Nhưng mà trong nhẫn trữ vật của Tửu lão quái này không ngờ lại có tài liệu thất phẩm, số lượng cũng không tính là ít. Cho dù không có nhiều tới mức khủng bố như đan dược lục phẩm, nhưng mà tính sơ sơ cũng có mấy trăm phần.
Đây... Số lượng tài liệu này có giá trị bao nhiêu linh thạch chứ?
Tiêu Thần vội vàng kiềm chế suy nghĩ này trong đầu, xem ra ở chung lâu với Thanh Mi, ngay cả chính hắn cũng có chút bị ảnh hưởng. Sao có thể liên hệ những tài liệu trân quý này với linh thạch chứ? Thực sự là không biết thưởng thức...
Chỉ là nếu như cầm những tài liệu này đi trao đổi với người ta lấy hơn mười mạch khoáng linh thạch phong phú, sợ rằng cũng có người nguyện ý đi đổi.
Tiêu Thần nuốt nước miếng cả buổi, miễn cưỡng áp chế sự rung động trong lòng. Nhưng mà nhìn số lượng tài liệu chằng chịt, hắn lại cười khổ.
Không phải hắn không muốn động thủ mà hắn không biết a.
Đan phương lục phẩm hắn còn có thể đạt được từ Phổ Hoa tông, nhưng mà đan phương thất phẩm... Loại đan phương này ở Tu chân giới đã xem như là thứ vô cùng trân quý. Cho dù là thế lực siêu nhất lưu trải rộng trong Mạc La Tu chân giới như Luyện Đan hiệp hội cũng coi đan phương thất phẩm làm thứ ban thưởng cho người xuất sắc nhất khảo hạch phân bộ a.
Thế lực có được đan phương thất phẩm, trong TU chân giới này không có nhiều lắm.
Nhìn bộ dáng bất mãn của Tửu lão quái, Tiêu Thần cười khổ nhún vai.
- Tiền bối, ta không biết luyện thế nào a.
Tửu lão quái ngây ngốc, lập tức kịp phản ứng, hắn hung dữ nói một câu chờ, sau đó bước dậy rồi phóng ra ngoài, thân ảnh lập tức biến mất trước mắt Tiêu Thần.
Nhưng mà ngay khi lão quỷ này rời đi, trong mắt Tiêu Thần lóe lên dị sắc, vội vàng hô.
- Tửu tiền bối, xin lão nhân gia ngài tiện tay mang mấy bình linh đan lại, cũng để cho vãn bối thể ngộ phân bố dược lực một phen. nếu không vãn bối cũng khó có thể đảm bảo thuận lợi luyện chế ra được.
Tửu lão quái vừa mới tiến vào vết nứt không gian, cả người đột nhiên nghiêng ra, hung dữ quay lại mắng một câu:
- Mấy bình? Ngươi cho rằng đan dược thất phẩm là rau cải trắng sao?
Lão quái này cũng không nói nhiều, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa. Lão quái Hợp Thể kỳ quả thực không tầm thường, trong Dược Vương thành này cấm thủ đọa thuấn di, không ngờ đối với hắn lại không có chút tác dụng nào.
Sắc mặt Tiêu Thần lập tức khôi phục vẻ ngưng trọng, hắn suy nghĩ kỹ một lần, xác định trước mắt không có nguy cơ xuất hiện, lúc này hắn mới chậm rãi thở dài một hơi, trong lòng yên tâm hơn đôi chút.
- Xem ra hôm nay bạo lộ thủ đoạn luyện đan cũng chưa hẳn là chuyện không tốt. Ít nhất ta có thể đạt được đan phương thất phẩm trân quý cùng với phương pháp luyện chế linh đan, như vậy cũng là thu hoạch không nhỏ.
Cần phải biết top mười phân bộ trong khảo hạch cũng chỉ nhận được một loại đan phương thất phẩm mà thôi.
Tuy rằng việc này sẽ khiến cho ngày sau có rất nhiều phiền phức, nhưng mà trước mắt có suy nghĩ nhiều cũng vô ích, đành phải đi bước nào hay bước đó, gặp chiêu phá chiêu.
...
