Đại năng nhân giới Bất Trụy hậu kỳ, thực lực của Phương Thành Sơn này tuy mạnh nhưng nếu dám cả gan giao chiến với hắn, Tiêu Thần hắn sẽ cho đối phương biết cái gì gọi là chiến lực Bất Trụy đỉnh phong chính thức.
Đánh chết Phương Thành Sơn này, Tiêu Thần có tin tưởng mười phần.
Trong lòng Phổ Dương Tử lo lắng, Đông phong nhất mạch hắn có quan hệ mật thiết với Tiêu Thần, đương nhiên không muốn làm cho Tiêu Thần rơi vào trong phiền toái. Mặc kệ có thù hận gì, Phương Thành Sơn này nhất định không thể chết trong Phổ Hoa tông, nếu không chưởng giáo sẽ ra tay, đến lúc đó hai Hợp Thể Tôn giả cảnh buông tay giao chiến, cả Phổ Hoa tông sẽ gặp phải một trường hạo kiếp.
Cho nên lúc này lão quỷ này hít sâu một hơi, cất bước tiến lên rồi trầm giọng nói:
- Hai vị đạo hữu chậm đã, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến cho hai vị đạo hữu động can qua như vậy?
- Nơi này là chủ phong Phổ Hoa tông chúng ta, tu sĩ không được tranh đấu chém giết. Nếu không là khiêu khích sự uy nghiêm của Phổ Hoa tông chúng ta. Đám người lão phu tuyệt đối sẽ không ngồi yên, xin hai vị đạo hữu nghĩ cho kỹ.
Phổ Phương Tử nhíu mày, tuy rằng trong lòng hắn hết sức vui vẻ khi nhìn thấy Tiêu Thần và Phương Thành Sơn giao chiến, thậm chí là chém giết sinh tử. Nhưng mà lời của Phổ Dương Tử lại không sai, nếu như trong Phổ Hoa tông trình diễn cảnh tượng tu sĩ báo thù, như vậy uy nghi của Phổ Hoa tông đặt ở đâu?
Chuyện liên quan tới danh dự tông môn, cho dù không muốn nhưng lão quỷ này vẫn phải ra mặt ngăn cản một lần.
- Không sai, nếu như nhị vị đạo hữu có thâm cừu đại hận, như vậy không ngại thông báo cho đám người lão phu. Chúng ta sẽ dùng danh nghĩa Phổ Hoa tông cam đoan, tuyệt đối sẽ xử lý theo lẽ công bằng, cho hai vị đạo hữu một câu trả lời thuyết phục.
Tiêu Thần nhíu mày, hắn suy nghĩ một chút rồi cũng không có ra tay. Cũng không phải là hắn kiêng kỵ đám người Phổ Phương Tử mà là không muốn đem chuyện này triệt để náo loạn lớn, vạn nhất làm kinh động lão quái Hợp Thể kỳ của Phổ Hoa tông chẳng phải sẽ phiền phức hay sao? Hơn nữa Thanh Mi gia nhập Phổ Hoa tông, hắn cũng phải cân nhắc cho tiểu nha đầu này một chút.
Về phần Phương Thành Sơn kia, tuy rằng hai mắt người này đỏ au, nhưng mà thần trí vẫn thanh tỉnh, giờ phút này nghe vậy cũng không chút chần chờ, hắn lạnh giọng nói:
- Được, chư vị đạo hữu Phổ Hoa tông đã mở miệng, như vậy lão phu sẽ đòi lại công đạo từ chỗ chư vị.
- Tôn nữ chí thân của ta bị người ta ám hại, lão phu thông qua khí tức của Huyết thân ngọc chỉ dẫn tới đây, vừa vặn bắt gặp hai tên tiểu bối này muốn rời đi.
- Chuyện trong đó không cần lão phu giải thích nhiều, nhất định là bọn chúng sát hại Phương lăng nhà chúng ta. Huyết cừu như vậy lão phu ra tay lấy tính mạng bọn chúng là chuyện hợp tình hợp lý, mà sau khi Tiêu Thần đạo hữu hiện thân lại giữ gìn hai tên tiểu bối này, ngăn cản lão phu ra tay nghiêm trị hung thủ, không biết đó là đạo lý gì?
