Đạo (Dịch) – Chương 881

Ánh mắt Bạch Vô Kỵ chớp lên, sắc mặt âm tình bất định, hiển nhiên đang suy nghĩ việc này.

Một lát sau hắn liếc nhìn Hắc Tử Lăng, hai người khẽ gật đầu:

- Được, việc này sẽ như đạo hữu nói, trước khi xác định được truyền thừa thì song phương tạm thời liên thủ, về sau lại dùng thực lực của mình động thủ tranh đoạt.

Song phương đạt thành hiệp nghị, nhưng mà khí thế vẫn ngưng trọng như cũ. Dù sao đây cũng chỉ là miễn cưỡng thỏa hiệp, từ tận đáy lòng căn bản không tin tưởng lẫn nhau. Ngược lại còn hận đối phương không thể chết đi mới tốt.

Giờ phút này nam tử mặc tạo bào của Luyện Đan hiệp hội nhíu mày, nói:

- Truyền thừa của Thần sơn mở ra, không ngờ lại có dị tượng như vậy. Như vậy làn này sẽ có rất nhiều tu sĩ bị hấp dẫn tới, việc này chúng ta nên ứng phó như thế nào đây?

Thanh âm của người này vừa dứt thì nam tử mặc áo bào trắng lập tức cười lạnh một tiếng, lạnh giọng nói:

- Lưu lại mấy người, nói thẳng nơi này chính là chỗ Luyện Đan hiệp hội ta xác định, ai dám tiến vào bên trong đừng trách chúng ta ra tay tàn nhẫn.

- Ta cũng muốn nhìn xem ai dám vi phạm ý chí của Luyện Đan hiệp hội ta. Nếu không một khi rời khỏi dược viên, trên thế gian này không còn chỗ cho bọn hắn dung thân nữa.

Nam tử mặc áo trắng cực kỳ bá đạo nói.

Nữ tử mặc áo xanh lại có chút trầm ngâm, nàng nói:

- Biện pháp này mặc dù có chút dã man không nói đạo lý, nhưng mà Tu chân giới ta vốn là thực lực vi tôn, cũng miễn cưỡng coi như thông. Cho dù không thể ngăn lại toàn bộ tu sĩ, nhưng mà ít nhất cũng có thể tranh thủ thời gian cho chúng ta.

- Chỉ là khi truyền thừa bắt đầu, Thần sơn sẽ phong bế, trục xuất toàn bộ những người khác ra. Đến lúc đó cũng không cần cố kỵ nhiều nữa.

Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng gật đầu, tỏ vẻ không có dị nghị.

Thực lực ẩn điện yếu kém, nữ tử áo xanh này rộng lượng, trực tiếp lưu lại hai tu sĩ Luyện Đan hiệp hội ngăn cản tu sĩ tới sau. Về sau song phương cách nhau một khoảng cách, trực tiếp đi tới một vòng xoáy ở trên mặt vách núi đá, thân ảnh dung nhập vào trong đó rồi biến mất không thấy gì nữa.

...

Độn quang của Tiêu Thần phóng về phía trước, hắn cũng không mù quáng dùng tốc độ nhanh nhất của mình. Quang trụ màu vàng bộc phát uy thế như vậy đương nhiên sẽ hấp dẫn ánh mắt của vô số tu sĩ. Chắc hẳn cho dù có cơ duyên tạo hóa gì thì mọi người cũng đang tranh chấp, tuyệt đối không có khả năng đắc thủ một cách đơn giản.

Đã như vậy không bằng hắn tới chậm một chút, có lẽ còn có khả năng ngư ông đắc lợi.

Một đường đi tới, giết hai người, diệt hơn chục yêu thú, thu bốn năm gốc linh thảo, vượt qua gần mười vạn dặm. Rốt cuộc đạo quang trụ màu vàng kia cũng hiện lên trước mắt hắn.

Tiêu Thần đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía hơn ba trăm tu sĩ chằng chịt phía trước, hai hàng lông mày không tự chủ được nhíu lại. Ở ngọn núi trước mắt, những tu sĩ này tuy rằng dao động nhưng mà lại không có ai dám can đảm tiến lên, chuyện này dường như có chút không đúng.

Thoáng chần chờ, Tiêu Thần phóng ra một bước, thân ảnh rít gào phóng về phía trước. Một lát sau hắn đáp xuống sau lưng đám người rồi đi bộ về phía trước.

Thân thể của tu sĩ phía trước đều bị một cỗ lực đạo mềm mại mà không có cách nào ngăn cản cưỡng ép dạt ra hai bên.

