Dị biến như vậy lập tức hấp dẫn ánh mắt của vô số tu sĩ.
Chẳng lẽ khỏa đan dược này không chịu được sấm sét rèn luyện mà sắp sụp đổ?
Trong lòng Phương Thành Sơn cuồng hỉ, một khi không chịu được sấm sét rèn luyện, như vậy khỏa Tử Ngọc Lưu Ly đan kia sẽ hỏng, khảo hạch luyện đan hôm nay, quán quân không phải là Lệ Sơn thì không ai có thể hơn.
Tiêu Thần nhíu mày, hắn cực kỳ hiểu thủ đoạn của mình, mặc dù không có toàn lực ứng phó, nhưng mà đan dược này có dược lực vững chắc, viễn siêu tu sĩ tầm thường luyện chế. Tuyệt đối không thể xuất hiện cục diện trước mắt. Thần thức cảm ứng khí tức do linh đan phát ra, Tiêu Thần độtnhiên nhíu mày, khóe miệng nở nụ cười khổ.
Xem ra hôm nay muốn điệu thấp cũng khó.
Trong sấm sét, khí tức vốn chấn động bất ổn đột nhiên yên lặng, khi mọi người ở đây đang âm thầm kinh ngạc thì một cỗ năng lượng chấn động mạnh mẽ đột nhiên từ bên trong phát tán ra, tiếp theo còn có mùi thuốc càng thêm nồng đậm phát ra.
Chúng tu sĩ thấy vậy hơi ngây ngốc, trong lòng đều sinh ra một suy nghĩ, thân thể không nhịn được run rẩy nhè nhẹ.
Đan dược tiến giai.
Tu sĩ luyện chế linh đan, nếu như phẩm cấp bản thân đạt tới cực hạn, như vậy trong lúc chịu đựng đan kiếp rèn luyện rất có khả năng xảy ra tấn cấp, mượn lực lượng thiên lôi khiến cho dược hiệu tăng lên trên phạm vi lớn. Chỉ có điều mượn đan kiếp tăng lên dược liệu là quá trình cực kỳ nguy hiểm, dược lực chấn động rất có khả năng bị thiên lôi phá hủy, cho nên đan dược có thể hoàn thành tấn chức cũng hiếm thấy.
Tử Ngọc Lưu Ly đan trung phẩm.
Từ bên ngoài nhìn vào, màu tím càng thêm nồng đậm, toàn thân óng ánh, quả thực giống như lưu ly đúc thành, hoa mỹ mà chói mắt.
Dược Hâm của Luyện Đan hiệp hội đột nhiên trợn ngược hai mắt, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần, toát lên vẻ phức tạp. Dùng tu vi ngũ phẩm đỉnh phong của hắn, cho dù toàn lực ra tay cũng chỉ có bốn thành nắm chắc luyện chế ra Tử Ngọc Lưu Ly đan, nhưng mà đan dược này tuyệt đối không đạt tới biên giới tấn chức, có thể mượn nhờ đan kiếp rèn luyện làm tăng lên phẩm giai.
Thuật luyện đan của Tiêu Thần này tuyệt đối không dưới hắn.
Bản thân Dược Hâm đã là Luyện Đan sư ngũ phẩm đỉnh phong, như vậy Tiêu Thần này ... Luyện Đan sư lục phẩm.
Nghĩ tới đây ánh mắt Dược Hâm nhìn về phía Tiêu Thần còn có thêm vài phần ngưng trọng.
Kiếp vân tiêu tán, sắc trời khôi phục lại trong sáng, uy áp của đan kiếp tiêu tán khiến cho chúng tu sĩ âm thầm thở dài. Tuy nhiên ánh mắt của tất cả mọi người lúc này đều nhìn vào Tiêu Thần, có chút kính sợ.
Sắc mặt Phổ Phương Tử âm trầm, nhưng mà giờ phút này cao thấp đã phân, mặc dù hắn thân là trưởng lão Phổ Hoa tông cũng không có cách nào can thiệp tới kết quả. Khảo hạch luyện đan tông môn phải công chính công bằng, điểm này là mệnh lệnh mà chưởng giáo tự mình công bố, tuyệt đối không có ai dám can đảm vi phạm.
Vẻ mặt Phổ Dương Tử tràn ngập vui vẻ, lần này có Tiêu Thần tiền bối tương trợ, nha đầu Linh Nhi kia đoạt được quán quân là chuyện trong dự liệu. Nhưng mà giờ phút này chuyện trở thành sự thực khiến cho trong lòng lão quỷ vẫn không nhịn được có chút kích động.
