Thanh âm vừa dứt, chúng tu sĩ nhìn nhau, tuy rằng trong lòng cực kỳ bất mãn với người mới tới kia, nhưng mà không có ai dám can đảm trêu vào phiền phức như vậy.
Tuy nhiên chờ đợi truyền tống đã lâu, sắp có thể thông qua Truyền tống trận tiến vào Dược Vương thành, đương nhiên sẽ không có ai nguyện ý rời khỏi.
Đối với chuyện này Đồ Bác cũng có chút bất đắc dĩ, thế lực Thất Tinh tông tuy rằng không kém, nhưng mà loại chuyện đắc tội với người ta này hắn cũng không muốn đi làm, hắn bất đắt dĩ cười khổ không thôi.
- Hừ, bọn lão phu có việc gấp muốn tới Dược Vương thành, các người tạm thời truyền tống sau thì có gì là khó chứ?
- Đã không có ai rời khỏi, như vậy loại bỏ năm người cuối cùng vừa rồi cho lão phu là được.
Sắc mặt lão giả Luyện Đan sư ngũ phẩm vừa mới mở miệng có chút âm trầm, ánh mắt lạnh lùng. Phàm là tu sĩ đối mặt với hắn đều cúi đầu bày tỏ vẻ kính sợ.
Thanh âm của lão quỷ này vừa dứt, sắc mặt đám người Bác Viễn phía xa trở nên khó coi vô cùng. Ánh mắt Dược Hâm cũng trở nên tối tăm, hàn mang trong đó bắt đầu khởi động.
Ánh mắt mọi người nhìn tới, thân ảnh năm người Bác Viễn lộ ra.
- Đã vừa vặn là năm người, như vậy các ngươi thành thật ở đây chờ Truyền tống trận lần sau mở ra đi.
Lão quỷ mở miệng kia lại lên tiếng, giọng điệu có ý không thể kháng cự.
Sắc mặt Bác Viễn âm trầm, nhưng mà đối mặt với hai vị Luyện Đan sư ngũ phẩm hắn không có sức phản kháng. Đương nhiên cũng chỉ có thể khẽ cắn răng, kính cẩn thi lễ với Dược Hâm, nói:
- Sư thúc, xem ra lần này sư điệt không thể cùng với ngươi đi tới Dược Vương thành được rồi. Đợi sau ngày sau sư điệt tới lại bái phỏng sư thúc.
Nói xong người này muốn dẫn bốn người sau lưng rời đi.
Chỉ là lúc này lão quỷ vừa mới mở miệng kia lại kêu nhẹ một tiếng, trên mặt hiện lên nụ cười mỉa mai, ra vẻ kinh ngạc lên tiếng:
- Hóa ra là Dược Hâm đạo hữu, không ngờ lại có thể gặp Dược Hâm đạo hữu ở đây. Gần trăm năm không gặp, phong thái của đạo hữu vẫn như trước a. Chỉ là tu vi lại không có chút tăng lên nào, quả thực khiến cho người ta ngạc nhiên.
Luyện Đan sư ngũ phẩm ở bên cạnh lão giả này nghe vậy lạnh lùng quét mắt tới, khóe miệng nhếch lên, cười lạnh không ngớt.
- Dược Hâm đạo hữu, trăm năm không gặp, không biết có còn nhận ra lão phu hay không?
Trong khi lão quỷ này nói chuyện hàn ý bên ngoài cơ thể đại thịnh, hiển nhiên có ân oán không nhỏ với Dược Hâm.
- Hàn Phẩm, Hàn Thanh, nhân vật như hai vị đạo hữu sao lão phu có thể quên được chứ?
Dược Hâm âm lãnh mở miệng, ánh mắt nhìn về phía hai người này, trong lòng có chút kiêng kỵ. Hiển nhiên hai người này tuyệt đối không phải là người dễ trêu.
Hàn Phẩm lão quái kia nghe vậy cũng không để ý, cười hắc hắc nói:
- đại ca nói tới đâu vậy, trăm năm trước Dược Hâm đạo hữu khảo hạch luyện đan thảm bại trên tay đại ca, trong lòng đương nhiên phải khắc sâu ấn tượng, sao có thể quên đại ca được chứ?
Hàn Thành gật đầu nói:
- Xem ra quả thực vi huynh ta hồ đồ rồi.
