- Xem ra lần này khảo hạch phân bộ của Luyện Đan hiệp hội, giữa hai bên nhất định sẽ có một hồi long tranh hổ đấu. Đông Lâm phân bộ đã liên tiếp bị đánh bại hai lần. Lần thứ ba này tuyệt đối không thể để mất. Mà Hắc Sơn phân bộ lần này chỉ sợ cũng có chuẩn bị mà tới. Chắc hẳn đang thề nhất định phải cướp lấy tư cách Phân bộ ngũ phẩm a.
Người thứ ba khẽ nhếch miệng lên, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu.
- Những chuyện này thì có liên quan gì tới chúng ta chứ? Bất quá chỉ là tranh đấu quyền lực trong Luyện Đan hiệp hội mà thôi. Chúng ta quản tốt chuyện nhà mình là được.
Tu sĩ đại năng nhân giới của Thất Tinh tông mở miệng, tiếp theo lập tức quay người bước đi, rời khỏi nơi này.
- Ha ha, Tinh Vân đạo hữu nói có lý, chư vị, cáo từ.
Đám lão quái còn lại cười khẽ, đối với chuyện này cũng không giận mà lần lượt quay người rời đi.
..
Dược Vương thành.
Thành cũng như tên, mùi thuốc ngập tràn. Trong phương viên vạn dặm có thể ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt. Dược lực ở nơi này nồng đậm, cây cối chung quanh xanh um tươi tốt, sinh cơ bừng bừng.
Chung quanh thành này được gọi là bảo địa, tỷ lệ sản xuất linh dược cực cao.
Dược Vương thành xây trong sơn cốc, quanh thân có vô số ngọn núi mọc lên như rừng, mỹ lệ vô cùng, khí thế bàng bạc. Chính là một trong những chủ thành lừng lẫy trong Mạc La Tu chân giới. Tục truyền, thành này kiến tạo ra là bởi vì để tiện cho tu sĩ Luyện Đan hiệp hội tiện tập kết hơn.
Bởi vì trong núi sâu cái Dược Vương thành này về phía đông ba vạn dặm chính là tổng bộ của Luyện Đan hiệp hội, thế lực siêu nhất lưu tiếng tăm lừng lẫy trong Mạc La Tu chân giới.
Trong Dược Vương thành, Luyện Đan sư tới từ khắp nơi trong Tu chân giới tập kết lại, người thủ đoạn cao minh có vô số kể. Cả thành trì phân làm bốn khu vực Đông, Tây, Nam, Bắc. Nam thành chính là phường thị giao dịch của tu sĩ, cửa hàng mọc lên san sát như rừng. Bắc thành là nơi tĩnh tu của tu sĩ, hoàn cảnh xinh đẹp và yên tĩnh. Được đại năng thi triển bố trí xuống Tụ linh trận phạm vi siêu lớn, khiến cho linh lực bên trong đầy đủ, tuyệt đối không thua bảo địa tu luyện của tông môn nhất lưu.
Về phần phía Đông, Tây, hai khu vực này là chỗ luyện đan của Luyện Đan sư.
Tam phẩm và dưới tam phẩm ở phía Tây thành. Tứ phẩm và trên Tứ phẩm thì ở Đông thành.
Trong đó địa phương náo nhiệt phồn hoa nhất là Đông thành kia. Nơi này trên không thành trì quanh năm có mây đen tràn ngập, đan kiếp cuồn cuộn. Dù sao linh đan ngoài Tứ phẩm sẽ hấp dấp đan kiếp đánh xuống. Mà Đông thành của Dược Vương thành này lại là khu vực luyện đan. Luyện Đan sư ngũ phẩm, lục phẩm cũng tuyệt không hiếm thấy, đương nhiên mới khiến cho tần suất đan kiếp xuất hiện cực cao. Cũng may hư không Đông thành bố trí cấm chế đại trận cực lớn, có thể phong tỏa khí tức đan kiếp trong khu vực này mà không khuếch tán ra chung quanh, làm ảnh hưởng tới cả thành trì.
Nhưng mà trừ hai khu vực Đông, Tây ra tuyệt không cho phép tu sĩ luyện chế linh đan ở nơi khác. Trên thực tế, đan dược Tứ phẩm và ngoài tứ phẩm, đan kiếp một khi hàng lâm rất dễ khiến cho khu vực chung quanh trử nên hỗn loạn, bất lợi với việc quản lý thành trì.
