Linh đan vào miệng lập tức hóa lỏng, dung nhập vào huyết nhục, cả thân thể cảm thấy nóng bừng lên.
Thân thể Tiêu Thần đỏ bừng, giống như một con tôm luộc cực lớn, hơi nước không ngừng toát ra, cuồn cuộn bốc lên.
Dược lực này tuy rằng bá đạo, nhưng mà tổn thương đối với tu sĩ lại không lớn, hơn nữa thể chất Tiêu Thần mạnh mẽ, luyện hóa, hấp thu nó cũng không tính là khó khăn.
Khoanh chân mà ngồi, mỗi một tấc huyết nhục trong cơ thể Tiêu Thần đều đang điên cuồng thôn phệ dược lực, cố gắng tăng phẩm chất lên. Mục đích là vì có thể bộc phát ra chiến lực càng thêm hung hãn.
Thời gian trôi qua, đảo mắt đã trôi qua hai tháng.
Một khỏa Khí Huyết Thăng Long đan thất phẩm, bằng vào tu vi của Tiêu Thần cũng cần hai tháng mới có thể hấp thu, luyện hóa dược liệu bên trong. Đủ để thấy được bên trong khỏa linh đan nho nhỏ này ẩn chứa dược lực khủng bố ra sao.
Tiêu Thần giương mắt, trong đôi mắt đen kịt hiện lên vài phần dị sắc.
Không hổ là đan dược thất phẩm, dược hiệu quả thực không tầm thường. Cảm giác lực lượng thân thê tăng trưởng, Tiêu Thần thỏa mãn gật đầu, nếu như có thể có được một lượng lớn Khí Huyết Thăng Long đan luyện hóa, chắc hẳn tu vi thân thể hắn nhất định sẽ nhanh chóng tăng lên, có thể trong thời gian ngắn ngủi đạt tới tích lũy của cấp độ cực hạn Bất Trụy, tiến tới trùng kích cấp độ Hợp Thể kỳ... Khi đó cũng có thêm vài phần nắm chắc.
Thoáng chần chờ, Tiêu Thần cũng không có tiếp tục nuốt đan dược luyện hóa. Tuy nhiên trên tay hắn còn một khỏa Khí Huyết Thăng Long đan, nhưng mà thời gian luyện hóa khỏa linh đan này lại khiến cho hắn phải suy nghĩ một chút. Bởi vì nếu vì vậy mà trì hoãn khảo hạch phân bộ lần này, khi đó chẳng phải sẽ vì nhỏ mà mất lớn hay sao?
Cần biết Độ Ách Đan thất phẩm chính là chí bảo chân chính trong nhân giới. Cho dù là trong Luyện Đan hiệp hội cũng là bảo vật chân chính, nếu như bỏ qua cơ hội lần này, Tiêu Thần cũng không biết được mình còn cơ hội thu nó vào tay nữa hay không.
Sau khi sửa sang lại một phen, đem đan dược còn thừa thu vào trong nhẫn trữ vật, Tiêu Thần rời khỏi Tả Mi đạo tràng, thân ảnh xuất hiện trong đan phòng.
Phất tay phá vỡ cấm chế, mở cửa đan phòng, Tiêu Thần cất bước ra ngoài.
...
Trong Dược Vương thành, tuy rằng chuyện đan dược thất phẩm xuất hiện liên tiếp đã trôi qua được hai ngày, nhưng mà cục diện trước mắt vẫn nóng bỏng như cũ. Vô số tu sĩ dũng mãnh tiến vào trong Đông thành, chờ đợi mình có thể gặp vận khí, có thể gặp được vị Luyện đan Tông sư thất phẩm kia, như vậy cũng coi như là một hồi cơ duyên.
Số lượng đan phòng của Luyện Đan hiệp hội ở Đông thành rất lớn, khó có thể tính toán hết. Phân thành mười bộ, mỗi một bộ đều có cửa vào, hiện tại ở ngoài cửa đều có người tụ tập, số lượng tu sĩ không thể tính toán.
Dù sao mặc kệ vị Đại Tông sư kia là người phương nào, chung quy đều phải rời khỏi từ nơi này. Bởi vậy bọn hắn ôm cây đợi thỏ ở chỗ này cũng không có sai.
Tiêu Thần đi ra, lập tức hấp dẫn ánh mắt nóng bỏng của vô số tu sĩ. Đợi khi nhìn thấy rõ bất quá chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, cả đám không còn hứng thú thu hồi ánh mắt. Tiếp tục tìm kiếm người mà bọn hắn cho là tiền bối đại năng giả kia.
