Đạo (Dịch) – Chương 771

Thanh âm vang lên, mọi người không khỏi kính nể trong lòng.

Có thể không màng danh lợi một lòng tiềm tu, có lẽ đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Tiêu Thần tiền bối có được thành tựu kinh người như thế a.

Trong lòng Dược Hâm kinh hỉ, miễn cưỡng áp chế kích động trong lòng, thấp giọng nói:

- Không biết... Không biết thuật luyện đan của Tiêu Thần đạo hữu rốt cuộc tới cảnh giới gì rồi... Có đạt tới... Tới lục phẩm hay không?

Nói xong hai mắt người này tràn ngập vẻ chờ mong.

Tiêu Thần nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét ngang.

Giờ phút này nghe được câu hỏi của Dược Hâm, chúng tu sĩ chung quanh đã sớm vểnh tai lên nghe, hiển nhiên trong lòng cực kỳ hiếu kỳ về điểm này.

Phát giác ra được sắc mặt của Tiêu Thần, trong lòng Dược Hâm thầm mắng mình ngu xuẩn, hắn lập tức chắp tay nói:

- Lão phu nhất thời kích động cho nên có chút thất thố, kính mong Tiêu Thần đạo hữu không nên trách tội. Chỉ là chuyện này đối với tại hạ cực kỳ quan trọng.

- Hôm nay nhiều người nhiều miệng lão phu không tiện hỏi, đợi lát nữa ta sẽ tới bái phỏng đạo hữu.

Mặc dù Tiêu Thần không biết người này rốt cuộc có ý gì, nhưng mà có lẽ đây không phải là chuyện xấu cho nên hắn gật đầu cười nói:

- Dược Hâm đạo hữu muốn tới, đương nhiên Tiêu Thần ta sẽ nghênh đón.

Dược Hâm nhận được câu trả lời thuyết phục, lúc này chắp tay cười rồi xoay người nói:

- Phổ Dương Tử trưởng lão, lão phu tạm thời lưu lại ở Đông phong của trưởng lão hai ngày, không biết có tiện hay khoog?

Lão quỷ này tâm tư linh mẫn, tự nhiên có thể nhìn ra Tiêu Thần có quan hệ sâu với nhất mạch của Phổ Dương Tử, nếu không cũng không ra tay trợ giúp Phong Linh Nhi đoạt được quán quân. Giờ phút này tự nhiên hắn khách khí hơn rất nhiều.

Phổ Dương Tử hiểu rõ chuyện này là bởi vì Tiêu Thần, nếu không cho dù hắn thân là trưởng lão Phổ Hoa tông, thân phận địa vị không thấp cũng không có cách nào khiến cho Dược Hâm khách khí như vậy, hắn lập tức cười nói:

- Dược Hâm đạo hữu muốn ở lại đương nhiên là vinh hạnh của Phổ Hoa tông chúng ta, lão phu hoan nghênh.

Tiêu Thần đưa mắt nhìn Dược Hâm rời đi, trên mặt có vài phần suy nghĩ. Mặc kệ đối phương muốn làm gì, rất nhanh sẽ biết được. Lúc này Tiêu Thần thoáng ngẫm nghĩ một chút rồi buông tha cho việc này, không suy nghĩ tới nữa.

Thắng bại đã phân, Phong Linh Nhi đoạt được quán quân, sắc mặt của Phương Thành Sơn đương nhiên khó coi tới cực điểm, giờ phút này hắn đang định phất tay rời đi thì đột nhiên biến sắc, trong cơ thể ầm ầm bộc phát ra sát ý.

Trên tay hắn, một khối ngọc bội màu đỏ đột nhiên bộc phát ra màu đỏ yêu dị, tiếp theo lập tức vỡ vụn ra, một tia máu từ trong ngọc bội kia bắn ra, rít gào rồi bay về phương xa.

- Ai dám can đảm hại tôn nữ của ta? Lão phu nhất định phải băm vằm hắn thành vạn đoạn, rút hồn luyện phách, chết không có chỗ chôn.

Trong tiếng quát chói tai, Phương Thành Sơn này giống như trở nên điên dại, hai mắt đỏ tươi bước ra, thân ảnh lập tức biến mất trong gợn sóng không gian.

Trong lòng Tiêu Thần hơi đổi, bỗng nhiên quay người lại, ánh mắt đảo qua đám đệ tử thuộc Đông phong nhất mạch của Phổ Dương Tử trưởng lão, hắn không nhìn thấy thân ảnh của Thanh Mi, lập tức thầm nghĩ không tốt.

