Tiêu thần cảm thấy hơi quái dị, quả thực hắn không ngờ Tửu lão quái lại coi trọng hắn như vậy, trong đầu khó tránh khỏi sinh ra vài phần cảm kích.
- Tiểu tử ngươi đừng nghe lão bất tử kia nói hươu nói vượn. Lần này luyện đan tốt nhất nên thành công, nếu không lão phu trước khi ra ngoài tìm kiếm đan phương tuyệt đối sẽ hung hăng đánh ngươi một phen. Bảo đảm cho dù không chết cũng phải làm cho tiểu tử ngươi mất một lớp da.
Tửu lão quái hung hăng mở miệng, trong đôi mắt hiện lên vẻ hung ác, nhìn thế nào cũng không giống như đang nói đùa.
Khóe miệng Tiêu Thần hơi co giật, vài phần cảm kích trong lòng lập tức tan thành mây khói.
Kiếm lão quái khinh bỉ trợn trắng mắt nhìn sư huynh mình, Tửu lão quái thì hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý.
Tiêu Thần thu liễm tâm thần, giờ phút này hắn cầm ngọc giản trong tay, trong lòng cũng không nhịn được sinh ra vài phần kích động.
Đan phương thất phẩm, loại vật này là thứ mà rất nhiều Luyện Đan sư cho dù cầu cũng không được. Loại linh đan tới đẳng cấp này, mỗi một khỏa đều là chí bảo trong thiên địa, dược hiệu phi phàm, sau khi nuốt vào sẽ có chỗ tốt không thể đo lường đối với tu sĩ.
Có thể nắm giữ một loại đan dược thất phẩm, ngày sau nói không chừng sẽ là một phen tạo hóa.
Thần thức thăm dò vào trong, nội dung bên trong lập tức khắc vào trong nguyên thần của Tiêu Thần.
Cửu Táng Diêm Thai đan, linh đan đứng hàng Thất phẩm hạ, là thánh dược chữa thương. Vô luận tu sĩ bị thương thế nghiêm trọng thế nào, dù là Nguyên Anh tán loạn, thân thể sụp đổ, chỉ cần có một tia thần thức chưa tiêu tán, một khi luyện hóa loại đan dược này sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, thông qua hôn mê dài dằng dặc chậm rãi chữa trị, lần nữa sống lại. Đây chính là thần đan mà tu sĩ trong tuyệt cảnh đều muốn có được.
Đương nhiên loại đan dược này cũng không phải là không có hạn chế. Nếu như bị thương quá nặng, cho dù bằng vào dược lực không chết, nếu như đợi tới lúc thọ nguyên tiêu hao sạch sẽ mà chưa thức tỉnh, như vậy sẽ trực tiếp tạo hóa mà chết đi.
Tuy nhiên, dù vậy loại đan dược này đã đứng hàng thất phẩm, trình độ trân quý không cần nói cũng biết.
Tiêu Thần suy nghĩ vài lần, cho tới khi xác định mình không bỏ sót điểm nào mới buông ngọc giản xuống. Hắn lật tay nâng hộp ngọc lên.
Hộp ngọc mở ra, bên trong có một khỏa đan dược màu xanh nhạt yên tĩnh nằm trong đó, chỉ vẻn vẹn lớn bằng ngón tay út, vô sắc vô vị, giống như là loại trái cây chưa thành thục nào đó. Sắc mặt Tiêu Thần cũng không có chút biến hóa nào, hắn cầm đan dược lên tay, một tia thần thức phát ra, tiến vào bên trong đan dược. Hắn lập tức cảm ứng được năng lượng khổng lồ đang muốn bành trường trong khỏa đan dược này.
Tiêu Thần hít sâu một hơi, thầm nghĩ, không hổ là đan dược thất phẩm, quả thực không giống tầm thường. Hắn lập tức thu liễm tâm thần, nguyên thần nhanh chóng lý giải phương thức tổ hợp dược lực, cả tâm thần triệt để dung nhập vào bên trong.
Mà giờ phút này hai lão quái kia rất có ăn ý ngậm miệng không nói.
Tầm gần nửa canh giờ sau, Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt ra, sắc mặt mặc dù có chút trắng bệch, nhưng mà trong đôi mắt lại tràn ngập vẻ mừng rỡ.
- Sao rồi? Tiểu hữu đã chuẩn bị xong chưa?
Kiếm Tiên đạo chần chờ một chút rồi mở miệng hỏi thăm.
