Đạo (Dịch) – Chương 829

Khôn Ly cũng không phải là kẻ lỗ mãng, tuy rằng tu vi hắn là Bất Trụy sơ kỳ, nhưng mà người vừa rồi có thể nhẹ nhõm phế bỏ Khôn Bách Xích, hiển nhiên thực lực không tầm thường. Cho dù là hắn ra tay cũng không có nắm chắc bắt được đối phương.

Sưu...

Một mũi tên màu đỏ bắn tới, hóa thành một đồ án đỏ thẫm.

Luyện Đan hiệp hội dùng hỏa diễm vi tôn, lệnh tiễn bắn ra lập tức đại biểu trong thành xuất hiện biến cố, triệu hồi tu sĩ Luyện Đan hiệp hội ở gần đó tới đây.

Sưu...

Sưu...

Tiếng xé gió chằng chịt rít lên, từng đạo khí tức uy áp mạnh mẽ quét ngang nơi này.

Lại nói, Luyện Đan hiệp hội đã lâu rồi chưa từng bị khiêu khích.

Một tên tu sĩ hóa thành độn quang rít gào bắn tới, chân đạp hư không mà đứng, ánh mắt lạnh lẽo, sát cơ bên ngoài cơ thể phun ra nuốt vào.

Khôn Ly cười lạnh, trong mắt bắt đầu có hàn mang khởi động.

Người này dám có gan ra tay, nhất định hôm nay phải chết.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, không nhìn ra một chút kinh hoảng nào. Hắn ngạo nghễ đứng đó, cảnh tượng này rơi và trong mắt mọi người lại khiến cho mọi người tán thưởng. Người này có tu vi tâm tính cực kỳ cao thâm. Tuy nhiên cũng có người âm thầm cười lạnh, trào phúng Tiêu Thần không biết trời cao đất rộng, bất quá là tự tìm đường chết a.

Nhưng lúc này Tiêu Thần phất phất tay, tuy rằng tu vi của hắn còn chưa tới trình độ có thể xé rách không gian trong Dược Vương thành, nhưng mà vặn gãy không gian, ngăn cản ánh mắt của tu sĩ chung quanh thì hắn vẫn có thể làm được.

Không gian gãy ra, vây Tiêu Thần và Khôn Ly kia vào bên trong.

Tu sĩ Bất Trụy, hơn nữa ít nhất cũng là Bất Trụy trung kỳ trở lên. Nếu không tuyệt đối không có cách nào bẽ gãy không gian như vậy. Trong lòng Khôn Ly đột nhiên nhảy dựng lên, lập tức cảm thấy âm thầm may mắn vì bản thân mình không có tùy tiện ra tay.

Nhưng mà giờ phút này người này làm vậy là có mục đích gì? Không phải định hạ sát thủ với hắn đó chứ? Hay là muốn xin khoan dung hay sao?

Hắc hắc, làm tổn thương tu sĩ thủ hạ hắn, hơn nữa Khôn Bách Xích lại có chút quan hệ huyết mạch với hắn. Ngụm ác khí này sao có thể nuốt xuống được? Hôm nay vô luận người này có thân phận gì, cũng đừng mơ khiến hắn dừng tay...

Chỉ là lúc này sắc mặt Khôn Ly đột nhiên tái nhợt, thân thể run rẩy nhìn vật mà người trước mắt hắn đang cầm.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, khóe miệng nở nụ cười lạnh không thèm che dấu.

- Hôm nay bổn tọa không tiện bại lộ thân phận, nếu không vừa rồi cho dù có đánh chết ngươi cũng không có ai dám lên tiếng thay cho ngươi.

- Ngày đó ta tới sử dụng đan phòng, lại bị tu sĩ thuộc hạ ngươi làm khó xử. Lời nào cũng tràn ngập bất kính, hủy đi tu vi hắn đã là nhẹ tay rồi. Không phải ngươi cũng muốn tìm chết như hắn đó chứ?

Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm.

Khôn Ly hận không thể tát vào miệng mình mấy trăm cái, tạo sao ánh mắt hắn hôm nay trở nên phế vật như vậy chứ? Không ngờ không nhìn ra nông sâu của vị này đã trêu vào. Nghĩ tới vừa rồi mình dạo trên quỷ môn quan một vòng, trên thân người này lập tức sinh ra vô số mồ hôi lạnh.