Hắn cũng đồng thời thi triển thuấn di đi theo sau lưng Phương Thành Sơn.

Hai người Phương Thành Sơn, Tiêu Thần trước sau thuấn di rời đi, biến cố như vậy vượt quá dự đoán của tất cả mọi người. Nhưng mà theo phản ứng của hai người này, tất nhiên đã xảy ra chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Sắc mặt Phổ Dương Tử khẽ biến, giờ phút này hắn vươn người, trực tiếp đứng dậy cất bước thuấn di đuổi theo. Trong lòng âm thầm cười khổ, thầm nghĩ ngàn vạn lần không nên có cục diện không thể thu thập mới tốt.

Sắc mặt đám người Phổ Phương Tử lúc này cũng có chút âm trầm, trước mắt dù sao cũng đang trong Phổ Hoa tông, nếu như thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trên mặt bọn hắn cũng không có ánh sáng.

- Chư vị sư huynh đệ, chúng ta đi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thanh âm của lão quỷ này vang lên, thân ảnh của mười ba người đồng thời biến mất không thấy gì nữa.

- Phương Thành Sơn mở miệng nói là tôn nữ nhà mình bị hại, chẳng lẽ là Phương Lăng kia có biến sao?

- Tất nhiên là như vậy, ngọc bội màu đỏ kia, nếu như tại hạ đoán không sai, đó chính là huyết thân ngọc, có thể cảm ứng được an nguy của huyết mạch chí thân. Giờ phút này Huyết thân ngọc bị nát, chỉ sợ Phương Lăng kia đã lành ít dữ nhiều, hương tiêu ngọc vẫn.

- Tiểu bối Phương Lăng này tuy rằng ngang ngược càn rỡ, nhưng mà từ trước tới nay rất được Phương lão quái sủng ái... Không biết ai dám càn rỡ ra tay như vậy? Chẳng lẽ không sợ Phương lão quái này nổi diên lên sao? Cần biết một khi Bất Trụy hậu kỳ nổi bão, không từ bất kỳ giá nào, lực phá hoại có thể nói là khủng bố vô cùng.

- Hắc hắc, từ phản ứng của Tiêu Thần kia, chẳng lẽ chư vị còn chưa đoán ra một hai hay sao? Xem ra hôm nay Phổ Hoa tông triệt để náo nhiệt rồi.

- Chúng ta nhanh lên, đừng có bỏ qua trò hay này.

Trên lễ đài, phàm là tu sĩ đạt tới cảnh giới Bất Trụy đều rời đi. Những tu sĩ Nguyên Anh kỳ và dưới Nguyên Anh kỳ còn lại, tuy rằng trong lfong cực kỳ hiếu kỳ nhưng mà cũng không dám đuổi theo. Tu sĩ Bất Trụy giao thủ có lực sát thương cường hãn vô cùng, nếu như bị cuốn vào trong đó, tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng phải chết không thể nghi ngờ. Bọn hắn cũng không muốn mang tính mạng mình ra đùa giỡn.

Sau chủ phong Phổ Hoa tông, trong một sơn cốc kín đáo.

Sắc mặt Thanh Mi tái nhợt, hít thở sâu, nàng nhìn mặt đất bị cày nát trước mắt, trong mắt không nhịn được toát ra vài phần kinh sợ. Chỉ kém một chút nữa, vừa rồi nếu như không phải uy năng của kiện đạo khí mà Tiêu Thần đại ca ban thưởng cho nàng mạnh hơn một bậc, chỉ sợ giờ phút này người bỏ mạng chính là nàng.

Nhìn Phương Lăng vẻ mặt tràn ngập oán độc, còn có không cam lòng, không còn chút khí tức nào ở phía xa, tiểu nha đầu khẽ lắc đầu, trên mặt hiện lên vài phần cảm khái. Hai người các nàng không có chút hận thù nào, nếu không phải nữ nhân này có lòng ghen tị quá nặng, luôn muốn dồn nàng vào chỗ chết thì sao có thể khiến cho bản thân rơi vào kết cục như vậy chứ?

- Tiêu Thần đại ca nói rất đúng, ngày sau ta không nên mềm lòng với địch nhân. Nếu như ngày đó trực tiếp đánh chết Phương Lăng này thì trước mắt cũng không phải thiếu chút nữa bị giết chết như vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...