Tiêu Thần cau mày, mặc dù hắn có chút không rõ ràng cho lắm, nhưng mà hắn cũng hiểu có lẽ nơi này đã xảy ra một ít chuyện. Hắn không có ý hỏi thăm, giờ phút này hắn chỉ muốn rời đi, chuẩn bị một phen, chờ dợi khảo hạch bắt đầu mà thôi.
Nhưng mà lúc này còn chưa đợi hắn rời đi thì lại có một tiếng cười lạnh truyền tới.
- Quản sự đại nhân, tu sĩ ngày đó ta nói với ngài là người này. Tiến vào đan phòng của Luyện Đan hiệp hội ta lại không cần phải giao nạp linh thạch. Loại tư cách này chỉ có Lý Sự của phân bộ lục phẩm và những đại nhân mới có vinh hạnh như vậy. Tuy nhiên, người này chỉ có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, nào có tư cách hưởng thụ loại đãi ngộ như vậy cơ chứ?
Người mở miệng chính là Khôn Bách Lý bị phạt ba ngày trước, giờ phút này sắc mặt của tu sĩ Luyện Đan hiệp hội này trắng bệch, trong mắt tràn ngập vẻ oán độc. Dù sao nếu không phải vì Tiêu Thần thì hắn cũng không rơi vào cục diện ngày hôm nay.
Tuy rằng đã nuốt linh đan, nhưng mà thương thế kia chỉ sợ phải mất đoạn thời gian khá lâu mới có thể hoàn toàn khôi phục lại được.
Bên cạnh Khôn Bách XÍch, Khôn Ly quản sự kia dùng ánh mắt bình thản nhìn Tiêu Thần rồi lập tức quay đầu đi. Giờ phút này hắn cũng không có tinh thần lãng phí tinh lực lên trên người một Nguyên Anh trung kỳ. Chuyện hắn đã báo lên trên, Dương Công kia dám cả gan làm loạn như vậy, tự nhiên sẽ bị trừng phạt xứng đáng.
Trong mắt Tiêu Thần hiện lên hàn mang, nhưng mà ở đây chung quy cũng là phạm vi thế lực của Luyện Đan hiệp hội, không thể vì nhỏ mà mất lớn. Tồn tại như con sâu cái kiến như vậy cũng không thể tạo nên sóng gió gì, không thể vì con sâu cái kiến như vậy mà rước phiền toái tới cho bản thân a.
Dương Côn tiến lên một bước, mở miệng cười nói:
- Sao đạo hữu mới hai ngày đã ra rồi? Tại hạ đã nói đạo hữu có thể sử dụng một tháng mà không mất phí, một khi tại hạ đã nói nhất ngôn cửu đỉnh, đạo hữu không cần phải bất an như vậy.
Đối với người này Tiêu Thần cũng có chút hảo cảm, hơn nữa không biết tại sao trong lòng hắn lại có một loại dự cảm khó hiểu. Dương Côn này ngày sau sẽ có tác dụng cực kỳ quan trọng với hắn. Chỉ là cảm giác này quá mức kỳ quặc, tuy rằng không có căn cứ nhưng mà Tiêu Thần lại lựa chọn tin tưởng.
- Ha ha, bất quá chỉ là một chút chuyện nhỏ mà thôi, sau khi xong tự nhiên phải đi ra.
- Đây là lệnh bài của đạo hữu, kính xin cất kỹ.
Dương Côn cũng không khuyên nhiều, hắn cười, tiếp nhận lệnh bài.
Tiêu Thần chắp tay, đang muốn rời đi, chỉ là hắn lại nhìn thấy một người quen. Người này chính là Bạch Thành An kia, giờ phút này dường như người này đang làm một chút giao dịch, đang dẫn một tu sĩ đi tới đây.
Bạch Thành An từ phía xa nhìn thấy Tiêu Thần, trên mặt không tự chủ được hiện lên vẻ mừng rỡ. Đối với vị khách nhân hào phóng, dễ nói chuyện ngày đó trong lòng hắn cũng rất có hảo cảm. Chính vì vậy ba ngày trước, sau khi cầm linh thạch hắn mới không có rời đi.
Tuy rằng về sau có dị biến đan kiếp thất phẩm, người này tu vi khá thấp không có cách nào thừa nhận được uy áp của đan kiếp cho nên mới không thể không rời đi, nhưng mà hôm nay nhìn thấy Tiêu Thần mạnh khỏe, không có chuyện gì, trong lòng hắn cũng cảm thấy vui vẻ.
Chương 828vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận