Đạo (Dịch) – Chương 804

- Tiêu Thần đạo hữu, Đông Lâm phân bộ ta dù sao cũng là phân bộ ngũ phẩm, ở thành bắc có một tiểu viện độc lập, có thể dung nạp hơn trăm người. Lúc này bên trong cũng chỉ có sứ giả quanh năm đóng ở trong đó, còn có vài liệt đồ của tại hạ bên trong, nếu như có cơ hội kính mong đạo hữu chỉ điểm nhiều hơn.

Dược Hâm cười mở miệng, vẻ mặt có chút bình tĩnh. Lần này mời được Tiêu Thần ra tay, trong lòng lão quỷ này thở dài một hơi, chỉ cần lần này không có bất ngờ gì xảy ra, cục diện khó xử mà Đông Lâm phân bộ gặp phải sẽ được giải quyết.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, cũng không có nhiều lời.

Đối với chuyện này Dược Hâm cũng lơ đễnh, Tiêu Thần xuất thủ tương trợ ở Uy Viễn thành đã khiến cho trong lòng lão quái này có hảo cảm, đương nhiên sẽ không vì vậy mà sinh lòng oán khí.

Ba người khống chế độn quang rít gào phóng về phía trước.

Trong mắt Tiêu Thần có kỳ quang lập lòe, có thể hóa thành độn quang phi hành trong thành trì, điểm này là lần đầu tiên hắn nhìn thấy. Nhưng mà từ đó cũng có thể gián tiếp thấy được sự tự tự tin cường đại của Luyện Đan hiệp hội, tuyệt đối không có kẻ nào dám giương oai, sinh sự ở bên trong thành.

Tuy nhiên nguyên thần của hắn lại cảm ứng được rõ ràng một việc, tuy rằng trong Dược Vương thành Luyện Đan hiệp hội không cấm tu sĩ hóa thành độn quang phi hành, nhưng mà không gian nơi này không ngờ lại bị người ta dùng đại pháp lực phong ấn, không cho phép tu sĩ thi triển thần thông thuấn di.

Điểm này cũng là hợp tình hợp lý, dù sao nếu như ngay cả thần thông thuấn di cũng không ngăn chặn, như vậy Luyện Đan hiệp hội này cũng quá khinh suất.

Dùng tốc độ của ba người, cho dù ở trong thành trì cũng không có dùng toàn lực, tầm gần nửa canh giờ sau rốt cuộc cũng tới thành Bắc.

Tới chỗ này, bởi vì là chỗ tu luyện của các tu sĩ đương nhiên sẽ có tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội phụ trách cảnh giới. Sau khi nghiệm chứng thân phận ba người, lúc này bọn hắn mới tùy ý để cho đám người Tiêu Thần tiến vào bên trong.

Dưới sự dẫn dắt của Dược Hâm, một lát sau ba người đã thu liễm độn quang, đáp xuống một tiểu viện nhỏ.

Thành Bắc này giống như là một khách điếm cỡ lớn, tạo thành từng đình viện lớn nhỏ không đồng đều, bên ngoài đều bố trí cấm chế mạnh mẽ, đủ để ngăn cản bất luận kẻ nào dùng thần thức dò xét, bảo đảm an toàn cho người ở bên trong.

Mà đình viện trước mặt ba người Tiêu Thần, tuy rằng thuộc về cấp độ trung đẳng, nhưng mà còn có rất nhiều tiểu viện càng thêm hoa mỹ, hiển nhiên là đình viện chuẩn bị cho những tu sĩ có thân phận càng thêm tôn qúy.

Dược Hâm vươn tay đánh một khỏa ngọc giản vào bên trong đình viện, một lát sau cấm chế mở ra, hơn mười tên tu sĩ nối đuôi nhau ra, kính cẩn thi lễ:

- Bái kiến Lý Sự đại nhân.

Trong hơn chục người này có bốn tu sĩ trẻ tuổi, ba nam một nữ. Tu vi đều là Nguyên Anh hậu kỳ. Giờ phút này trong miệng bọn hắn đều gọi Dược Hâm một tiếng sư tôn. Chắc hẳn là mấy đệ tử mà Dược Hâm nói tới. Bốn người này có thiên tư cực tốt, được Dược Hâm coi trọng. Hơn nữa bản thân lại cố gắng tu luyện cho nên tiến triển cực nhanh. Bởi vậy khó tránh khỏi có chút tâm cao khí ngạo.