Người vi phạm sẽ bị Luyện Đan hiệp hội xư lý. Tuy rằng không tới mức mất mạng, nhưng mà cả đời này sẽ không cho phép tiến vào Dược Vương thành nửa bước. điểm này đối với rất nhiều Luyện Đan sư trầm mê trong đan đạo mà nói, so với giết bọn hắn còn khó chịu hơn.
Dược Vương thành do Luyện Đan hiệp hội khống chế, cho nên tu sĩ dám làm trái quy củ cực ít.
Trong truyền tống điện của Dược Vương thành.
Với tư cách là chủ thành gần với tổng bộ Luyện Đan hiệp hội, truyền tống trận nơi này đạt tới con số khủng bố, hơn một trăm cái. Kết nối với một trăm chủ thành trong toàn bộ Tu Chân giới. Có thể thông qua bất luận một chủ thành nào mà tới đây.
Mỗi ngày, tu sĩ ngưỡng mộ mà tới nhiều vô số kể. Chuyện này cũng khiến cho số lượng tu sĩ trong Dược Vương thành đạt tới con số khủng bố, ngàn vạn. Hoàn toàn xứng đáng là đại thành tu chân. Chiếm cứ phương viên mấy vạn dặm. Nơi này chính là do Đại năng thi triển thủ đoạn nghịch thiên, bài sơn hải đảo, thay đổi hình dáng mặt đất mà kiến tạo thành.
Giờ phút này trong hơn trăm tòa Truyền tống trận này có một Truyền tống trận đột nhiên sáng lên, bộc phát ra linh quang chói mắt.
Tu sĩ Dược Vương thành không dám có chút chủ quan, từ linh lực chấn động bộc phát trong Truyền tống trận có thể thấy được, tuyệt đối là truyền tống viễn siêu cự ly. Không biết vượt qua bao nhiêu vạn dặm, chỉ cần hơi chút không cẩn thận sẽ xảy ra biến cố.
Một lát sauu, đợi cho linh quang tiêu tán, thân ảnh trăm tên tu sĩ chậm rãi ngưng thực trong Truyền tống trận.
Tu sĩ bên ngoài Truyền tống trận nhìn thấy lão giả cầm đầu chính là một Luyện Đan sư ngũ phẩm thượng, trên mặt lập tức sinh ra vài phần kính sợ. Tuy nhiên dù sao bọn hắn cũng là người quanh năm đứng ở Dược Vương thành, Luyện Đan sư ngũ phẩm tuy rằng địa vị tôn sùng, nhưng mà nhiều năm qua bọn hắn cũng nhìn thấy không ít. Vẻ mặt bình tĩnh hơn những tu sĩ khác rất nhieuefu.
Giao nạp linh thạch, Dược Hâm cầm đầu, Tiêu Thần và Thanh Liên theo đuôi. Thân ảnh ba người nhanh chóng rời khỏi truyền tống điện, đi thẳng tới thành Bắc. Dược Vương thành hùng vĩ vô cùng, bao phủ phương viên mấy vạn dặm. Thành Bắc độc chiếm một phần tư, đủ để so sánh với tổng bộ của tông môn nhất lưu. Có thể dung nạp hơn mười vạn tu sĩ tu hành bên trong.
Phàm là phân bộ tam phẩm và ngoài tam phẩm thuộc Luyện Đan hiệp hội đều có một chỗ ở cố định trong thành Bắc. Về phần phân bộ dưới tam phẩm cùng với những tu sĩ khác thì có thể sử dụng linnh thạch mua lại kỳ hạn ở lại thành Bắc. Cũng có thể tự mình kiếm khách điếm ở lại. Nhưng mà tuyệt đại đa số người lựa chọn ra ngoài thành. Tìm kiếm chỗ ở bên ngoài Dược Vương thành. Dù sao giá cả ở trong khu vực thành Bắc này đắt đỏ, không phải tu sĩ nào cũng có thể chịu đựng được.
Đại thành quy mô, hùng vĩ, mỹ lệ như vậy, khu vực bên ngoài cũng có một lượng lớn tu sĩ chuyển tới ở. Chỉ cần bọn hắn không tới gần thành trì vạn dặm thì Luyện Đan hiệp hội cũng mắt nhắm mắt mở mà không để ý. Chuyện này cũng tạo nên cục diện phồn hoa chung quanh Dược Vương thành.
Bình luận