Đạo (Dịch) – Chương 802

Khóe miệng Hàn Thành nhếch lên, nở nụ cười lãnh, lạnh giọng nói:

- Dược Hâm đạo hữu có uy phong rất lớn a. Lý Sự phân bộ ngũ phẩm quả nhiên có địa vị rất lớn, hai huynh đệ chúng ta quả thực không dám lỗ mãng, tránh cho hiệp hội trừng phạt.

- Chỉ là có một điểm lão phu có chút hiếu kỳ, lần này trong khảo hạch phân bộ, không biết thân phận Lý Sự phân bộ ngũ phẩm của Dược Hâm đạo hữu có thể giữ được hay không? Hắc hắc, Hắc Sơn phân bộ tứ phẩm của chúng ta hai lần trước trong khảo hạch phân bộ đã tiến vào tron top một trăm mười. Nếu như lần này lại đánh bại được Dược Hâm đạo hữu, chỉ sợ tên tuổi phân bộ ngũ phẩm này sẽ là của chúng ta a.

- Đến lúc đó lão phu cũng muốn nhìn xem Dược Hâm đạo hữu còn có lực lượng gì để đối mặt với hai huynh đệ chúng ta nữa?

- Hôm nay từ biệt, Dược Hâm đạo hữu, ta và ngươi đợi tới lúc khảo hạch phân bộ gặp lại.

Nói xong Hàn Thành cười lạnh một tiếng, ánh mắt bao hàm sát cơ lạnh lẽo đảo qua người Tiêu Thần, trực tiếp quay người, dẫn mấy người sau lưng hóa thành độn quang rời đi.

Sắc mặt Dược Hâm âm trầm, nghe vậy hàn ý bên ngoài cơ thể đại thịnh. Hắn lập tức lắc đầu cười khổ, chắp tay nói:

- Hôm nay đa tạ Tiêu Thần đạo hữu xuất thủ tương trợ, trong lòng lão phu cảm kích vạn phần.

Tiêu Thần khoát tay, thản nhiên nói:

- Dược Hâm đạo hữu không cần phải khách khí, trước mắt ta và đạo hữu có quan hệ hợp tác, cùng vinh cùng nhục. Đương nhiên tại hạ sẽ không khoanh tay đứng nhìn đạo hữu chịu nhục.

Nói tới đây Tiêu Thần thoáng ngừng lại, cau mày rồi lại nói tiếp:

- Chỉ là tại hạ không biết hai gã Lý Sự của Hắc sơn phân bộ tứ phẩm này tại sao lại bất kính với Dược Hâm đạo hữu như vậy?

Dược Hâm cười khổ, giờ phút này hơi trầm ngâm một chút rồi mới nói:

- Việc này cũng không phải là bí mật gì, số lượng tu sĩ biết được cũng không ít.

- Bảy trăm năm tước, Đông Lâm phân bộ chúng ta cùng với Hắc Sơn phân bộ này đồng thời trổ tài năng, cạnh tranh tư cách phân bộ ngũ phẩm. Khi tiên sư còn, bằng vào thủ đoạn luyện đan lục phẩm thượng đã gắt gao áp chế Hắc Sơn phân bộ này.

- Nhưng hơi hai trăm năm trước, thọ nguyên của tiên sư hao hết, không thể vượt qua lần sinh tử kiếp thứ ba, chỉ có thể lựa chọn binh giải chuyển thế. Đông Lâm phân bộ ta cũng từ đó thực lực không ngừng suy yếu. Trái lại, Hắc Sơn phân bộ tứ phẩm này mấy trăm năm qua xuất hiện đệ tử ưu tú lớp lớp, thực lực nhanh chóng bành trướng.

- Theo như Tiêu Thần đạo hữu đã biết, Đông Lâm phân bộ ta đã liên tục hai lần khảo hạch thứ tự rớt ra ngoài top một trăm mười. Hai lần thua này đều xuất phát từ tay của Luyện Đan sư Hắc Sơn phân bộ. Dựa theo quy định, nếu như lần này lại thất bại nữa, sẽ bị tước đoạt tư cách phân bộ ngũ phẩm. Tới lúc đó Hắc Sơn phân bộ có thể thuận thế thăng cấp, trở thành phân bộ ngũ phẩm mới.

- Chắc hẳn tới đây Tiêu Thần đạo hữu đã hiểu vì sao Hàn Phẩm, Hàn Thành này lại bất kính với lão phu như thế rồi chứ? Giữa hai đại phân bộ chúng ta có thể nói là hận thù trùng trùng điệp điệp, thù cũ hận mới đều có.

