Dược Hâm thật không ngờ Tiêu Thần lại ra mặt nhúng tay vào việc này, trong lòng lập tức có mười phần lực lượng. Đối với vị Tiêu Thần đạo hữu thần bí này hắn chưa từng hiểu rõ, nhưng mà đối với thực lực của đối phương hắn lại hiểu cực kỳ rõ. Vô luận là thần thông đấu pháp hay là thủ đoạn luyện đan đều tuyệt đối không dưới hắn.
Có loại nhân vật như vậy xuất thủ tương trợ, sợ gì hai người Hàn Phẩm, Hàn Thành này chứ?
- Tiêu Thần đạo hữu không biết rồi, hai người này chính là Lý Sự của phân bộ tứ phẩm nằm dưới trướng Đông Lâm phân bộ ta. Danh tiếng chính thịnh, đương nhiên khó tránh khỏi cuồng vọng tự đại, kính xin Tiêu Thần đạo hữu không nên chấp nhặt với bọn họ.
- Lão phu dù sao cũng là Lý Sự của Đông Lâm phân bộ, địa vị tôn sùng, sao có thể tranh phong với tiểu bối chứ? Cho nên chuyện hôm nay không tính đi, tránh cho các đạo hữu khác chế giễu.
Lão quỷ này có Tiêu Thần ở bên cạnh, trong lòng có vô hạn lực lượng, giọng điệu bình tĩnh, có thể nói là xảo trá vô cùng. Thanh âm tràn ngập châm chọc, có thể thấy được hắn có hận thù trùng trùng điệp điệp với hai người Hàn Phẩm, Hàn Thành này.
Tiêu Thần ra vẻ gật đầu, nhưng lúc này lông mày lại đột nhiên nhíu lại, thản nhiên nói:
- Vừa rồi tại hạ với Bác Viễn đạo hữu vừa mới gặp mặt đã thân quen, trước mắt đang định nói chuyện một phen, thực sự không muốn để hắn rời đi. Không biết Dược Hâm đạo hữu có thể giữ hắn lại hay không?
- Về phần những người khác a, vẫn nên tuân thủ quy củ cho thỏa đnág. Nếu không bình thường dựa vào tu vi bản thân mà ngang ngược làm việc, ngày sau nhất định sẽ có lúc chịu thiệt. Nếu như không cẩn thận trêu vào người không nên trêu, chỉ sợ sẽ bởi vì sự ngang tàng của mình mà bồi cái mạng nhỏ vào, chuyện này rất có khả năng nha.
Trong khi nói chuyện Tiêu Thần liên tục lắc đầu thở dài, bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Về phần người phương nào trong miệng hắn, đương nhiên mọi người hiểu rõ.
Dược Hâm nghe vậy cố nén vui vẻ, nghiêm túc nói:
- Vì sao Tiêu Thần đạo hữu không nói sớm cho lão phu một chút? Nếu như biết được việc này lão phu sẽ không để cho Bác Viễn sư điệt lui ra, đợi lần sau truyền tống như vậy a.
Nói xong lão quỷ này chắp tay, thản nhiên nói:
- Hàn Phẩm, Hàn Thành hai vị đạo hữu, hôm nay quả thực có chút xin lỗi. Xem ra Bác Viễn sư điệt của ta không thể ở lại. Đã như vậy các ngươi đợi lần truyền tống tiếp theo đi thôi.
- Ngoài ra lão phu cũng cảm thấy lời nói của Tiêu Thần đạo hữu có lý. Huống chi Luyện Đan hiệp hội chúng ta từ trước tới nay làm việc luôn điệu thấp, mặc dù không có chế ước phương thức làm việc hàng ngày của các tu sĩ, nhưng mà lão phu cũng nên nhắc nhở hai vị nên điệu thấp một chút.
- Dù sao bất quá cũng chỉ là Lý Sự của phân bộ tứ phẩm, lão phu thực sự không biết các ngươi lấy đâu ra được lực lượng mạnh mẽ như vậy. Vạn nhất trêu vào phiền toái cho Luyện Đan hiệp hội chúng ta, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được a.
Lão quỷ này cũng ra vẻ tiền bôi răn dạy, tư thái mười phần.
- Hừ.
Bất Trụy hậu kỳ, đại năng Nhân giới.
Chẳng trách hai người này hung hăng càn quấy như vậy, hóa ra tu vi đã đạt tới cảnh giới như vậy.