Nhưng mà trong lòng lại không cho là đúng, cho dù cầm đan thành trong tay, làm quen với cách phân bố dược lực, nhưng mà luyện chế đan dược thất phẩm không dễ chút nào. Cho dù dùng tu vi thủ đoạn của hắn, muốn học tập luyện chế một loại đna dược thất phẩm mới ít nhất cũng cần nửa ngày phỏng đoán và chuẩn bị thì mới có thể miễn cưỡng có vài phần nắm chắc.
Trước mắt chỉ mới qua đi một giờ, nếu nói tiểu tử này có thể nắm giữ phương pháp luyện chế Cửu Táng Diêm Thai đan, trong lòng hắn đương nhiên không tin.
Tuy rằng Tửu lão quái đã chứng kiến phương thức luyện đan của Tiêu Thần, nhưng mà giờ phút này trong lòng cũng không quá yên tâm. Dù sao cũng là đan dược thất phẩm, quá trình luyện chế phiền toái vô cùng, chỉ cần hơi chút không cẩn thận sẽ làm lãng phí tài liệu tốt.
- Tiêu Thần tiểu tử, ngươi xác định mình đã chuẩn bị xong chưa? Khảo hạch phân bộ bởi vì có chút chuyện mà trì hoãn, bảy ngày sau mới bắt đầu, nếu như ngươi không có nắm chắc, có thể tiếp tục chuẩn bị một chút thời gian. Hai người lão phu cũng không thúc giục ngươi.
Tiêu Thần nghe vậy trong lòng khẽ động, tuy rằng trước đó Tửu lão quái dùng khí thế áp bách để nghiệm chứng thân phận hắn, nhưng mà giờ phút này lại lấy ra đan dược thất phẩm cho hắn học tập luyện chế, hiển nhiên chuyện này cũng không có đơn giản. Tiêu Thần có thể cảm ứng được nguy cơ không nhỏ, nhưng mà cũng có thể nhìn thấy cơ duyên không nhỏ.
Trước mắt hắn đã có được đan phương một loại đan dược thất phẩm, nếu như biểu hiện của hắn tốt một ít, liệu có phải sẽ có thêm đan phương thất phẩm nữa hay không?
Phải biết rằng loại thứ tốt này không có ai lại ngại nhiều a.
Còn nữa, nếu như bạo lộ thủ đoạn luyện đan thì không ngại biểu lộ biến thái hơn một ít. Tất cả cứ đổ lên nguyên nhân thiên phú đi, dù sao hai người này cũng không có cách nào kiểm chứng chuyện này.
Lúc này Tiêu Thần kính cẩn thi lễ, trầm giọng nói.
- Hai vị tiền bối không cần phải lo lắng, Tiêu Thần đã lựa chọn ra tay đương nhiên trong lòng có vài phần nắm chắc. Chỉ cần không có bất ngờ gì xảy ra, đan dược thất phẩm này còn không làm khó được vãn bối.
Kiếm Tiên Đạo nhướng mày, đan dược thất phẩm còn không làm khó được ngươi? Tiểu bối này quả thực khẩu khí rất lớn a.
- Được, đã như vậy Tiêu Thần tiểu hữu chuẩn bị bắt đầu đi, lão phu cũng muốn mở mang tầm mắt một phen, nhìn thủ đoạn luyện đan khiến cho vị sư huynh của ta phải tán thưởng mạnh tới đâu a.
Tiêu Thần thi lễ, quay người bước ra ngoài, đứng bên cạnh lò đan.
Hắn phất tay bố trí cấm chế xuống, đem cặn còn thừa khi luyện chế Thanh Tâm bồ đề đan lấy ra. Tiêu Thần trực tiếp khoanh chân mà ngồi, nuốt đan dược rồi bắt đầu ngồi xuống.
Đan dược thất phẩm không phải chuyện đùa, mặc dù Tiêu Thần có Kim Ấn tương trợ cũng không dám có nửa điểm chủ quan. Đương nhiên phải khôi phục trạng thái bản thân tới cấp độ đỉnh phong mới ra tay luyện chế.
Biểu hiện này rơi vào trong mắt hai người Tửu Tiên Đạo, Kiếm Tiên Đạo làm cho bọn hắn âm thầm gật đầu.
Lại qua một giờ, đợi pháp lực, nguyên thần trong cơ thể đều khôi phục tới đỉnh phong, lúc này Tiêu Thần mới mở hai mắt ra, trong đôi mắt đen kịt không ngờ lại là một mảnh trầm ổn, lại tràn ngập vẻ tự tin.
Bình luận