Bốn người nhìn về phía Thanh Liên, có chút cảm giác kinh diễm. Mà ba nam nhân kia thì ánh mắt dao động, trong lòng khó dấu vẻ ái mộ.

Nhưng mà đối với Tiêu Thần thì trong lòng bọn hắn lại sinh ra vài phần bất mãn.

Tiểu tử này không ngờ lại đĩnh đạc đứng ngang hàng với sư tôn đại nhân, rốt cuộc là tiểu bối nhà ai mà lại không hiểu quy củ như vậy? Hơn nữa vừa rồi mọi người thi lễ, không ngờ hắn lại không tránh né. Như vậy chẳng phải là vô duyên vô cớ chiếm tiện nghi của bọn hắn hay sao?

Về phần Thanh Liên, chắc hẳn vị tiên tử này bị sự xa hoa, xinh đẹp của Dược Vương thành chấn nhiếp cho nên mới tâm thần không tập trung, thất thố như vậy, điểm này có thể tha thứ.

Tiêu Thần cũng không biết vừa mới gặp mặt hắn đã bị bốn đệ tử của Dược Hâm bất mãn trong lòng. Chỉ là, cho dù vậy hắn cũng không có đặt việc này trong lòng. Bất quá chỉ là mấy tiểu gia hỏa Nguyên Anh kỳ, còn không có tư cách để hắn đặt vào trong mắt.

- Được rồi, nơi này không phải là nơi nói chuyện, đi vào rồi nói sau.

Dược Hâm khẽ gật đầu, dẫn đầu đi vào bên trong.

Lần khảo hạch phân bộ này đối với Đông Lâm phân bộ mà nói vô cùng quan trọng, vì ngăn không có sai lầm xảy ra, cho nên lần này mời Tiêu Thần tham dự khảo hạch phân bộ, Dược Hâm giữ bí mật... Hắn cũng không có nói rõ thân phận của Tiêu Thần, chỉ nói là hai vị tu sĩ cùng với bọn hắn tham dự khảo hạch mà thôi.

Lúc này ánh mắt tu sĩ của Đông Lâm phân bộ nhìn về phía hai người Tiêu Thần và Thanh Liên, trên mặt hiện lên vẻ chần chờ. Nhất là sau khi cảm ứng tu vi của hai người này chỉ là Nguyên Anh truung kỳ, trong lòng càng thêm buồn bực. Không biết Lý Sự đại nhân rốt cuộc muốn làm gì. Lần khảo hạch luyện đan này quan trọng như vậy, sao lại mang hai tiểu gia hỏa tới đây chứ? Chẳng lẽ Lý Sự đại nhân tự nhận không thể ra tay, bỏ lần khảo hạch luyện đan này hay sao?

Dược Hâm đi trước, bốn đệ tử theo đuôi phía sau. Sau đó là đám tu sĩ của Đông Lâm phân bộ, về phần Tiêu Thần và Thanh Liên. Hai tiểu gia hỏa Nguyên Anh trung kỳ tự nhiên không có ai để ý tới. Hơn nữa Lý Sự đại nhân bọn hắn cũng không có cố ý nói thân phận hai người này, bọn hắn càng không có đặt hai người Tiêu Thần vào trong lòng.

Chuyện này trước đó Dược Hâm đã bắt chuyện qua với Tiêu Thần, sau khi được hắn cho phép mới làm việc như thế. Có thể điệu thấp trước khi tham dự khảo hạch phân bộ đương nhiên có thể giảm bớt một ít phiền toái không đáng có. Đối với thái độ của những người này Tiêu Thần cũng không có đặt vào trong lòng.

Thanh Liên nhíu mày, trong lòng có cảm giác không nhìn thấu nam tử trước mắt nàng lúc này. Dựa theo lời đồn, đây hẳn phải là một tu sĩ bá đạo, lãnh khốc, vô tình. Thế nhưng lúc trước có thể ra tay trợ giúp Dược Hâm, hôm nay đối mặt với sự ghẻ lạnh của mọi người lại có thể lạnh nhạt. Tất cả đều không giống với hình tượng trong truyền thuyết của hắn.

- Tiêu Thần đạo hữu, nhìn những đệ tử của Dược Hâm đạo hữu cũng không có hảo cảm với ngươi. Mà tu sĩ của Đông Lâm phân bộ cũng có chút thất lễ, chẳng lẽ trong lòng đạo hữu không có chút giận dữ nào sao?

Thanh Liên lạnh nhạt mở miệng, thanh âm cực thấp, chỉ có hai người mới có thể nghe rõ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...