Hai người gật đầu, xem như bắt chuyện qua.
Ánh mắt Khôn Bách Xích âm trầm, giờ phút này hắn không nhịn được hừ lạnh một tiếng, cúi người nói mấy tiếng nhỏ với Khôn Ly quản sự bên người.
Khôn Ly nhíu mày, lập tức khẽ gật đầu.
Khôn Bách Xích cười lạnh, hắn đứng dậy rồi tiến lên, ngăn đường đi của Bạch Thành An, thản nhiên nói:
- Bắt đầu từ hôm nay đan phòng của Luyện Đan hiệp hội Đông thành chúng ta sẽ không tiếp sinh ý của Bạch Thành An ngươi.
- Đồng đạo mà ngươi mang tới có thể sử dụng đan phòng với giá cố định, nhưng mà ngươi lại không từ đó thu được một đồng linh thạch nào. Nếu như Bạch Thành An ngươi nguyện ý mời chào miễn phí cho Luyện Đan hiệp hội chúng ta, như vậy tại hạ cũng không ra tay ngăn cản nữa.
Trong khi nói chuyện, người này cười lạnh liên tục.
Sắc mặt Bạch Thành An trở nên khó coi vô cùng.
Nếu như chỉ vẻn vẹn mất đi thu nhập từ bên đan phòng này thì cũng không phải là không thể nào tiếp nhận được. Nhưng mà mấu chốt ở chỗ, một khi việc này trueyefn ra, chúng nhân đều biết hắn bị Luyện Đan hiệp hội chèn ép, nào ai còn can đảm thân cận với hắn.
Một chiêu này có thể nói là rút củi dưới đáy nồi, âm độc tới cực điểm.
Bạch Thành An không phục, hắn cố gắng dựa vào lý lẽ, dần dần trở thành tranh luận kịch liệt.
Phanh.
Khôn Bách Lý ra tay, tu vi người này cao hơn Bạch Thành An một cấp độ, khiến cho Bạch Thành An không có sức phản kháng, sắc mặt trắng bệch, thân thể lảo đảo ngã xuống đất, có chút thê thảm.
- Hừ, quy củ của Luyện Đan hiệp hội ta không cần giải thích với con sâu cái kiến như ngươi. Không ngờ lại dám lớn gan gây sự, không biết sống chết.
Khôn Bách Lý quát lên một tiếng chói tai, khi mở miệng cũng rất có uy thế.
Khôn Ly quản sự nhíu mày, trách mắng:
- Người này đã dám can đảm khiêu khích uy nghiêm của Luyện Đan hiệp hội chúng ta, giáo huấn một phen là được, không được nặng tay, nhanh chóng xử lý hắn cho thỏa đáng, để tránh có người mượn cớ.
Khôn Bách Xích kính cẩn gật đầu, giờ phút này hắn đang định ra tay mang Bạch Thành An đi. Khi rời khỏi tầm mắt của mọi người, hắn làm gì Bạch Thành An này cũng không có ai biết được. Cho dù tới lúc đó giết tên này, chắc hẳn cũng không có ai chú ý tới điểm này.
Thân là Luyện Đan sư tam phẩm của Luyện Đan hiệp hội, hơn nữa lại có quan hệ huyết thống với Khôn Ly quản sự, Khôn Bách Xích này tuyệt đối có tự tin không ai dám can đảm trêu chọc vào mình.
Nhưng mà vào thời khắc này, chưa chờ hắn động thủ thì lại có một tu sĩ mặc thanh sam nhanh chóng nâng Bạch Thành An kia dậy.
Tiêu Thần mặt không biểu tình, trong mắt có hàn mang chớp động liên tục. Nếu như chuyện hôm nay không có liên quan tới hắn, như vậy hắn sẽ không nhúng tay vào. Nhưng mà Bạch Thành An rơi vào kết cục như ngày hôm nay lại có ngàn vạn liên hệ với hắn.
Đã như vậy Tiêu Thần không thể khoanh tay đứng nhìn được.
Sắc mặt Khôn Bách Xích vô cùng âm trầm, trong mắt lại hiện lên vài phần vui vẻ. Trong lòng hắn, ngoài Bạch Thành An bị hắn oán hận ra đương nhiên còn có Tiêu Thần ở bên trong. Chỉ bất quá hắn không có cớ phát tác a.