Nói tới đây ánh mắt lão quỷ này chớp lên, thản nhiên nói:
Lão quỷ này nói rõ Dược Hâm có quan hệ với năm người Bác Viễn, rõ ràng là muốn làm cho Dược Hâm mất mặt.
Nếu như trơ mắt nhìn tu sĩ hậu bối bị người ta khi nhục mà không xuất đầu lộ diện, như vậy thể diện của Dược Hâm sẽ mất hết.
Dược Hâm rất rõ ràng suy nghĩ của lão quỷ này, giờ phút này nghe vậy hắn hừ lạnh một tiếng. Sắc mặt không khỏi trở nên khó coi. Nếu như chỉ là một người Hàn Phẩm, Hàn Thành thì đương nhiên Dược Hâm không sợ, nhưng mà giờ phút này hai huynh đệ này đều ở đây, chuyện này khiến cho trong lòng hắn có chút kiêng kỵ.
Cho dù xảy ra xung đột, đối mặt với hai gã tu sĩ cùng giai hắn cũng không có cách nào chống đỡ.
Bầu không khí trong lúc nhất thời có chút căng cứng, hai người Hàn Thành, Hàn Phẩm liên tục cười lạnh, ánh mắt tu sĩ quanh thân ngưng tụ, nhìn về phía Dược Hâm có chút quái dị. Tuy rằng không có ai mở miệng nhưng mà vẻ mỉa mai xem thường lại có thể cảm nhận được rõ ràng.
Tiêu Thần nhíu mày, hắn và Dược Hâm này tuy rằng không có giao tình sâu, nhưng mà trước mắt dù sao cũng có quan hệ hợp tác, có thể nói là cùng vinh cùng nhục. Đương nhiên không thể thờ ơ nhìn đối phương chịu nhục. Hắn ho khan một tiếng rồi thản nhiên nói:
- Dược Hâm đạo hữu, không biết hai vị đạo hữu này là người phương nào, không ngờ lại dám can đảm vô lễ với ngươi như vậy?
- Theo tại hạ biết, tuy rằng Luyện Đan hiệp hội rời rạc, nhưng mà phân bộ hạ cấp đối với Lý sự của phân bộ thương cấp nhất định phải bảo trì đầy đủ lễ nghi. Nếu không sẽ coi như là coi thường điều lệ của hiệp hội. Nếu như báo cáo, chắc hẳn những người này sẽ phải chịu trừng phạt không nhẹ a.
Tiêu Thần mở miệng, tuy rằng ngữ khí bình thản nhưng mà lại khiến cho tất cả tu sĩ nơi này có thể nghe được rõ ràng.
Ánh mắt Dược Hâm chớp lên, trong mắt sinh ra sự cảm kích.
Da mặt hai lão quỷ Hàn Phẩm, Hàn Thành thì run lên, vẻ mặt triệt để trở nên đen lại, trong mắt có lệ mang bùng phát.
Về phần tu sĩ quanh thân giờ phút này đương nhiên nhìn về phía hai phe, nhíu mày, có thể nhìn ra được một chút môn đạo bên trong.
Dược Hâm và hai người Hàn Thành, Hàn phẩm tuy rằng đều mặc trường bào Luyện Đan sư ngũ phẩm như nhau, nhưng mà ký hiệu thêu trước ngực rõ ràng lại hơi có chút biến hóa.
Phân bộ tứ phẩm, phân bộ ngũ phẩm, tuy rằng vẻn vẹn chỉ kém một phẩm nhưng thân phận địa vị lại khác biệt vô cùng.
Hàn Phẩm, Hàn Thành chính là Lý Sự của phân bộ tứ phẩm, khi đối mặt với Lý Sự của phân bộ ngũ phẩm như Dược Hâm, cho dù tu vi song phương tương đương, nhưng mà bởi vì phẩm giai khác biệt cho nên nhất định phải giữ kính cẩn nhất định, cho dù là lễ tiết biểu hiện ra cũng không thể thiếu.
Luyện Đan hiệp hội đứng sừng sững trên đại lục, có thể coi là thế lực siêu nhất lưu, tuy rằng không có đẳng cấp sâm nghiêm như các tông phái, nhưng mà điều lệ, chế độ cũng có, cực ít người nguyện ý phạm vào. Nếu không chung quy cũng là một chuyện rắc rối.
Tiêu Thần lần này mở miệng không thể nghi ngờ là chọc vào chỗ đau của hai người Hàn Phẩm, Hàn Thành.
Bình luận