Đạo (Dịch) – Chương 882

- Hôm nay bất quá là do các ngươi muốn độc chiếm cơ duyên, giả ý bịa đặt mệnh lệnh của cao tầng Luyện Đan hiệp hội ta. Bổn tọa đã nói như vậy chẳng lẽ hai người các ngươi còn chưa tránh ra hay sao?

Tiêu Thần lạnh lùng và nghiêm khắc, lại đứng bên đại nghĩa, lập tức khiến cho quần chúng xao động, rất nhiều tu sĩ trực tiếp tiến lên.

Hai gã tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội lập tức sợ hãi. Lời Tiêu Thần nói có chút hơi cưỡng từ đoạt lý, tuy nhiên hai bọn hắn lại không thể phản bác, nếu không chẳng phải là thừa nhận thủ đoạn âm thầm của Luyện Đan hiệp hội hay sao? Như vậy chẳng khác nào là tự tát vào mặt mình.

Ánh mắt Tiêu Thần lạnh lùng, hắn cảm giác được cục đá nhỏ trong tay cực nóng, dự cảm trong lòng càng thêm rõ ràng.

Sau vòng xoáy này nhất định có đại cơ duyên.

Cũng chính bởi vì như vậy Tiêu Thần mới ra mặt, vốn hắn cũng không phải là tu sĩ Mạc La Tu chân giới, cũng không có ý ở trong Luyện Đan hiệp hội lâu, đương nhiên trong lòng cũng không có quá nhiều cố kỵ.

- Tránh ra.

Tiêu Thần tiến lên từng bước, uy áp bên ngoài cơ thể bàng bạc, hung hãn quét ra.

Sắc mặt của hai tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội trắng bệch, tuy nhiên bọn hắn cũng đều là cường giả Bất Trụy hậu kỳ tích lũy cực cao. Chỉ là lần này bọn hắn phải đối mặt với Tiêu Thần, trong lòng hai người này cũng không có bất kỳ nắm chắc nào. Thế nhưng trước mắt bọn hắn có mệnh lệnh phải đóng ở nơi này, tuyệt đối không thể nhượng bộ. Bất đắc dĩ, hai người này đột nhiên cắn răng, lập tức ra tay.

Hai người này không tin Tiêu Thần dám can đảm ngang nhiên đánh giết bọn hắn.

Mặt Tiêu Thần không chút biểu tình, tuy nhiên hắn sẽ không mượn cớ ra tay giết người, nhưng mà cũng không ngại ra tay đánh lui hai người này. Giờ phút này hắn hừ lạnh một tiếng rồi tiến lên đánh ra một quyền. Mà cùng lúc đó, Tiểu Cốt sau lưng hắn lập tức tiến lên, đánh về phía một tu sĩ khác.

Sau một khắc, sắc mặt hai tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội trắng bệch, thân ảnh bị cưỡng ép đánh bay ra ngoài hơn chục trượng rồi mới miễn cưỡng đứng lại.

- Lần này nể mặt đều là tu sĩ Luyện Đan hiệp hội bổn tọa mới tha cho các ngươi một mạng. Nếu như ngày sau dám cả gan vô lễ thì đừng trách bổn tọa đánh chết các ngươi.

Nói xong Tiêu Thần cất bước đi về phía trước.

- Tu sĩ tổng bộ ta đã từng nói qua, người cả gan dám không nghe khuyên can dám tiến vào Thần sơn, nhất định sẽ phải chết.

Tiêu Thần dừng chân, lập tức cười lạnh:

- Thu tính mạng của bổn tọa thì cũng phải xem bọn chúng có thủ đoạn như vậy hay không? Tuy nhiên những lời này thật sự khiến cho trong lòng người ta cảm thấy tức giận a.

Nói xong hắn bước ra một bước, thân ảnh lập tức dung nhập vào trong vòng xoáy rồi biến mất không thấy.

Sau giây phút yên tĩnh ngắn ngủi, hơn ba trăm tu sĩ bị ngăn cản liếc nhìn nhau, tiếp đó hóa thành độn quang lao ra, liên tục thông qua vòng xoáy tiến vào trong Thần sơn.

...

Thân ảnh Tiêu Thần đột ngột xuất hiện ở trong một động quật rộng rãi, trong không khí còn tồn tại pháp lực chấn động chưa tiêu tán. Hiển nhiên trước đó đã có tu sĩ ra tay thi triển thần thông ở chỗ này.

