duyên bị người ta đoạt trước, chư vị đạo hữu có thể thông qua.

Tiêu Thần nói xong, trong đám tu sĩ lập tức hiện lên một hồi rối loạn, nghĩ tới phía trước có khả năng ẩn chứa đại cơ duyên, đương nhiên bọn hắn không thể bỏ qua. Trải qua sắp xếp trong giây lát, dựa theo tu vi cao thấp, rất nhiều tu sĩ tạo thành tổ hợp hai người một tiến vào thông đạo.

Tuy nhiên lúc tất cả mọi người đi qua cạnh thân Tiêu Thần đều dừng bước, chắp tay thi lễ.

Một lát sau hơn ba trăm tu sĩ đều thông qua, đi tới bên kia thâm uyên.

Phần lớn tu sĩ vội vàng đi về phía trước, sợ cơ duyên bị người ta đoạt đi. Nhưng mà trong số chúng tu sĩ ở đây cũng có năm người ánh mắt lập lòe, không để lại dấu vết chậm rãi giảm xuống, dần dần đi ở cuối cùng.

Khi tất cả tu sĩ đều rời đi, tiến sâu vào trong động quật thì năm người này quay lại, giờ phút này nhìn nhau, bọn hắn đều hiểu rõ suy nghĩ trong lòng đối phương.

- Chư vị đạo hữu đã ở lại, chắc hẳn trong lòng đều có một suy nghĩ, đã như vậy lão phu cũng không hề che dấu nữa.

- Thực lực của Tiêu Thần này không tầm thường, tuy rằng trước mắt vì phá giải cấm chế mà tiêu hao không nhẹ. Thế nhưng nếu như một mình giao thủ ta và bất luận một người nào trong các ngươi đều không phải là đối thủ của người này. Cho nên nếu như muốn chém giết thì chúng ta cần phải liên thủ với nhau.

- Trước tiên chém giết người này, thu hoạch bảo vật, sau đó năm người chúng ta lại chia đều, không biết chư vị đạo hữu định thế nào?

Người mở miệng là một lão giả thất tuần, từ khí tức cảm ứng, năm người này là một trong những người mạnh nhất trong số tu sĩ vừa rồi.

Thanh âm của lão quỷ này vừa dứt, lập tức nhận được sự tán đồng của bốn người còn lại.

Năm người liên thủ, cho dù tu vi của Tiêu Thần cao thâm, thần thông, thủ đoạn mạnh mẽ tới đâu cũng tuyệt không phải là đối thủ. Điểm này trong lòng bọn hắn tin tưởng mười phần.

Thông qua thông đạo trên thâm uyên, năm người khống chế độn quang trước sau trở về. Bọn hắn liếc nhìn nhau, tạo thành xu thế bao vây, vây khốn Tiêu Thần vào bên trong.

Đúng lúc này Tiêu Thần mở hai mắt ra, nhìn năm người trước mắt, sắc mặt cũng không có chút biến hóa nào, trong mắt còn hiện lên vẻ châm chọc và sát khí.

- Năm vị đạo hữu không tiến lên tranh đoạt cơ duyên tạo hóa mà lại quay lại, không biết chư vị định làm gì vậy?

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, khóe miệng nhếch lênh, vô cùng lạnh lẽo.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...