Đạo (Dịch) – Chương 772

- Tuy rằng hiện tại ta bình yên vô sự, nhưng ai có thể đảm bảo mỗi lần đều có vận khí tốt như vậy? Nếu tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng có ngày sẽ mất mạng.

Cất bước đi về phía trước, thân thể truyền tới cảm giác suy yếu. Cảm giác này khiến cho tiểu nha đầu cười khổ, đòng thời trong lòng âm thầm lo lắng. Nàng và Phương Lăng giao thủ tạo thành thanh thế không nhỏ, giờ phút này đã chém giết đối phương, đương nhiên nàng phải mau chóng rời đi, nếu không một khi bị người ta phát hiện sẽ phiền phức vô cùng.

Nhưng lúc này sắc mặt Thanh Mi khẽ biến, trong mắt hiện lên hàn mang, lạnh giọng nói:

- Ai ở đó? Đi ra cho ta.

Trong khi nói chuyện tiểu nha đầu bày sẵn tư thế, tuy rằng lúc này nàng suy yếu vô cùng, nhưng mà bằng vào uy năng của pháp bảo cũng không tới mức không có sức phản kháng.

Thanh âm vang lên, hư không phía trước chấn động, có một đạo thân ảnh hiển hiện, đây chính là La Thành của Đông phong. Ánh mắt người này nhìn vào trên người Thanh Mi, trong mắt hiện lên vẻ rung động thật sâu, trong lòng thì cười khổ liên tục. Vừa rồi nhìn thấy Thanh Mi và Phương Lăng liều chết chém giết, cho dù hắn là đại cao thủ Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong cũng cảm thấy thân thể cứng ngắc, đổ mồ hôi lạnh không thôi. Hai người này tu vi không bằng hắn, thế nhưng bằng vào pháp bảo trên người, chiến lực bạo phát ra lại khiến cho hắn líu lưỡi không thôi.

Bình tĩnh mà xem xét, cho dù hắn toàn lực ra tay cũng không có mười phần nắm chắc đánh bại một trong nhị nữ.

- La Thành sư huynh, huynh... Sao huynh lại tới đây?

Nhìn thấy người tới, Thanh Mi biến sắc, nhưng mà trong mắt lại buông lỏng vài phần.

La Thành cười khổ, lúc này hắn không kịp giải thích nhiều mà trầm giọng nói:

- Việc này sau này hãy nói, chúng ta phải lập tức rời khỏi đây, tránh bị người ta phát hiện.

Tiểu nha đầu nghe vậy gật đầu.

La Thành đỡ lấy Thanh Mi, khi hai người đang muốn rời đi thì phía chân trời đột nhiên có một đạo uy áp lạnh lẽo hàng lâm, bao phủ hai người bọn hắn vào bên trong. Sát cơ trong đó như thủy triều mạnh mẽ bành trướng, khiến cho người ta sợ hãi.

- Hại cháu yêu của ta, hai tiểu bối các ngươi còn muốn giữ mạng sao? Để mạng lại cho ta.

Người chưa tới nhưng thanh âm đã tới trước, thần thông ra tay.

Một bàn tay ngưng tụ trong hư không, xem lẫn lực đạo vạn quân ầm ầm đánh xuống.

Tu sĩ đại năng nhân giới Bất Trụy hậu kỳ toàn lực ra tay, thanh thế to lớn vô cùng. Phong vân trong phương viên mấy ngàn trượng biến sắc, âm phong rít gào.

Một chưởng đánh xuống, như là thần ma ra tay, không gian vỡ vụn. Vết rạn đen kịt giống như là cái miệng của quái thú khổng lồ, phát ra lực cắt nuốt mạnh mẽ.

Dưới khí cơ này tập trung, La Thành và Thanh Mi sắc mặt trắng bệch, trong mắt đồng thời toát lên vẻ tuyệt vọng. Từ khí tức của thần thông này đã khiến cho trong lòng hai người căn bản không thể sinh ra ý niệm phản kháng trong đầu.

Nhưng lúc này ở hư không trước mặt hai người đột nhiên sinh ra từng đạo gợn sóng, một tu sĩ mặc thanh sam từ trong đó bước ra, mặt không biểu tình nhìn về phía một chưởng đánh xuống này. Hắn nhẹ nhàng, tùy ý đánh ra một quyền.