Tiêu Thần nhíu mày, Thần Sơn này có thể sinh ra động tĩnh to lớn như vậy hiển nhiên trong đó ẩn chứa huyền cơ, cơ duyên tuyệt đối không nhỏ. Hiện tại hắn đã rớt lại phía sau khá nhiều, đã không thể nào tiếp tục trì hoãn được nữa. Nếu không sợ rằng sẽ phải trơ mắt nhìn người khác cướp đi cơ duyên.

Giờ phút này hắn nhắm mắt lại, thần thức tản ra. Sau một khắc, Tiêu Thần mở mắt, trực tiếp đi về phía trước.

Phía sau hắn, mấy trăm tu sĩ dũng mãnh tiến vào, khiến cho động quật vốn yên tĩnh nhất thời trở nên hỗn loạn.

Tiêu Thần cảm ứng khí tức còn chưa tiêu tán, nhanh chóng tiến về phía trước. Nhưng lúc này hắn đột nhiên dừng bước lại, sắc mặt âm trầm vô cùng. Sau một khắc, năng lượng trong hư không chấn động, mấy đạo hỏa diễm bắn về phía hắn.

Cấm chế này được bố trí cực kỳ xảo diệu, lại che dấu khí tức đấu pháp, Tiêu Thần không phát hiện ra được cho nên mới dẫn động nó.

Uy năng của hỏa diễm không tầm thường, nhưng mà lại bị Tiêu Thần xua tán một cách đơn giản. Chỉ là nguyên nhân chính thức khiến cho sắc mặt hắn âm trầm chính là trải qua lần động thủ này, chỉ sợ hành tung của hắn đã bạo lộ.

- Hừ, xem ra cơ duyên nơi này quả thực không nhỏ, nếu không những tu sĩ tổng bộ này cũng không cẩn thận như vậy.

- Trước mắt đã bạo lộ hành tung, ta cũng dứt khoát không cần che dấu, cứ đuổi theo, nhìn xem nơi này rốt cuộc che dấu cái gì.

Trong mắt Tiêu Thần hiện lên vài phần sát khí, lập tức mang theo Tiểu Cốt, hai người nhanh chóng đi về phía trước.

Tầng thứ bảy sơn quật.

Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội và hai đại ẩn điện khoanh chân ngồi cách xa nhau chừng trăm trượng, đều ngồi xuống khôi phục tiêu hao của bản thân.

Vượt một mạch bảy tầng, nguy cơ ẩn chứa trong Thần sơn này vượt quá dự đoán của song phương. Đi tới đây bọn hắn cũng có thương vong không nhỏ, trước mắt sĩ khí cực kỳ thấp.

Đúng lúc này nam tử mặc tạo bào của tổng bộ Luyện Đan hiệp hội đột nhiên mở hai mắt ra, khẽ nói:

- Cấm chế do ta bố trí đã bị người ta phá, thực lực người này không kém.

Nói xong sắc mặt đám tu sĩ Luyện Đan hiệp hội trở nên âm trầm.

Bọn hắn vượt lên trước, vốn ý định ban đầu là thu truyền thừa trong Thần sơn vào trong tay. Thế nhưng thật không ngờ nguy cơ trong đó lại khó giải quyết tới vậy. Hiện tại bọn hắn đã cách tầng thứ chín không còn xa, nhưng mà từng bước có thể nói là sát cơ vô cùng, tốc độ đi về phía trước rất chậm.

Như vậy bọn hắn hao hết thủ đoạn tới đây chẳng lẽ lại làm mai mối cho người khác hay sao?

Nhưng lúc này Hắc Tử Lăng lại cười nói:

- Những người này tới đúng lúc lắm.

Nàng mặc một thân y phục màu đen, bao quanh thân thể linh lung, trong động quật âm u lại giống như một đóa hoa hồng trong đêm, phát ra khí tức u lãnh, rồi lại mê hoặc khôn cùng.

Nàng nói xong nữ tử mặc áo xanh của Luyện Đan hiệp hội hơi nhíu mày, trong mắt hiện lên vài phần tán thưởng.

- Tử Lăng đạo hữu nói không sai.

Nhị nữ đột nhiên mở miệng lại dẫn tới không ít tu sĩ ở đây nghi hoặc, không rõ trong đó có ẩn tình gì.

Bạch Vô Kỵ gật đầu.

- Cho tới lúc đạt được truyền thừa của Thần sơn nhất định phải trả giá rất lớn, nếu như chúng ta một mình tiến lên, cho dù cuối cùng có đoạt được truyền thừa, có lẽ cũng phải tổn thương hơn phân nửa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...