Đạo (Dịch) – Chương 885

Biểu hiện như vậy lập tức khiến cho trong lòng năm tên tu sĩ này kinh nghi bất định. Dù sao giờ phút này chỉ cần không phải là kẻ ngu dốt cũng có thể nhìn ra năm người bọn hắn không có ý tốt. Tiêu Thần này chẳng những không thất kinh mà còn lạnh nhạt như vậy, chuyện này có chút không đúng a.

Nhưng mà tu sĩ Bất Trụy đều là kẻ tâm trí kiên định, giờ phút này cho dù phát giác được không ổn nhưng mà tên đã lên dây cũng không thể không bắn, bọn hắn đã không còn đường lùi.

- Động thủ.

Trong miệng năm người đồng thời phát ra tiếng gầm nhẹ, độn quang bên ngoài cơ thể lóe lên, thân ảnh lập tức bắn ra.

Lần ra tay này không ngờ lại không có chút lưu tình nào, toàn lực bộc phát.

Khóe miệng Tiêu Thần càng thêm lạnh lẽo, vươn người đứng dậy rồi lập tức đánh ra. Dùng tu vi của hắn hiện tại, cho dù đối mặt với năm vị đại năng Nhân giới cũng không cần phải sợ.

Oanh.

Trong chốc lát, sáu người tạo thành một đoàn, chiến đấu rất hung hãn.

Tiêu Thần lấy một địch năm mà không rơi xuống thế hạ phong một chút nào, càng đánh càng mạnh, thủ đoạn sắc bén ác liệt còn hơn mấy người này vài phần.

Một lát sau một tiếng rú thảm vang lên, trong năm người có một người không né tránh kịp, bị một quyền của Tiêu Thần đánh trúng. Lực đạo mạnh mẽ lập tức khiến cho nửa người bên trúng quyền của hắn hóa thành bột mịt, nguyên anh kinh hãi thoát ra, giờ phút này đang muốn bỏ chạy.

Nhưng lúc này có một đạo ô quang bắn ra, lập tức đánh Nguyên Anh này rơi xuống.

Trong hư không có một tu sĩ áo đen hiển hiện, thu Nguyên Anh của người nọ vào trong tay.

- Không tốt, Tiêu Thần này đã sớm có tín toán, chúng ta mau chóng rút đi.

Trong năm người, lão giả kia phát ra tiếng gầm nhẹ kinh hãi. Giờ phút này hắn toàn lực bộc phát ra một quyền, thân ảnh lùi về phía sau, quay người định đào tẩu.

Nhưng mà hiện giờ đã quá muộn.

Tiêu Thần liên thủ với Tiểu Cốt, cho dù chưa bộc phát toàn bộ thực lực cũng có thể nhẹ nhàng đánh chết năm người này.

Thanh lý túi trữ vật, trừ Nguyên Anh của một tu sĩ trong đó bị Tiểu Cốt đánh tan ra, Nguyên Anh của bốn tu sĩ còn lại đều bị thần thức của Tiêu Thần phong ấn rồi ném vào trong nhẫn trữ vật. Về phần huyết nhục, nguyên thần thì bị Tiêu Thần thôn phệ sạch sẽ.

Tiêu Thần đứng dậy, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, trong mắt có thần mang nội liễm, không có một chút suy yếu nào giống như trước đó.

Cấm chế trên Thâm uyên này tuy rằng rất khó giải quyết, nhưng mà trước đó đã bị người ta bài trừ một lần, trong đó khó tránh khỏi có vài phần sơ hở, cho nên Tiêu Thần mới phá giải nhẹ nhõm như vậy. Về phần suy yếu trước đó đương nhiên là hắn ngụy trang mà ra.

Sau đó lại dừng lại, bỏ mặc ba trăm tu sĩ này dẫn đầu cũng là do Tiêu Thần cố ý.

Từ tầng thứ nhất tới tầng thứ năm trước mắt, tuy rằng thực lực đám tu sĩ xâm nhập đầu tiên không kém, nhưng mà Tiêu Thần có thể cảm ứng được rõ ràng tốc độ đẩy mạnh của bọn hắn đang không ngừng giảm bớt, hơn nữa còn có một điểm mấu chốt khác, đó là đám tu sĩ này cũng không phải là một đám người đồng nhất.

Phát hiện này tự nhiên khiến cho trong đầu Tiêu Thần có suy nghĩ khác.

