Đạo (Dịch) – Chương 816

- Theo lão phu thấy, những lão bất tử ở trong tổng bộ những năm gần đây hao hết tâm tư dạy dỗ đệ tử, không có một ai có thể vượt được tiểu gia hỏa này. Ngươi không tin thì có thể tới nhìn với lão phu một phen, khi đó lại quyết định có để cho hắn ra tay hay không.

Thanh âm này rõ ràng có chút hổn hển.

- Hừ, bớt nói xạo đi. Năm trăm năm trước ngươi lừa gạt đi năm gốc Căn Thủy thảo của ta để đối lấy mười hũ lớn Hầu nhi tửu ngàn năm của Cân lão hầu tử. Sau đó ta đòi ngươi, lão bất tử ngươi lại không có da mặt, sống chết cũng không thừa nhận, rõ ràng là muốn một mình hưởng toàn bộ.

- Ba trăm ba mươi năm tước, Xích Diễm tiên tử tới Dược Vương thành cầu linh đan, không phải chỉ mới ném cho ngươi mấy cái mị nhãn cộng thêm vài câu nhỏ nhẹ, lão bất tử nhà ngươi không ngờ lại không giữ mình được, nhao nhao một trận với ta. Buộc lao phu phải đem Tử Tham Vương vạn năm đã thông linh cho nàng mượn. Nói rõ tron vòng trăm năm phải trả lại tất cả nợ nần, nhưng mà hiện tại đã ba trăm năm qua đi, Xích Diễm tiên tử ở đâu? Ngươi trả lại Tử Tham vương vạn năm cho lão phu.

- Một trăm năm mươi năm tước, có người nào đó bởi vì rượu ngon hết mà lại đi giao dịch với Cân lão hầu tử kia. Bất quá lần này vì không có đồ trao đổi cho nên lấy danh nghĩa phân bộ Dược Vương thành ta tạm thời ký sổ, hại lão phu bị Cân lão hầu tử kia đuổi giết mười mấy vạn dặm, khoản nợ này lão phu vẫn còn nhớ a...

...

Lão gia hỏa mở miệng lúc trước càng nói càng tức giận, rất có xu thế bạo phát, khí thế hung hăng vô cùng.

Về phần khí tức của lão quỷ thở hổn hển kia càng lúc càng yếu, hiển nhiên đã bị người ta nói trúng tim đen.

- Còn nữa, lão phu cũng không cần ngươi ở phân bộ ta. Là người nào đó không tu tâm, luôn thương nhớ vị kia ở tổng bộ, bao nhiêu năm qua có tặc tâm nhưng không có tặc đảm, không dám mở miệng, chỉ dám ở nơi này nhìn xa xa a. Lão phu cũng không muốn nói chuyện với loại người như ngươi, quả thực là mất thân mất phận.

- Ài, sớm biết như vậy năm đó sao lão phu lại cùng bái một sư tôn với ngươi chứ? Khiến cho lão phu càng già càng không sống yên ổn, nghiệp chướng a.

- Con mẹ nó, đừng có nói nhảm nhiều như vậy. Lão tiểu tử ngươi rốt cuộc có đi hay không? Ta nói thật với ngươi, một khi đợi tới lúc khảo hạch bắt đầu, nhất định sẽ có rất nhiều lão bất tử chú ý tới tiểu tử này, khi đó ngươi muốn ra tay thì đã muộn rồi. Đến lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.

- Còn nữa, về sau ngươi còn dám nói mấy chuyện tai nạn bao nhiêu năm trước ở trước mặt lão phu, để xem ta có trở mặt với ngươi hay không. Đừng cho là ta nói giỡn, hiện tại lão phu rất không cao hứng.

Vị này mở miệng dường như đã nói trúng chỗ đau của lão quỷ đang thở hổn hển này, khiến cho hắn giống như mèo bị giẫm phải đuôi vậy, triệt để bộc phát.

- Đi.

- Vì sao không đi chứ. Lão phu cũng muốn nhìn xem tiểu gia hỏa này rốt cuộc có phải có ba đầu sáu tay hay không, không ngờ lại có thể làm cho lão bất tử ngươi coi trọng như vậy.

