Đạo (Dịch) – Chương 880

Thu thập thỏa đáng, hủy thi diệt tích xong, Tiêu Thần mang Tiểu Cốt định rơi đi. Nhưng mà lúc này ở phía xa xa có một cột sáng màu vàng lập tức xông lên trời, bắn vào trong tầng mây.

Mà cùng lúc đó, trong tay Tiêu Thần, hòn đá nhỏ bằng móng tay kia đột nhiên trở nên nóng rực.

Đây là lần đầu tiên sau khi Tiêu Thần tiến vào dược viên phát hiện ra thứ này có biến hóa.

Nhìn cột sáng bắn lên trên trời, ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, giờ phút này chân hắn bước ra, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang bắn thẳng về phía cột sáng kia.

Trên một núi hoang, Minh Thạch đạo nhân khoanh chân ngồi đó, vẻ mặt bình tĩnh vô cùng. Không gian quanh thân hắn thoáng vặn vẹo, đủ để che dấu tất cả khí tức của bản thân, khiến cho yêu thú bên ngoài và các tu sĩ cũng không thể phát hiện ra thân ảnh của hắn.

Sau khi người này tiến vào dược viên lập tức tĩnh tọa, không có như những tu sĩ khác, tìm kiếm tài liệu quý trọng và cơ duyên truyền thừa càng thêm thần bí kia.

Nhưng mà ngay khi đạo quang trụ màu vàng kia xuất hiện, Minh Thạch đạo nhân lập tức mở hai mắt ra, trong mắt bộc phát ra thần quang trầm tĩnh.

- Ha ha, bản tọa đã chờ hơn mười ngày, đám tiểu tử các ngươi rốt cuộc cũng tìm được rồi hay sao?

- Đã như vậy, phần đại lễ này bổn tọa sẽ nhận lấy.

Trong tiếng cười, người này vươn người đứng dậy. Chân bước ra, thân ảnh lập tức xuất hiện cách đó mấy trăm trượng. Sau mấy lần lóe lên đã hóa thành một điểm đen biến mất ở tận cùng thiên địa.

Mà cùng lúc đó, trong cả dược viên, trừ số ít người vận khí tốt nhất được truyền thừa ra, giờ phút này tất cả đều phát giác ra đạo quang trụ màu vàng kia. Khí tức bàng bạc như vậy tuyệt đối không có cách nào che dấu.

Sau khi thoáng chần chờ, vô số tu sĩ khống chế độn quang rít gào bắn về phía trước, mục tiêu trực chỉ đạo quang trụ màu vàng kia.

Dị tượng như vậy tất có đại cơ duyên, đương nhiên sẽ không có người nào nguyện ý bỏ qua.

...

Trên một đỉnh núi cao, nhìn đạo quang trụ bộc phát trên đỉnh núi, sắc mặt mấy tên tu sĩ trở nên cực kỳ khó coi.

Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng đều dẫn đầu mấy tên tu sĩ đứng một bên, còn đối mặt với bọn hắn chính là nam tử mặc y phục màu trắng tên là Thiên Tử, thiếu nữ áo xanh gọi là Thiên Nữ và nam tử mặc tạo bào gọi là Thiên Vương cùng với hơn chục tên tu sĩ Luyện Đan hiệp hội khác. Song phương lúc này đang giương cung bạt kiếm, trợn mắt nhìn nhau.

- Tốt. Hay cho một Luyện Đan hiệp hội.

Bạch Vô Kỵ giận quá hóa cười, trong ngữ khí tràn ngập sát cơ.

- Hai đại ẩn điện ta làm việc tự nhận cực kỳ kín đáo, không biết làm sao các ngươi biết được chuyện này mà lại đợi ở đây?

Nam tử mặc y phục màu trắng cười lạnh:

- Thực lực của Luyện Đan hiệp hội ta thế nào các ngươi hiểu rõ, lúc trước nếu không phải có cường giả đại năng Luyện Đan hiệp hội ta cho phép, chẳng lẽ hai vị đạo hữu cho rằng tu sĩ ẩn điện các ngươi có thể yên ổn mang kiện tín vật truyền thừa từ trong dược viên ra ngoài hay sao?

- Vật đó Luyện Đan hiệp hội ta đã sớm thử phá giải, đáng tiếc không có đầu mối. Cho nên lần này mới cố ý mượn tay người khác giao cho các ngươi. Hai đại ẩn điện quả thực là bất phàm, hao phí mất ngàn năm cũng tìm được cách phá giải.