Khi xoay người lại, nhìn thấy tu sĩ xuất hiện sau lưng, lửa giận trong lòng bọn hắn lập tức bị đè nén xuống, không ai dám nhảy ra ngăn đường.

Cây có bóng người có tên, dùng thân phận quán quân khảo hạch của Tiêu Thần đương nhiên đủ để khiến cho bọn hắn không dám lỗ mãng.

Trước thạch bích Thần sơn, hai tu sĩ Luyện Đan hiệp hội âm thầm phát khổ, đương nhiên bọn hắn phát hiện ra thân phận của vị trước mắt này. Nhưng mà trước mắt bọn hắn cũng chỉ có thể kiên trì ngăn cản.

- Tiêu Thần đạo hữu, nơi này đã do tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội ta chiếm cứ, kính xin đạo hữu dừng lại. Đi tới chỗ khác tìm kiếm cơ duyên.

Hai người mở miệng, giọng điệu lại có chút trầm ổn, lực lượng mười phần.

Với tư cách là tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội, trong lòng bọn hắn đương nhiên vô cùng ngạo nghễ. Trong Tu chân giới này còn chưa xuất hiện ai dám can đảm trêu vào tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội bọn hắn. Bởi vì trong dòng sông dài năm tháng đã có vô số đại năng giả vẫn lạc coi như nhắc nhở bọn hắn.

Tiêu Thần này thì sao chứ? Chẳng lẽ còn dám xông vào hay sao?

Tiêu Thần níu mày, khi nhìn thấy rõ hai người trước mắt, trong lòng hắn đã đoán trước.

Tổng bộ Luyện Đan hiệp hội quả nhiên cực kỳ uy phong, bá đạo.

Tiêu Thần im lặng không nói, tu sĩ chung quanh vốn có chút động tâm, nhưng mà giờ phút này thấy Tiêu Thần cũng không dám nhiều lời, cả đám nhìn nhau, trong lòng ủ rũ. Khi bọn đang xem thường thì cũng đã hồn nhiên quên đi bản thân mình cũng là một thành viên trong đám tu sĩ bị uy danh của Luyện Đan hiệp hội ngăn cản ngoài cơ duyên.

Trước mặt có cơ duyên nhưng mà lại không thể tranh đoạt, tình hình như vậy đương nhiên khiến cho trong lòng mọi người có chút phiền muộn.

Một lát sau Tiêu Thần ngẩng đầu, thản nhiên nói:

- Phong tỏa nơi này là mệnh lệnh của kẻ nào?

Khi hai tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội đang âm thầm đắc ý, giờ phút này nghe vậy hơi ngây ngốc, lập tức trầm giọng nói:

- Người mở miệng đương nhiên là cường giả tổng bộ của Luyện Đan hiệp hội chúng ta. Tiêu Thần đạo hữu nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ có dị nghị với mệnh lệnh này sao?

Trong thanh âm của hai người này rất có lực uy hiếp.

Tiêu Thần lắc đầu, sắc mặt đột nhiên trở nên cực kỳ âm trầm, lạnh giọng nói:

- Dược viên của Luyện Đan hiệp hội ta mở ra, cho phép các tu sĩ tiến vào bên trong, làm như vậy là thể hiện sự đại khí, nội tình của Luyện Đan hiệp hội. Cơ duyên trong đó chư vị đạo hữu đều có thể dựa vào thủ đoạn của bản thân mình mà tranh thủ.

- Nếu như gặp được chỗ tốt mà lại dựa thế ép người phong tỏa, làm như vậy thì cần gì phải cho chư vị đạo hữu khác vào trong dược viên làm gì? Trực tiếp để cho tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội các ngươi chiếm lấy không phải sẽ tốt hơn sao?

- Tiêu Thần ta chính là Lý Sự của phân bộ lục phẩm Dược Vương thành, chẳng lẽ không phải là tu sĩ tổng bộ sao? Ngay cả ta cũng bị ngăn ngoài cửa mà không thể tiến vào bên trong, đây là đạo lý gì vậy? Chỉ sợ cho dù là năm vị chấp sự đại nhân ở đây cũng tuyệt không làm việc bá đạo như vậy. Huống hồ chư vị đạo hữu nơi này đều có thân phận, bối cảnh không tầm thường. Thế lực sau lưng từ trước tới nay lại giao hảo với Luyện Đan hiệp hội ta. Hôm nay nếu như các ngươi làm việc như vậy, ngày sau sẽ làm hỏng quan hệ song phương.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...