Tửu lão quái gật đầu:
- Nhưng tiểu tử này ta phát hiện ra trước.
Thanh âm đối chọi gay gắt, không có nửa điểm lùi bước.
- chẳng lẽ sư huynh lại không biết xấu hổ tranh đoạt đệ tử với tiểu đệ sao?
- Bớt nói nhảm đi, mấy ngàn năm qua ngươi có khi nào chính thức kính trọng sư huynh ta đây hay không?
- Việc này thực sự không thể thương lượng sao?
- Không có.
- Được, đã như vậy hai chúng ta dùng bản lĩnh của mình, ta cũng không tin ta đường đường là Lý Sự trưởng của phân bộ lục phẩm Luyện Đan hiệp hội lại không bằng lão bất tử lôi thôi suốt ngày uống rượu như ngươi. Nếu như sư huynh đã muốn tự rước lấy nhục nhã thì đừng trách tiểu đệ ta không khách khí.
- Cứ phóng ngựa tới, lão phu đã bao giờ sợ ngươi chưa?
Hai lão quỷ trợn mắt nhì nhau, hùng hổ, sát khí tung hoành.
...
Trên đường.
Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng đứng ở phía xa, nhìn kiếp vân ngập trời, tiếng sấm nổ đì đùng không dứt, ngủi dược hương nồng đậm lần lượt xuất hiện, sắc mặt hai người trở nên âm trầm, có vẻ đắng chát.
Không biết là lão bất tử nào chạy tới nơi này điên loạn một hồi, muốn luyện đan chơi thì chạy tới rừng sâm núi thẳm mà luyện đi, coi như một lần ngươi luyện ra một vạn tám ngàn khỏa chúng ta cũng không đặt ở trong lòng.
Nhưng mà bây giờ ngươi làm vậy ở phân bộ Dược Vương thành là có ý gì? Đây không phải là rêu rao khắp nơi, bắt nạt người ta hay sao?
Bắt nạt người a.
Thực sự quá coi thường người ta.
Hai thiên kiêu chi tử đối mặt, bọn họ đều có thể nhìn ra sự không cam lòng trong đối phương.
Đan kiếp thất phẩm không ngừng bộc phát, hiển nhiên là Luyện Đan sư kia cố ý tạo ra, hơn nữa người thế gian này có thể làm được điểm ấy tuyệt đối không vượt quá năm người.
Đại nhân thần bí của Luyện Đan hiệp hội, điện chủ hai đại ẩn điện, cùng với hai lão bất tử lánh đời không ra kia... Mặc dù không phải thì cũng là tồn tại đồng cấp với bọn họ. Nhưng vô luận thế nào, cũng không phải là tồn tại mà hai người có thể trêu vào, cho nên cho dù biết rõ bị người ta ức hiếp như vậy nhưng mà trong lòng hai người cũng chỉ có thể âm thầm phiền muộn mà thôi.
Trải qua lần náo loạn này, uy danh của Luyện Đan hiệp hội tất sẽ bị đè xuống, cho dù bọn hắn có biểu hiện thế nào chung quy vẫn kém tên lão quái đang âm thầm điên cuồng luyện đan này.
- Hôm nay có chút phiền muộn, sau khi trở lại nhất định không có cách nào yên tâm tu luyện a. Không bằng chúng ta cùng dạo chơi trong Đông thành một chút, tốn chút linh thạch phát tiết những oán khí này ra ngoài.
Bạch Vô Kỵ mở miệng, thanh âm rất có vẻ bất đắc dĩ.
Hắc Lăng Tử hơi nhăn mày, con mắt hung hăng trừng về phía nơi có đan kiếp bốc lên, thân thể mềm mại cất bước rời đi.
Nếu như nhìn nữa.. Quả thực có chút đả kích người a.
...
Tổng bộ Luyện Đan hiệp hội.
Năm lão quái ngồi trên bồ đoàn nhìn nhau, cười khổ.
Trách không được bọn hắn không có phát giác ra, hóa ra người tiến vào Dược Vương thành lại là nhân vật bực này. Chỉ là, bọn hắn có chút kỳ quái, vị đại nhân này không né tránh, vào trong rừng sâu núi thẳm tu luyện, sao hôm nay lại hào hứng chạy tới Dược Vương thành náo loạn như vậy?
