Đạo (Dịch) – Chương 883

- Nhưng mà hiện tại những tu sĩ này xâm nhập lại cho chúng ta có cơ hội dưỡng sức. Như vậy cũng không ngại để cho bọn chúng làm kẻ mở đường. Về phần cuối cùng song phương chúng ta liên thủ, chắc chắn không sợ bất kỳ tu sĩ nào âm thầm cướp đoạt.

Người này mở miệng lại nói rõ mấu chốt trong đó.

Mọi người trầm ngâm rồi lập tức gật đầu, hiển nhiên cực kỳ tán đồng điểm này.

- Đã như vậy chúng ta ở đây nghỉ ngơi dưỡng sức, cố gắng sớm ngày khôi phục tu vi tới điỉnh phong, chuẩn bị tranh đoạt lần cuối.

- Về phần đoạn đường này cho chư vị đạo hữu phía sau mở đường cho chúng ta đi.

Hắc Tử Lăng cười khẽ, trên khuôn mặt như vẽ mơ hồ có hàn khí bốc lên.

...

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng.

Một đường đi tới đây, trước mắt hắn đã nhìn thấy cỗ thi thể tu sĩ thứ ba. Trong hư không còn sót lại pháp lực chấn động, mạnh mẽ, cuồng bạo vô cùng. Hiển nhiên vừa rồi song phương giao chiến hung hãn vô cùng, toàn lực ra tay, không có chút lưu thủ nào.

Chết ba người, tất cả đều là tu sĩ Bất Trụy hậu kỳ, bản thân là tồn tại đại năng nhân giới nhưng lại vô thanh vô tức chết ở nơi này, phơi thây tại chỗ, đủ để biết được trình độ nguy cơ ở trong động quật này.

Trước mắt Tiêu Thần đang ở tầng thứ năm động quật.

Trong một ngọn núi không ngờ lại ẩn chứa càn khôn như vậy.

Mỗi một tầng đều nhìn như rộng lớn vô biên vô hạn, tu sĩ thông qua cần phải dùng thực lực bản thân mạnh mẽ xông lên tới giới hạn. Trừ lựa chọn này ra căn bản không còn lựa chọn nào khác. Tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội xâm nhập vào đây có thực lực rất mạnh, nếu không cũng không có khả năng trong thời gian ngắn xông qua được mấy tầng.

Trong lúc đi về phía trước, Tiêu Thần bỗng nhiên dừng bước lại, hai hàng lông mày nhíu lại.

Mặt đất phía trước đột ngột bị đứt gãy, một thâm uyên rộng ngàn trượng ngăn cản đường trước mắt, trong hư không không ngừng có đá vụn di động, chỗ cao chỗ thấp, phập phồng bất định. Hiển nhiên muốn đi qua thâm uyên phải giẫm đá vụn đi qua.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, trong mắt có vô số cấm đạo phù văn bắn ra, rơi vào trên không trung thâm uyên. Một lát sau hắn thu hồi ánh mắt, lắc đầu bỏ qua ý định khống chế động quang trực tiếp bay qua. Trên thâm uyên có cấm chế, mặc dù không biết xuất phát từ tay ai nhưng lại mạnh mẽ vô cùng, một khi thân rơi vào trong đó, kết cục tuyệt đối sẽ không quá tốt đẹp.

Số lượng đá vụn tổng cộng có một ngàn không trăm hai mươi tư khối, lộn xộn vô cùng. Ánh mắt Tiêu Thần đảo qua, hắn cũng không nhận ra được một chút quy luật nào bên trong.

Tiêu Thần nhíu mày, ở chỗ sau trong mắt có cấm đạo phù văn lập lòe, không ngừng phân liệt lại gây dựng lại, lại xóa bỏ. Hiển nhiên hắn đang nhanh chóng tìm cách phá giải.

Một lát sau dần dần có tu sĩ đi tới, bọn hắn cũng phát hiện ra điều dị thường ở đây.

Tiêu Thần dừng lại không tiến lên, tự nhiên khiến cho vô số tu sĩ kinh nghi. Giờ phút này bọn hắn nhìn nhau, không dám can đảm tiến lên. Nhưng mà chung quy cũng có kẻ vội vàng xao động, sợ cơ duyên tạo hóa bị kẻ khác cướp đi cho nên dựa vào pháp bảo hộ thân hóa thành độn quang bay ra, nhảy vào trên không trung thâm uyên kia.