Điểm này làm cho trong lòng chúng ta cũng có chút kính nể.

- Tuy rằng cấm chế đã mở ra, cơ duyên truyền thừa trong đó cũng không làm phiền nhị vị đạo hữu. Nếu như các ngươi lui ra, Luyện Đan hiệp hội ta nể mặt có sâu xa với hai đại ẩn điện có lẽ sẽ thả cho các ngươi một con đường sống. Nếu không nhất định sẽ phải chết.

- Đi con đường nào nhị vị đạo hữu nên sớm quyết định đi. Để tránh cho lát nữa có hối hận thì cũng đã muộn.

Người này mở miệng, giọng điệu mỉa mai, cười lạnh, không thèm che dấu.

Sắc mặt hai người Hắc Tử Lăng, Bạch Vô Kỵ lập tức âm trầm.

Tu sĩ sau lưng hai người đều là hạt giống mà hai đại ẩn điện chôn ở sâu trong Luyện Đan hiệp hội, vì trợ giúp hai người nhận được truyền thừa ở thần sơn cho nên mới bộc lộ thân phận. Chỉ là bọn hắn thật không ngờ tất cả lại nằm trong tính toán của Luyện Đan hiệp hội.

Song phương giằng co, cho dù chưa giao thủ nhưng mà đại thế bên ngoài đã đối chiến trên hư không. Nhân số bên Luyện Đan hiệp hội chiếm cứ ưu thế, đương nhiên khi giao thủ cũng sẽ chiếm ưu thế rõ ràng.

- Tuy rằng nhân số Luyện Đan hiệp hội không ít, nhưng nếu hai đại ẩn điện ta toàn lực ra tay, nhất định có thể ngăn lại các ngươi nhất thời nửa khắc. Giờ phút này Thần sơn bộc phát đã hấp dẫn vô số tu sĩ, nhất định bọn họ đang dùng tốc độ cao nhất chạy về bên này.

- Một khi chuyện truyền thừa Thần sơn bị bại lộ, cho dù người của Luyện Đan hiệp hội các ngươi có cường đại thì trong Dược viên này cũng tuyệt không có cách nào chấn nhiếp toàn bộ các tu sĩ. Nếu như xử lý chuyện này không tốt, dẫn có khả năng dẫn tới biến cố. Đến lúc đó song phương chúng ta ai cũng đừng mong nhẹ nhõm thu được truyền thừa từ Thần sơn.

Bạch Vô Kỵ mở miệng, trong ngữ khí hiện lên vẻ tàn nhẫn và kiên định.

Dù Hắc Tử Lăng chưa lên tiếng nhưng mà giờ phút này lại nở khóe miệng tràn ngập vẻ mị hoặc, khuôn mặt căng cứng, mơ hồ có sát khí bốc lên. Hai đại ẩn điện vì kế hoạch này mà âm thầm chuẩn bị nhiều năm, không ngờ đã sớm bị Luyện Đan hiệp hội phát hiện ra. Luyện Đan hiệp hội muốn trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, điểm này tự nhiên khiến cho trong lòng nàng tràn ngập hàn ý.

Sắc mặt nam tử mặc áo trắng trầm xuống.

Đôi mắt của Thiên Nữ mặc áo xanh chớp lên, đôi mi thanh tú nhíu lại. Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội tuy rằng có thể chiếm cứ ưu thế, nhưng mà trước mắt chưa tiến vào Thần sơn, ai cũng không biết rõ tình huống bên trong. Trước mắt, nếu như trở mặt động thủ tuyệt đối là hành động không khôn ngoan chút nào.

- Chư vị đạo hữu ẩn điện không cần phải như vậy. Trước mắt chỉ có chúng ta và chư vị biết được chuyện truyền thừa Thần sơn. Chắc hẳn chư vị cũng không muốn để cho mọi người biết được. Nếu không tất sẽ xuất hiện vô số chuyện phiền phức.

- Giờ phút này thế cục không rõ, không bằng song phương chúng ta tạm thời liên thủ xâm nhập Thần sơn. Truyền thừa cuối cùng thuộc về ai chúng ta dùng thủ đoạn của mình để tranh đoạt, không biết chư vị đạo hữu định thế nào?

Nàng mở miệng, giọng điệu có chút thành khẩn.

Luyện Đan hiệp hội từ trước tới nay đều dùng nam tử mặc áo trắng tên Thiên Tử này cầm đầu, nhưng mà giờ phút này Thiên Nữ mặc áo xanh mở miệng lại không có ai phản bác, điểm này có chút quái dị.

Chương 881vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...