Nơi này đột nhiên có khí tức bộc phát cho nên lập tức hấp dẫn vô số tu sĩ đại năng chú ý. Bởi vì nơi này là chủ thành trong phương viên trăm vạn dặm cho nên cường giả tụ tập, số lượng tu sĩ Bất Trụy tuyệt đối không ít. Thậm chí là tồn tại đại năng hậu kỳ cũng có mấy người.
Ít nhất, trưởng lão Thất Tinh tông và hai phái đóng ở đây cũng đều là tu sĩ cấp độ đại năng nhân giới.
Sưu...
Trong không gian chấn động có mấy đạo thân ảnh lăng không hiển hiện, trong đó có ba người nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, lông mày không nhịn được nhíu lại, trong lòng âm thầm cười khổ.
Ba người này chính là tu sĩ đại năng nhân giới của Thất Tinh tông và hai phái còn lại.
Luyện Đan hiệp hội chính là thế lực cự phách, siêu nhất lưu trong Mạc La Tu chân giới, hội tụ ngoài chính thành Luyện Đan sư trong Tu chân giới. Thực lực mạnh mẽ vô cùng, cho dù là tông môn nhất lưu cũng tuyệt đối không dám trêu vào. Giờ phút này nhìn song phương đối dầu, trong lúc nhất thời bọn hắn cũng không dám tùy ý ra tay.
Dù sao Luyện Đan sư ngũ phẩm trong Luyện Đan hiệp hội cũng là tồn tại thượng đẳng, một khi bị dinhs vào trong đó, xử lý không tốt sẽ khiến cho tông môn mình gặp phiền phức.
Dược Hâm hừ lạnh một tiếng, giờ phút này nếu như một mình đối mặt với khí tức của hai người này thì hắn chỉ có mức bại lui. Nhưng mà lúc này có Tiêu Thần ở bên, trong lòng lão quỷ vừa mừng vừa sợ. Hắn cười lạnh một tiếng rồi bước lên, khí tức Bất Trụy hậu kỳ tràn ra, vô cùng lạnh lẽo.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, cũng tiến lên một bước, khí tức tản ra nhưng cũng không bộc phát ra toàn bộ tu vi. Chỉ vẻn vẹn giúp Dược Hâm có tiểu chuẩn đối chiến khí thế với hai người Hàn Phẩm, Hàn Thành mà không rơi vào thế hạ phong mà thôi.
Dược Hâm cảm thấy hơi quái lạ, nhưng mà trong lòng suy nghĩ một chút, không khỏi âm thầm tán thưởng Tiêu Thần.
Ẩn giấu thực lực, giả heo ăn thịt hổ. Xem ra vị Tiêu Thần đạo hữu này cũng là một người điệu thấp. Nhưng mà trước mắt cũng không phải là thời điểm nghĩ nhiều, sắc mặt lão quỷ này lạnh lẽo, lạnh giọng nói:
- Sao nào? Chẳng lẽ hai vị đạo hữu Hàn Thành, Hàn Phẩm định khiêu khích lão phu hay sao?
- Dược Hâm ta chính là Lý Sự phân bộ ngũ phẩm, hành vi của các ngươi chính là khiêu khích uy tín của Luyện Đan hiệp hội, khiêu khích nghiêm trọng a. Chẳng lẽ các ngươi muốn bị trừng phạt hay sao?
Khảo hạch phân bộ sắp tới, tuy rằng Dược Hâm muốn nhờ tay Tiêu Thần giáo huấn hai người này một phen, phát tiết mối hận trong lòng. Nhưng mà chung quy hắn vẫn lấy đại cục làm trọng, không thể bởi vì cái lợi nhỏ trước mắt mà tổn thất lớn. Tránh cho tạo thành ảnh hưởng với khảo hạch phân bộ.
Hai người Hàn Phẩm, Hàn Thành nghe vậy sắc mặt khẽ biến, vẻ mặt âm tình bất định.
Chuyện Dược Hâm cố kỵ trong lòng đương nhiên hai lão quỷ này cũng có thể nghĩ tới, còn nữa, hôm nay có Tiêu Thần tương trợ, bọn hắn chưa chắc đã có thể chiếm được thượng phong. Bởi vì trong lòng có chần chờ cho nên lúc này hai người đã sinh ra ý thối lui.
Bình luận