Công kích như gió táp mưa sa trong dự liệu cũng không có xuất hiện, sắc mặt tu sĩ xâm nhập này kinh hỉ, khóe miệng có vài phần cười nhạo. Những người này nhát gan như chuột mà còn dám nghĩ tới cơ duyên, quả thực là nực cười.

Không ít tu sĩ phía sau thấy vậy cũng xao động một hồi, thậm chí có người hóa thành độn quang, tùy thời chuẩn bị lao ra.

Nhưng mà khi người dẫn đầu chỉ còn đầu bên kia chừng mười trượng thì dị biến nổi lên.

Ở trong hư không có từng tầng thủy triều màu đen hiển hiện, giống như là nước biển sâu, đen như mực, âm u, lạnh lẽo làm cho người ta nhìn vào trong lòng không nhịn được run rẩy. Có cảm giác như nguyên thần cũng có thể bị đông lại vậy.

Trước mắt bao người, tu sĩ vừa xâm nhập kia đột nhiên biến sắc, mặc cho hắn liều mạng thúc dục pháp bảo bên ngoài cơ thể nhưng cũng không thể nào giãy dụa được. Cuối cùng cả thân thể hắn bị thủy triều màu đen nuốt hết.

Nhìn thấy một màn trước mắt, những tu sĩ sắp không thể chờ đợi được, định lao ra lập tức đứng sững lại, sắc mặt trắng bệch, trong lòng có cảm giác may mắn.

Chúng tu sĩ âm thầm nuốt từng ngụm nước bọt, trong lòng nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi mà vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

Trên thâm uyên này không ngờ lại ẩn chứa nguy cơ như vậy, bị thủy triều màu đen kia nuốt vào. Tuy rằng không biết kết cục thế nào, nhưng mà chắc hẳn khả năng có thể sống sót trở về gần như bằng không. Giờ phút này, ánh mắt của vô số tu sĩ nhìn vào bóng lưng cao ngất của tu sĩ mặc thanh sam trước thâm uyên. Sự cười nhạo trong lòng trong khoảnh khắc này đã tan thành mây khói.

Khó trách người ta không có ra tay, hóa ra đã sớm phát giác ra được nguy cơ ở trong thâm uyên này.

Xem ra Tiêu Thần này trừ tạo nghệ trên phương diện đan đạo ra, tạo nghệ trên phương diện cấm đạo trận pháp cũng có đọc lướt qua, bằng không tuyệt đối không thể nào có phán đoán chính xác như vậy.

Trước mắt nếu như đã xác định thâm uyên này không thể nào xông lên được, sau khi do dự trong giây lát, hơn ba trăm tu sĩ kia có mấy người bay tới, đáp xuống vị trí cách thâm uyên mười trượng, vẻ mặt ngạo nghễ, hiển nhiên tự nhận tu vi cấm đạo không kém, cho nên muốn thử ra tay phá giải.

Một lát sau trong mấy người trừ lão giả có tu vi cao nhất vẫn còn đang đau khổ kiên trì ra thì mấy người còn lại đã sớm thổ huyết lùi về phía sau, sắc mặt trắng bệch, trong mắt vẫn còn hiện lên vẻ sợ hãi. Cấm chế trên thâm uyên này khi mới bắt đầu phá giải cũng không có dị dạng, nhưng mà sau khi nguyên thần rơi vào trong đó lại tựa như rớt xuống vũng bùn. Lực cản khi muốn phá giải càng thêm cường đại. Hơn nữa còn có một điểm quỷ dị đó chính là, một khi phá giải bắt đầu thì sẽ không có cách nào thu hồi thần thức trên cấm chế. Chỉ có thể kiên trì tới tận cùng, hoặc là thành công phá giải, hoặc là bị cấm chế cắn trả dẫn tới nguyên thần bị thương.

Trong mấy người này, người kiên trì thời gian dài nhất là lão giả Luyện Đan sư lục phẩm của Luyện Đan hiệp hội. Dù sao tu vi nguyên thần của Luyện Đan sư, thậm chí là khống chế nguyên thần đều cao hơn tu sĩ thầm thường rất nhiều. Tuy nhiên lúc này người này cũng đã nỏ mạnh hết đà.

Phốc.

Phun ra một ngụm máu tươi, thân ảnh lão giả này như bị trọng thương, thân thể lập tức bắn về phía sau.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...