- May mà trước đó không có tùy tiệnlaàm việc a. Bằng không vạn nhất khiến cho vị đại nhân này tức giận...
Năm trên chấp sự đại nhân của tổng bộ nhìn nhau, trên mặt đều hiện lên vẻ may mắn.
- Tuy nhiên trong Dược Vương thành có một vị đại nhân vật như vậy tới, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Cứ như vậy không tâm tới, không biết có được coi là thất lễ hay không?
Nhị chấp sự nhíu mày, dường như trong lòng có chút phiền muộn.
- Không sai, nếu như bởi vậy mà đắc tội với vị đại nhân này, chẳng lẽ không phải quá mức oan uổng hay sao?
Đạo Tâm Tử gật đầu tán thành.
Ánh mắt đại chấp sự lập lòe, thấp giọng nói:
- Tiểu sư muội, việc này muội định xử lý thế nào?
Mọi người nghe vậy ánh mắt đồng thời nhìn về phía nữ tử duy nhất trong năm người.
Đạo Thấm Tử nghe vậy thoáng suy nghĩ, chậm rãi lắc đầu nói:
- Bốn vị sư huynh không cần khó xử như vậy, vị đại nhân này đã không hiện thân, hiển nhiên không muốn chúng ta quấy rầy. Còn nữa, nếu như chúng ta ra mặt, đương nhiên đại nhân sẽ cho chúng ta chỉ thị. Trước mắt đã không có động tĩnh, vậy thì chúng ta cứ yên lặng theo dõi kỳ biến đi.
Tuy rằng Đạo Thấm Tử đứng ở vị trí cuối cùng, nhưng mà tâm tư kín đáo, ngày thường rất được bốn người khác coi trọng.
- Sư muội nói không sai, như vậy chúng ta coi như chuyện ngày hôm nay không xảy ra, để tránh trêu chọc phiền phức.
- Khảo hạch phân bộ còn năm ngày nữa mới tới, chúng ta cũng cần sắp xếp một phen, đảm bảo sẽ không xuất hiện một chút chuyện ngoài ý muốn nào.
Đạo Đan Tử trầm giọng mở miệng, bốn người khác cũng gật đầu đồng ý. Sau một khắc, thân ảnh năm người đồng thời run lên, lập tức biến mất không thấy gì nữa.
Đan phòng thành Đông.
Tiêu Thần cũng không biết mình lấy linh đan ra lại gây ra một trận phong ba lớn như vậy. Giờ phút này hắn đang nhìn hai mươi sáu khỏa linh đan được sắp xếp chỉnh tề đặt trong hộp ngọc.
Linh đan thất phẩm là tồn tại được xem như đỉnh phong nhất trong Tu chân giới hiện tại, thần diệu vô cùng, về phần dược hiệu thế nào....
Trong mắt Tiêu Thần lóe lên dị sắc, lấy ra Tả Mi đạo tràng, thân ảnh lập tức tiến vào bên trong.
Thân ảnh xuất hiện, đi vào mật thất tu luyện, phất tay bố trí cấm chế. Tuy rằng hắn biết rõ trong Tả Mi đạo tràng an toàn vô cùng, nhưng mà đây là thói quen bình thường của hắn, không có cách nào thay đổi được.
Khí Huyết Thăng Long đan.
Nghe nói nuốt khỏa linh đan này có thể khiến cho khí huyết của tu sĩ phóng đại, có lực của một đầu chân long. Tuy rằng rất là khoa trương, nhưng mà từ đó cũng có thể cho thấy khỏa linh đan này có công hiệu cường đại tới đâu. Thân thể Tiêu Thần vốn mạnh mẽ, để xem khỏa linh đan này có công hiệu thế nào với hắn.
Lật tay, một khỏa linh đan thất phẩm trân quý xuất hiện trong tay Tiêu Thần.
Bảo vật rơi vào trong tay nếu như không thể lợi dụng thì cũng chỉ là vật chết a. Tuy rằng Tiêu Thần coi trọng sự trân quý của linh đan thất phẩm, nhưng mà tuyệt đối sẽ bỏ mà không sử dụng nó. Bảo vật mặc dù tốt, nhưng mà thực lực bản thân tăng lên mới là vương đạo.
Bình luận