Khôn Ly không chút do dự quỳ xuống. Thân phận, địa vị của một Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm tôn quý thế nào, trong Luyện Đan hiệp hội, phẩm giai không sai biệt nhiều với Lý Sự trưởng của phân bộ lục phẩm, muốn xử lý hắn quả thực quá mức dễ dàng.

Tiêu Thần lật tay thu lại lệnh bài, vẻ mặt không chút biến hóa nào.

- Nhanh chóng ngăn cản tu sĩ bên ngoài ra tay, nếu không hôm nay sẽ không ai giữ được ngươi.

Tiêu Thần đột nhiên ra tay, không gian bị bẻ gãy, tuy rằng thể hiện tu vi làm cho người ta chú ý, nhưng mà giờ phút này tu sĩ Luyện Đan hiệp hội sau khi ngây ngốc lập tức phẫn nộ.

Chẳng lẽ ở trước mặt chúng ta mà người này cũng dám hạ sát thủ? Quả thực là không đặt chúng ta vào trong mắt, muốn chết.

Trong lúc chúng tu sĩ Luyện Đan hiệp hội giận dữ, ba tên tu sĩ Bất Trụy đang muốn liên thủ phá vỡ không gian bị bẻ gãy thì đột nhiên có thanh âm kinh hoàng từ bên trong truyền ra, khiến cho động tác của mọi người bị quấy rầy, trên mặt cả đám hiện lên vẻ mê hoặc.

- Không cần động thủ, tất cả không được ra tay.

Trong thanh âm này có bảy phần kinh hoảng, hai phần lo lắng, cộng thêm một phần may mắn. Có thể nói là phức tạp vô cùng, xuất ra từ trong miệng Khôn Ly lập tức khiến cho người ta hiểu rõ, chỉ sợ chuyện đã xảy ra biến cố.

Kết quả là, trong ánh mắt trừng lớn của mọi người, không gian bị bẻ gãy tiêu tán, hai đạo thân ảnh xuất hiện.

Khôn Ly quản sự lúc trước cười lạnh, hùng hổ không thôi thì lúc này lại khom mình cúi đầu, vẻ mặt kính cẩn nịnh nọt... Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Không chỉ có tu sĩ quanh thân trong lòng thầm nói, ngay cả tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội cũng không hiểu ra sao... Người là ngươi gọi tới, không cho động thủ cũng là ngươi, chung quy cũng phải cho chúng ta một câu trả lời chứ?

Lúc này trong lòng Khôn Ly tràn ngập cảm giác đắng chát, nhưng mà tình huống trước mắt không cho hắn phân tâm giải thích. Hắn chỉ một lòng muốn vượt qua một kiếp ngày hôm nay mà thôi

Tiêu Thần mặt không biểu tình, vươn tay chỉ vào Dương Côn, thản nhiên nói:

- Về sau đan phòng phân bộ này do Dương Khôn quản sự cầm đầu, ngươi làm phụ tá phối hợp, đừng để tình trạng này tái xuất hiện làm tổn hại tới thanh danh của Luyện Đan hiệp hội ta, ngươi hiểu chưa?

Trong lòng Khôn Ly không cam lòng, vốn địa vị của hắn ngang hàng với Dương Côn, thậm chí còn hơi chiếm thế thượng phong. Nhưng mà trước mắt hắn không dám có chút bất mãn nào mà kính cẩn gật đầu đồng ý.

Lúc này Tiêu Thần mới gật đầu, nhìn về phía hai người Dương Côn, Bạch Thành An rồi chắp tay, tiếp đó quay người bước đi.

Hắn đi tới đâu, tu sĩ chung quanh như thủy triều thối lui, nhường ra một con đường, tùy ý để cho hắn rời đi. Tiếp đó độn quang chớp lên, thân ảnh hắn nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.

Khôn Ly đắng chát đứng dậy, thi lễ với Dương Côn, nói:

- Về sau kính xin Dương Côn quản sự chiếu cố nhiều hơn. Tại hạ sẽ toàn lực hợp tác với đạo hữu, không có một chút trái ý nào.

Trong lòng Dương Khôn kích động, giờ phút này nghe vậy gật đầu. Chỉ là đối với số phận của mình hắn không khỏi cảm khái liên tục. Nếu không phải ngày ấy ngẫu nhiên hắn nhìn thấy vị tiền bối này đi cùng hai vị đại nhân thì hôm nay hắn cũng không có cơ hội đạt được phần cơ duyên này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...