Một quyền này phong kinh vân đạm, nhưng mà bên trong lại ẩn chứa lực lượng cuồng bạo, đủ để xé rách thiên địa, chưởng ấn uy thế khôn cùng kia đói mặt với một quyền này lập tức vỡ vụn ra. Không gian trong phương viên ngàn trượng đều bị chấn thành bột mịn. Không gian đen kịt giống như là thủy triều bành trướng không ngớt.

Trong mảnh không gian đen kịt này, Tiêu Thần đứng đó, thân thể cao ngất, hấp lực cuồng bạo tới gần phương viên mười trượng chung quanh thân thể hắn lập tức biến mất, che chở cho hai người La Thành và Thanh Mi không bị thương tổn một chút nào.

Tiểu nha đầu nhìn thân ảnh cao ngất trước mắt, toàn bộ cả kinh, tuyệt vọng trong lòng tiêu tán. Có Tiêu Thần đại ca ở đây, nàng tuyệt đối tin tưởng không có ai có thể làm thương tổn tới nàng, dù chỉ một chút.

Về phần La Thành thì trợn to mắt, trong mắt tràn ngập vẻ rung động, kính sợ. Trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất, đó là Tiêu Thần tiền bối có thân thể cực kỳ cường hãn.

Chỉ dùng một quyền huyết nhục lại cứng chọi cứng với thần thông, mạnh mẽ đánh nát thần thông. Uy thế như vậy quả thực là đáng sợ.

Tiêu Thần ngẩng đầu, mái tóc đen không gió mà bay, thanh sam phất phới, cả người tản mát ra uy thế ngập trời. Dưới khí tức áp bách của hắn, không gian chung quanh trong phương viên ngàn trượng không ngừng run rẩy, tán loạn. Căn bản không có cách nào tự động chữa trị.

Giờ phút này trong mắt Tiêu Thần có hàn mang khởi động, ánh mắt sắc bén như đao nhìn về phía trước.

Sắc mặt Phương Thành Sơn âm lãnh, thân ảnh chậm rãi hiển hiện, bộc phát ra sát khí ngập trời, tàn sát bừa bãi.

Lúc lão quỷ này tới, ánh mắt nhìn vào trên thi thể Phương Lăng, vẻ mặt ngây ngốc, lập tức chuyển thành dữ tợn.

Tôn nữ mà hắn yêu mến nhất hiện tại không ngờ lại bị người ta giết chết.

Đáng chết.

Vô luận là ai làm việc này đều phải chết.

Tia máu lan tràn trong mắt Phương Thành Sơn, khiến cho hắn triệt để rơi vào trong trạng thái bạo ngược. Thanh âm âm u giống như là phát ra từ cửu u địa ngục, lạnh lẽo như muốn đóng băng nguyên thần, lại xâm nhập vào trong xương cốt.

- Hôm nay, tất cả các ngươi đều phải chết.

Sau lưng Phương Thành Sơn, Phổ Dương Tử, Phổ Phương Tử và các trưởng lão Phổ Dương Tử cùng với các tu sĩ Bất Trụy bên ngoài xuất hiện. Sau khi chứng kiến cục diện trước mắt, trong lòng bọn hắn chấn động, nhưng cũng không dám tiếp tục tới gần.

Trong tu sĩ Bất Trụy cũng có cách biệt thực lực cực lớn, đương niên bọn hắn không dám nhúng tay vào chém giết của đại năng nhân giới Bất Trụy hậu kỳ.

Giờ phút này, từ khí tức lạnh lẽo bạo ngược ở trên người Phương Thành Sơn phát tán ra đã khiến cho bọn hắn hiểu rõ, cục diện hôm nay sẽ là không chết không thôi. Nghĩ tới hai gã đại năng Nhân giới sắp chém giết nhau, trong lòng những tu sĩ này cũng khó có thể áp chế được kích động.

Tu sĩ giao chiến sinh tử lớn như vậy, có thể nói là cảnh tượng long trọng trăm ngàn năm qua khó có thể gặp được a.

Tiêu Thần mặt không biểu tình giờ phút này đối mặt với Phương Thành Sơn kêu gào, vẻ mặt hắn bình tĩnh không có một chút dị sắc nào. Đôi mắt đen kịt càng thêm ngăm đen, nội liễm, giống như là ma quật có thể nuốt tâm thần người ta vào bên trong, phát ra khí tức âm u.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...