- Thân phận của tu sĩ liên hợp với bên tổng bộ Luyện Đan hiệp hội chắc hẳn là ẩn điện. Tuy rằng không biết song phương sao lại liên thủ, nhưng mà một khi tới chỗ cơ duyên nhất định song phương sẽ phản bội, giao thủ với nhau.

- Mà khi đó mới là lúc ta ra tay cướp đoạt cơ duyên. Đến lúc này ta chỉ cần âm thầm ẩn nhẫn, chú ý thế cục diễn biến là được.

Trong lòng Tiêu Thần suy nghĩ như vậy, đợi sau khi sửa sang lại mạch suy nghĩ cho rõ ràng thì khóe miệng hắn mới nở nụ cười có chút hài lòng.

...

Tầng thứ bảy, sau khi chờ đợi một ngày tu sĩ ẩn điện và Luyện Đan hiệp hội mở hai mắt ra, đều nhìn thấy hàn ý trong mắt đối phương.

Những người phía sau rốt cuộc cũng tới.

Hơn hai trăm tu sĩ nối đuôi nhau tới, trong tầng thứ sáu có một đại trận hỏa diễm hung hiểm vạn phần. Trực tiếp làm cho mấy chục tu sĩ vẫn lạc bên trong. Hơn nữa còn có biến cố nguy hiểm khác làm cho gần một phần ba tu sĩ vẫn lạc.

Mà giờ phút này bọn hắn đi tới đây rốt cuộc cũng biết được đám tu sĩ phía trước là người phương nào.

Nam tử áo trắng Thiên Tử, Thiên Nữ áo xanh, Thiên Vương mặc tạo bào của Luyện Đan hiệp hội.

Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng của hai đại ẩn điện.

Mấy người song phương đều là tồn tại mạnh nhất trong chuyến đi vào dược viên lần này, khó trách lại có thể mạnh mẽ bằng vào thủ đoạn bản thân đi tới đây.

Ánh mắt Bạch Vô Kỵ quét ngang đám người, một lát sau hắn khẽ nhíu mày. Hiển nhiên trong đám người này hắn không phát hiện ra người mình muốn tìm.

Đó chính là Tiêu Thần và Minh Thạch đạo nhân kia.

Hai người này tu vi thâm bất khả trắc, khả năng vãn lạc rất nhỏ, trước mắt còn chưa xuất hiện, hoặc là có cơ duyên khác cho nên không thể phân thân tới đây. Hai là đang ẩn thân, âm thầm chờ đợi thời cơ ra tay tốt nhất.

Hiện tại xem ra khả năng thứ hai lớn hơn một chút. Như vậy tự nhiên khiến cho trong lòng vị Bạch Vô Kỵ này sinh ra sự kiêng kỵ. hắn liếc mắt nhìn Hắc Tử Lăng, đều nhìn ra sự đề phòng trong lòng đối phương.

Truyền thừa Thần sơn đối với hai đại ẩn điện mà nói vô cùng quan trọng, mấy ngàn năm chuẩn bị, lần này tuyệt đối không thể xuất hiện bất kỳ biến cố nào. Chỉ cần có được truyền thừa ở đây, nhất định hai đại ẩn điện sẽ có cơ hội xoay người, tiến tới thay thế minh điện nắm giữ Luyện Đan hiệp hội.

Việc này chính là mục tiêu cả đời của vô số tu sĩ ẩn điện, tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ sai lầm nào.

Ba người Luyện Đan hiệp hội liếc mất nhìn nhau, nam tử mặc tạo bào gọi là Thiên Vương đứng dậy, trầm giọng mở miệng:

- Chư vị đạo hữu đã tới đây, chuyện trước đó cũng bỏ qua. Nhưng mà các ngươi cũng cần phải hiểu, muốn đạt được cơ duyên phải xuất ra một phần lực. Nếu không đừng trách ta ra tay trục xuất các ngươi ra ngoài.

- Trình độ nguy hiểm trong Thần Sơn viễn siêu tưởng tượng của chúng ta. Trước mắt chỉ có liên thủ thì còn có khả năng bình yên vượt qua. Nếu không từng người tự chiến, tuyệt đối không có một chút khả năng thành công nào.

- Đám người tại hạ có thể cam đoan, trước khi đạt được cơ duyên tuyệt đối sẽ đồng tâm hiệp lực ra tay với chư vị đạo hữu. Nhưng mà trước mặt cơ duyên, tất cả sẽ dựa vào thủ đoạn bản thân tranh đoạt cơ duyên, không biết ý định của chư vị đạo hữu thế nào?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...