Nhưng chỉ cần lão phu còn trên đời một ngày, ta sẽ toàn lực gìn giữ uy danh của Đông Lâm phân bộ, áp chế bọn chúng xuống dưới.

- Cho nên lần khảo hạch phân bộ này đành phải kính nhờ Tiêu Thần đạo hữu.

Tiêu Thần nghe vậy gật đầu, giờ phút này hắn cũng coi như đã hiểu ân oán khúc mắc trong đó. Hắn không có hỏi kỹ việc này, đã lựa chọn trợ giúp Dược Hâm ra tay thay cho Đông Lâm phân bộ, như vậy cũng chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là đoạt được thắng lợi.

Về phần những chuyện khác, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy chứ?

- Dược Hâm đạo hữu yên tâm, Tiêu Thần ta đã đáp ứng tuyệt đối sẽ toàn lực ra tay.

Dược Hâm gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ cảm kích.

Thanh Liên đứng phía sau, khí tức yếu ớt, dung nhan khí chất đều vô cùng gây chú ý. Nhưng mà vô số tu sĩ cũng không dám dừng mắt trên người nàng quá lâu. Nữ tử có khí tức thuần khiết, cao quý như hoa sen này, cho dù trong lòng chỉ có một chút tà niệm cũng chắc khác nào là khinh nhờn nàng.

Nhưng giờ phút này đôi mắt như hai giọt nước của nữ tử này lại nhìn lên trên người Tiêu Thần, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, trong lòng sinh ra một tia kinh ngạc.

Mấy ngày ở chung, ra tay ở quảng trường truyền tống, Thanh Liên cảm thấy Tiêu Thần này dường như không tương xứng với hình tượng cuồng luyện đan, giết người không chớp mắt trong truyền thuyết. Có cảm giác như là một người khiêm tốn đúng mực vậy.

Tuy nhiên, suy nghĩ như vậy vừa mới sinh ra đã bị nàng không chút do dự dập tắt.

Nực cười, một nhân vật khủng bố có thể giận dữ đồ diệt một gia tộc có hơn hai mươi vạn người nào có thể dùng bốn chữ khiêm tốn đúng mực để hình dung chứ? Nếu như bị người ta biết được nhất định sẽ cười nàng tới rụng răng a.

Trong lòng Thanh Liên chậm rãi lắc đầu, đè xuống ý nghĩ vừa mới xuất hiện trong đầu. Tâm tình lần nữa khôi phục lại trạng thái không hề bận tâm.

Song phương không còn xung đột, lập tức khiến cho tu sĩ Bất Trụy hậu kỳ của Thất tinh tông thở dài một hơi. Hắn nào dám để cho những sát tinh này ở lâu chứ, vội vàng truyền âm cho Đồ Bác bên dưới quảng trường, lại ném cho hắn ánh mắt đầy ẩn ý.

Trong lòng Đồ Bác cũng cảm thấy sợ hãi không thôi, giờ phút này thấy vậy hắn khẽ gật đầu, tiến lên một bước rồi kính cẩn nói:

- Hai vị tiền bối, nếu như chuyện đã giải quyết, như vậy kính xin mọi người tiến vào Truyền tống trận, hoàn tất truyền tống.

Hai người Dược Hâm, Tiêu Thần khẽ gật đầu, dưới vô số ánh mắt kính sợ lập tức đi vào trong Truyền tống trận.

Năm người Bác Viễn vẻ mặt kích động, trong lòng cũng vô cùng cảm kích.

Khi một trăm người cùng nhau tiến vào trong Truyền tống trận, Đồ Bác không chút do dự mở ra Truyền tống trận, linh quang chói mắt lóe lên, thân ảnh của trăm người đồng thời biến mất không thấy gì nữa.

- Ha ha, tu sĩ vừa mới xảy ra tranh đấu hẳn là Lý Sự Dược Hâm của Đông Lâm phân bộ và huynh đệ Hàn Thành, Hàn Phẩm của Hắc Sơn phân bộ thuộc Luyện Đan hiệp hội a?

Trên không Uy Viễn thành, một tu sĩ đại năng nhân giới chớp mắt, khẽ cười, mở miệng hỏi.

Một người khác nghe vậy gật đầu, thản nhiên nói:

- Không sai, chính là bọn họ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...