Phương Thành Sơn nói xong, Phổ Dương Tử, đám người Phổ Phương Tử liên tục biến sắc, ánh mắt nhìn về phía thi thể Phương Lăng, sắc mặt âm trầm.
Phương lão quái này sủng ái Phương Lăng thế nào mọi người đều biết, giờ phút này Phương Lăng bị giết, Phương Thành Sơn nhất định sẽ không bỏ qua, xem ra chuyện ngày hôm nay có chút phiền phức rồi.
Hôm nay ngoài tu sĩ Phổ Hoa tông ra còn có tu sĩ bên ngoài tới. Nếu như bọn hắn không thể xử lý thỏa đáng việc này, nhất định sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn với danh dự tông môn.
- Ngươi nói bậy, rõ ràng là Phương Lăng ước hẹn ta tới đây, âm thầm hạ sát thủ. Bản tiểu thư dùng hết thủ đoạn mới có thể miễn cưỡng bảo vệ tính mạng mình. Về phần Phương Lăng này chết cũng là nàng ta gieo gió gặt bão, không có một xu liên quan tới bản tiểu thư.
- Lão quỷ nhà ngươi thật không biết nói đạo lý, ngày đó khi khảo hạch nhập tông, còn chưa phân biệt tốt xấu đã ra tay với bản tiểu thư. Hôm nay còn chưa hiện thân đã muốn ra tay đánh chết ta và Thành sư huynh, rõ ràng trong lòng ngươi có quỷ, nếu không cần gì phải ra tay đả thương người như vậy?
Trong lòng Thanh Mi căm thù tổ tôn Phương gia tới tận xương tủy, nếu như nàng có một thân một mình đương nhiên không dám nhiều lời. Nhưng mà có Tiêu Thần đại bên người, tiểu nha đầu có thể nói là lực lượng bạo phát, tự nhiên không có nhiều cố kỵ như vậy, nàng chỉ thẳng vào mặt, lên án Phương Thành Sơn lão quỷ.
- La Thành sư huynh, việc này từ đầu tới cuối huynh đều nhìn thấy, huynh tới nói một chút đi. Thanh Mi có nói sai hay không?
Tiểu nha đầu nói xong, ánh mắt đám tu sĩ Bất Trụy lập tức nhìn về phía La Thành.
Tâm tính, tu vi của vị đại đệ tử Đông phong nhất mạch đều không thấp, đối mặt với ánh mắt của rất nhiều tiền bối Bất Trụy vẫn rất đúng mực, giờ phút này nghe Thanh Mi nói vậy hắn mới trầm giọng, mở miệng nói:
- Chuyện quả thực đúng như lời Thanh Mi sư muội nói, đệ tử có thể dùng tâm ma thề, trong đó tuyệt đối không có nửa điểm hư giả. Nếu không ngày sau hồn phi phách tán mà chết, chết không có chỗ chôn.
Thanh âm của La Thành nặng trịch, có chút khí phách, làm cho người ta tin phục.
Trong lòng Phổ Dương Tử khẽ buông lỏng, bất luận là Thanh Mi hay là La Thành đều là đệ tử mà hắn cực kỳ coi trọng, đương nhiên lão quỷ này không muốn hai người rơi vào trong phiền toái, giờ phút này nghe vậy lập tức tiến lên một bước, thản nhiên nói:
- Đạo hữu, lời tiểu đồ nói chắc hẳn đạo hữu nghe rõ, nguyên do mọi chuyện rốt cuộc thế nào dùng tính tình của tôn nữ và lý giải của ngươi, có lẽ cũng không khó phán đoán ra thật giả chứ?
- Đệ tử Phổ Hoa tông ta ra tay tự vệ, cho dù nặng tay chút cũng là hợp tình hợp lý.
Thanh âm của lão quỷ này tuy rằng bình thản nhưng lại có vẻ giữ gìn cho hai người Thanh Mi cực kỳ rõ ràng.
Đám người Phổ Phương Tử gật đầu, nếu như chân tướng của sự việc là thế này, đương nhiên bọn hắn không còn cố kỵ nữa. Chẳng lẽ hậu bối ngươi có thể âm thầm hạ sát thủ mà không cho phép môn hạ đệ tử chúng ta phản giết lại hay sao? Trên đời này nào có đạo lý nào như thế chứ?
Bình luận