Mặc dù lão quỷ này có vài phần tự tin với thủ đọa luyện đan của Tiêu Thần, nhưng mà tử trong tin tức của Tửu lão quái lại khiến cho hắn lần nữa bàng hoàng bất an, dường như khảo hạch lần này của phân bộ có chút không giống a.
Cũng không biết Tiêu Thần đạo hữu khảo hạch luyện đan bên trong mật thất thế nào rồi.
Thời gian trôi qua đã gần hai thời thần, thế nhưng trong mật thất vẫn không có nửa điểm tin tức truyền ra. Khi tỏng lòng Dược Hâm ngày càng bất an thì bên trong mật thất được cấm chế bao phủ có linh quang lóe lên, một bóng người đột nhiên từ trong đó bắn ra.
Dược Hâm nhìn thấy người tới lập tức nghiêm túc, sắc mặt của Tửu tiền bối dường như có chút lúng túng a. Chẳng lẽ Tiêu Thần đạo hữu làm chuyện gì khiến cho Tửu tiền bối tức giận?
- Tiền bối... Khảo hạch thế nào rồi?
Dược Hâm cố gắng mở miệng, Tiêu Thần là hi vọng cuối cùng của phân bộ hắn, đương nhiên trong lòng lão quỷ này vô cùng coi trọng Tiêu Thần.
Lúc này Tửu lão quái mới nhìn thấy Dược Hâm đang lo lắng đi đi lại lại bên ngoài, nghe câu hỏi của đối phương, sắc mặt hắn càng trở nên khó coi hơn.
Khảo hạch?
Nghĩ tới việc Tiêu Thần có được thủ đoạn luyện đan gần như nghịch thiên kia, khóe miệng lão quái này không nhịn được run rẩy một hồi. Có loại thủ đoạn này, trên thế gian ai dám mở miệng nói khảo hạch với tiểu tử kia chứ? Đây không phải là tự tìm đả kích sao?
- Tiêu Thần ở chỗ ta còn có một số việc, ngươi không cần ở lại lâu, hiện tại cứ trở về thành Bắc đi. Đợi sau khi giải quyết xong chuyện ta sẽ thả hắn về.
Nói xong Tửu lão quái phất tay, lại vội vàng bước ra ngoài.
Đan dược thất phẩm không phải tầm thường, cho dù dùng thân phận của hắn cũng không thể tùy ý xuất ra. Lần này hắn muốn tìm một lão bất tử khác thương lượng một phen, đương nhiên không có thời gian giải thích nhiều với Dược Hâm.
Dược Hâm nhìn lão quái rời đi, miệng há hốc lại, nhưng mà hắn cũng không có gan gọi đối phương lại. Sắc mặt hắn âm tình bất định nửa ngày, ánh mắt mơ hồ có chút lo lắng nhìn về phía mật thất, lúc này mới quay người bước ra ngoài.
Từ trên mặt Tửu tiền bối là có thể nhìn ra chuyện có chút biến cố a. Chỉ hi vọng không nên làm trì hoãn việc Tiêu Thần đạo hữu ra tay giúp Đông Lâm phân bộ hắn tham dự phân bộ khảo hạch, nếu không chuyện quả thực rất phiền phức.
Trong lúc nhất thời trong lòng Dược Hâm phức tạp vạn phần.
...
Luyện Đan hiệp hội, phân bộ Dược Vương thành.
Hai lão gia hỏa trốn trong một mật thất âm u không ngừng mắng mỏ, giống như là hai tên lưu manh, không hề có chút cố kỵ nào.
- Lão bất tử ngươi có phải là đầu vô nước rồi không? Trên thế gian này làm sao có loại thiên phú nghịch thiên như vậy chứ?
Một lão gia hỏa trong đó đương nhiên không tin lời người còn lại nói, ngữ khí xảo trá, ý tứ châm chọc trong đó không chút che dấu.
- Con mẹ nó, lão tử ngây ngốc ở phân bộ Dược Vương thành các ngươi lâu như vậy, lúc nào đã nói dối qua chưa? Lão tiểu tử ngươi không tin đúng không? Đây là cơ hội lập công của ngươi, tình hình phân bộ khảo hạch lần này trong lòng ngươi, trong lòng ta đều vô cùng rõ ràng. VẠn nhất làm trì hoãn sẽ xảy ra chuyện a.
Bình luận