Lão quỷ đang nổi giận kia cũng lên tiếng, hiển nhiên trong lòng cực kỳ có chừng mực, trước khi đi vẫn không quên nói điều kiện.

- Đáng chết, đan phương thất phẩm, sao ngươi không đi mua một khối đậu hũ rồi đâm đầu vào chết đi? Vật này là rau cải trắng sao? Ta có thể tùy tiện chuẩn bị cho ngươi sao?

- Đừng có giả vờ là người vô tội, loại chuyện này năm đó không phải ngươi chưa từng làm qua. Khi cạnh tranh thượng vị với vị kia trong tổng bộ, là ngươi, chính là đại sư huynh đại nhân vĩ đại của ta từ trong tay đối thủ của người ta, từ chỗ có phòng hộ nghiêm ngặt nhất thuận tiện lấy đi đan phương cửu Chuyển Kim Thân đan. Chính vì vậy mới khiến cho vị kia biết mình biết người, cuối cùng mới trở thành người chiến thắng cuối cùng.

- Vấn đề này người biết rõ không nhiều lắm, nhưng mà sư đệ ta chính là một người trong số đó. Cho nên điều kiện này ngươi không đồng ý cũng phải đồng ý, mà đồng ý cũng phải đồng ý.

- Được... Nếu như tiểu tử này đúng như lời lão phu nói, ngươi đừng quên đưa đan dược thất phẩm cho ta, để ta đi đổi Hầu Nhi tửu.

- Không thành vấn đề.

- Thành giao.

...

Tiêu Thần dùng vẻ mặt cẩn thận nhìn hai lão gia hỏa đang nở nụ cười hiền lành trước mắt mình, chung quy hắn vẫn có cảm giác sau nụ cười này là bí mật mà không muốn cho người khác biết. Loại cảm giác này khiến cho hắn rất bất đắc dĩ, nhưng mà cũng không có cách nào khác.

Hai lão bất tử Hợp Thể Tôn giả cảnh, trong lòng Tiêu Thần có vô số oán niệm không thể nói nên lời.

Không phải mỗi một Hợp Thể Tôn giả cảnh đều là tồn tại hiếm thấy trên thế gian sao? Sao Tiêu mỗ hết lần này tới làn khác lại có vận khí tốt như vậy chứ?

- ha ha, Tiêu Thần tiểu hữu không cần phải lo lắng. Lão phu là Kiếm Tiên đạo, chính là Lý Sự trưởng của phân bộ Luyện Đan hiệp hội nơi này. Hôm nay ta nghe người nào đó nói gặp được một người có thủ đoạn luyện đan đặc biệt như tiểu hữu. Chỉ là kính xin tiểu hữu yên tâm, việc này lão phu tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết.

Vị Lý Sự trưởng đại nhân của phân bộ Luyện Đan hiệp hội này mở miệng cười, giọng điệu có chút ôn hòa.

Nhưng mà càng là như vậy trong lòng Tiêu Thần càng không dám có chút chủ quan nào. Cần phải biết lão gia hỏa nhìn như ôn hòa trước mắt chính là một tu sĩ có tu vi không kém Tửu lão quái Hợp Thể trung kỳ a. Hắn nào dám càn rỡ cơ chứ?

- Tiền bối quá khen rồi, Tiêu Thần bất quá chỉ có chút thiên tư luyện đan mà thôi, cũng không có khoa trương như lời tiền bối nói.

Tửu lão quái bĩu môi, không nhịn được nói:

- Được rồi, nhanh giải quyết vấn đề đi, đừng có lầm bầm làm chậm trễ thời gian nữa.

- Nhanh lấy đan phương ra, đúng rồi, còn có một khỏa đan dược nữa. Để cho tiểu tử này xem qua rồi còn chuẩn bị luyện đan.

Kiếm Tiên Đạo bất mãn trừng mắt nhìn Tửu lão quái, lại không có phản bác. Hắn lật tay lấy ra một ngọc giản cổ xưa và một hộp ngọc đặt trên mặt bàn, hắn cười nói:

- Tiêu Thần tiểu hữu không cần có áp lực tâm lý, cho dù luyện chế thất bại cũng không sao cả. Dù sao Tửu lão quái cũng đã đồng ý, nếu như thất bại sẽ giúp lão phu tìm được một đan phương Thất phẩm a.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...