Trước mắt trong lòng đang thầm tiếc nuốt, không ngờ người này lại dám can đảm nhúng tay vào chuyện trước mắt, như vậy chẳng phải là trời cũng giúp hắn hay sao?
- Hừ, đạo hữu chắc không biết người này mạo phạm Luyện Đan hiệp hội chúng ta, lần này nếu như đạo hữu nhúng tay vào sẽ khiến cho Luyện Đan hiệp hội chúng ta bất mãn. Hắc hắc, một khi như vậy thì đừng trách tại hạ hạ thủ vô tình.
Khôn Bách Xích sợ Tiêu Thần thối lui, không cho hắn có cơ hội phát tiết cho nên không chờ Tiêu Thần có phản ứng thì đã ngang nhiên ra tay.
Bản thân Khôn Bách Xích này tuy rằng chỉ là Luyện Đan sư tam phẩm, nhưng mà tu vi lại đạt tới Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong. Hơn nữa lại có một ít thủ đoạn, bí pháp, đối với Tiêu Thần không có một chút kiêng kỵ nào. Hắn tự nhận chỉ cần ra tay là có thể thu thập Tiêu Thần dễ như trở bàn tay.
Lần này nhất định phải khiến cho hai tên ngu xuẩn khiến hắn mất mặt phải trả giá thật nhiều.
Tu sĩ vây xem chung quanh mặc dù phần lớn đều bất mãn với hành vi của Khôn Bách Xích, nhưng mà bọn hắn sợ uy danh của Luyện Đan hiệp hội cho nên không dám phát tác, chỉ có thể âm thầm tức giận trong lòng mà thôi.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nhưng mà trong mắt lại hiện lên một đạo lệ mang.
Đối mặt với người này, Tiêu Thần đánh ra một chưởng, không có một chút khí tức nào, phong khinh vân đạm.
Oanh.
Sau một khắc, tiếng rú thảm bỗng nhiên vang lên, một đạo thân ảnh chật vật lùi về phía sau, mặt không còn một chút máu, thất khiếu chảy máu.
Khôn Bách Xích rơi xuống đất, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, oán độc. Giờ phút này cảm ứng được biến cố trong cơ thể, sắc mặt hắn trắng bệch không có một chút huyết sắc nào.
- Ngươi đánh vỡ đan điền ta? Không ngờ ngươi lại dám phá đan điền ta?
Sắc mặt Khôn Ly lập tức trở nên âm trầm, trong mắt hiện lên lệ mang.
Bạch Thành An ngây ngốc, trong lòng âm thầm phát khổ. Chỉ là hắn hạ quyết tâm không thể lùi bước, nếu như có khả năng thì đem chuyện này gánh vào lên người mình, quyết không thể để liên lụy tới vị tiền bối này.
Tiểu nhân vật tuy rằng hèn mọn sợ chết, nhưng mà bọn hắn cũng có thể vì tôn nghiêm của mình mà đứng thẳng.
Về phần vô số tu sĩ đang xem chung quanh cũng không nhịn được hít sâu một ngụm khí lạnh. Vô luận tu vi cao tới đâu, người dám hạ thủ nặng tay với tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội trong Dược Vương thành này, loại chuyện này đã rất nhiều năm rồi chưa xảy ra.
Cho dù là tu sĩ tính tình cuồng bạo, sát nhân giết người như ma, một khi bước vào Dược Vương thành cũng phải cẩn thận từng ly từng tí, cụp đuôi làm người. Nhất là Luyện Đan hiệp hội càng không thể trêu vào nửa điểm, nếu không chẳng khác nào là tự tìm đường chết.
Thế nhưng người trước mắt này không chỉ có trêu vào mà còn ra tay phế tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội... Hậu quả này sợ rằng không thể tưởng tượng được nổi a.
Nhưng mà giờ phút này chỉ có sắc mặt một ngươi biến hóa, nhưng mà trong mắt hắn hiện lên vẻ bình tĩnh, đồng thời còn có vẻ trào phúng.
Đừng nói là một Luyện Đan sư tam phẩm nho nhỏ, cho dù chém giết Khôn Ly này, chắc hẳn sau đó không có ai dám can đảm truy cứu người này a. Phải biết rằng vị trước mắt này chính là nhân vật có dính dáng tới hai vị đại nhân trong phân bộ, thân phận địa vị không tầm thường a.
Khô Ly lần này chỉ sợ sẽ lật thuyền trong mương a.
Bình luận