Lần này chưởng giáo chân nhân từng có chỉ lệnh, quán quân luyện đan có thể tiến vào Thiên trì ở chủ phong tu luyện ba năm.
Phần cơ duyên tạo hóa này tương đối to lớn, nếu không phải vì như vậy, khảo hạch luyện đan lần này cũng không có được đám người Phổ Phương Tử coi trọng như thế.
Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, Lệ Sơn kia có Phương Thành Sơn tương trợ, sẽ là tu sĩ có khả năng đoạt được quán quân nhất. Nhưng mà sau khi Tiêu Thần nhúng tay, chuyện mới nằm ngoài sự khống chế của đám người Phổ Phương Tử mà xuất hiện kết quả như vậy.
- Ha ha, vừa rồi Dược Hâm đạo hữu đã bình phán đan dược của đệ tử Phổ Hoa tông chúng ta, như vậy chắc hẳn cũng không ngại tiễn phật tiễn tới tây thiên chứ? Cũng cho chư vị đạo hữu luyện đan một thứ tự công bằng a.
Đối mặt với lời mời của Phổ Phương Tử, Dược Hâm không chút chần chờ mà vui vẻ đồng ý, hắn chần chờ một lát rồi nói:
- Kỳ thực luyện đan hôm nay cao thấp không cần lão phu nhiều lời, chư vị đạ hữu chắc hẳn cũng có thể nhìn ra được.
- Dùng thức tự trước sau cao thấp của linh đan mà phán định thứ tự. Tử Ngọc Lưu Ly đan trung phẩm của Tiêu Thần đạo hữu hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất nhân. Ta nghĩ điểm này bất luận đạo hữu nào cũng không có dị nghị chứ?
Dược Hâm khi nói chuyện khẽ gật đầu với Tiêu Thần, có ý giao hảo.
Đối với vị Lý Sự của Luyện hiệp hội, trong lòng Tiêu Thần cũng không có ác cảm, thấy hắn có ý giao hảo, Tiêu Thần suy nghĩ một chút cũng cười với đối phương, dùng thiện ý đáp lại.
Chúng tu sĩ cực kỳ tán đồng lời nói của Dược Hâm. Cho dù trong lòng Phổ Phương Tử không cam lòng nhưng mà cũng không thể làm gì khác hơn là cười gượng.
Trải qua sắp xếp ngắn ngủi, biểu hiện khảo hạch tổng hợp của các đệ tử đã có kết quả. Thành tích của đệ tử và Luyện Đan sư viện thủ bên ngoài cộng lại. Cuối cùng thành tích cũng xuất thế, Phong Linh Nhi đã đạt được bảo tọa quán quân, Lệ Sơn đứng thứ hai, Khổ Sơn thứ ba, sau đó là các tu sĩ khác.
Chuyện khảo hạch, đối với việc đệ tử ngoại tông có biểu hiện cực kỳ ưu dị như Khổ Sơn, trưởng lão lục mạch đều cực kỳ có hứng thú, liên tục nói lời lôi kéo.
Nhưng mà sau khi Khổ Sơn suy nghĩ một chút lại trực tiếp lựa chọn bái nhập vào làm môn hạ của Phổ Dương Tử. Sau khi hỏi nguyên nhân, người này cười ngây ngô, không nói gì.
Kết quả như vậy khiến cho đám người Phổ Phương Tử sắc mặt khó coi, Phổ Dương Tử lại cười mững rỡ, không ngậm miệng lại được. Hôm nay không chỉ có nha đầu Linh Nhi đoạt được quán quân mà môn hạ lại có thêm một đệ tử tư chất tuyệt hảo, có thể nói là song hỉ lâm môn.
Chỉ là khi mọi chuyện sắp kết thúc mỹ mãn, Dược Hâm vươn người đứng dậy, hóa thành độn quan đáp xuống bên cạnh Tiêu Thần rồi nói:
- Tiêu Thần đạo hữu dừng bước, tại hạ là Dược Hâm, chính là Lý Sự của Luyện đan hiệp hội, phụ trách sự vụ lớn nhỏ trong phương viên năm mươi vạn dặm chung quanh.
Nói tới đây Dược Hâm dừng lại, trầm giọng nói:
- Ta từng nghe trước đây Tiêu Thần đạo hữu chưa từng trắc định phẩm giai Luyện Đan sư, không biết việc này có phải là thực hay không?
Tiêu Thần nghe vậy cảm thấy hơi quái dị, hắn lập tức nhàn nhạt gật đầu, nói:
- Quả thực như vậy, trước kia Tiêu Thần một lòng say mê tu luyện, đối với những ngoại vật này cũng không quá đặt vào trong lòng.
Bình luận