Tiêu Thần dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Thanh Mi, tiểu nha đầu này dường như không để ý tới tổ tôn Phương gia, trên mặt không có chút sợ hãi nào, thậm chí còn mang theo chút tiếu ý, nàng nở nụ cười sáng lạn với Tiêu Thần.
- Thanh Mi, muội ở đây chờ ta, bọn hắn đã tìm chết vậy thì Tiêu Thần đại ca ta sẽ không thể để cho bọn hắn thất vọng. Ta sẽ ra tay tiễn bọn chúng một đoạn đường.
Dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại, cho dù nguyên thần còn chưa khôi phục nhưng pháp lực thân thể đã khôi phục bảy tám phần. Chiến lực bạo phát không bị ảnh hưởng lớn, thực lực cách Tôn giả cảnh còn rất xa, nhưng mà bằng vào chiến lực của hắn, đánh chết đại năng tầm thường là chuyện không nói chơi.
Bất Trụy đỉnh phong, Bất Trụy hậu kỳ, tuy rằng chỉ chênh lệch một chữ, nhưng mà cảnh giới song phương, chiến lực chính thức lại chênh lệch không chỉ một chút.
Trên Văn Đạo Phong, sắc mặt Phong Linh Nhi trắng bệch, Tiêu Thần tiền bối chính là Hợp Thể Tôn giả cảnh, đại năng mạnh nhất thế gian này, một khi tức giận, hậu quả tạo thành không ai có thể gánh chịu a.
Phương gia này từ trước tới nay giao hảo với Phổ Hoa tông, nếu như Tiêu Thần tiền bối đánh chết Phương Thành Sơn này tại hcoxo, Phổ Hoa tông tất sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn, nếu không ngày sau ai còn nguyện ý liên hợp với bọn hắn nữa chứ?
Chỉ là một khi làm Tiêu Thần tiền bối tức giận, lửa giận của Hợp Thể Tôn giả cảnh, cho dù là Phổ Hoa tông cũng không có cách nào thừa nhận được.
Nghĩ tới đây Phong Linh Nhi âm thầm cắn môi, độn quang trên người chớp động, lập tức nhảy vào trong trường.
- Tiêu Thần tiền bối, kính xin người không nên tức giận, chuyện hôm nay xin người cứ giao cho Phổ Hoa tông ta xử lý.
Vẻ mặt nàng lo lắng, sợ Tiêu Thần không đồng ý cho nên quay đầu hô to:
- Thanh Liên sư tỷ, xin tỷ mau ngăn cản chuyện hôm nay, tuyệt đối không thể để cho hai vị tiền bối giao thủ, nếu không sẽ làm mất uy nghi của Phổ Hoa tông chúng ta.
- Tiêu Thần tiền bối, Phương gia này giao hảo với Phổ Hoa tông chúng ta, nếu như tiền bối đánh chết họ ở đây, Phổ Hoa tông ta mặc dù không muốn làm tiền bối khó xử nhưng mà cũng không có cách nào tránh khỏi chuyện này. Cho nên kính xin tiền bối tạm thời nhẫn nại, đợi ngày sau ra tay cũng không muộn.
Làm xong việc này, Phong Linh Nhi vội vàng truyền âm giải thích cho Tiêu Thần.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, bước chân dừng lại, suy nghĩ một lát rồi mới thản nhiên nói:
- Đã như vậy hôm nay ta sẽ không ra tay, các ngươi tốt nhất nên giải quyết việc này sạch sẽ, nếu không, một khi để lão quỷ này tiến tục lớn lối, khi đó ta cũng không ngại lấy mạng hắn.
Phong Linh Nhi cười khổ, thầm nghĩ, ngài đường đường là Hợp Thể Tôn giả cảnh, là đại năng mạnh mẽ nhất thiên hạ lúc này. Một lão quái vật không biết sống bao nhiêu năm lại gọi người ta là lão quỷ, xưng hô này có chút buồn cười a. Tuy nhiên hiện tại nàng nào có tâm tư quan tâm tới nhiều như vậy, nàng liên tục gật đầu cam đoan với Tiêu Thần.
Một đạo thân ảnh xinh đẹp từ trên cao hạ xuống, váy dài bồng bềnh, mái tóc xanh phất phơ, mất trật tự trong gió.
Người tới chính là Thanh Liên sư tỷ trước đó có duyên gặp mặt một lần với Tiêu Thần.
Tu vi của nàng ta đã đạt tới Bất Trụy sơ kỳ, đủ để thấy tư chất tu đạo của nàng khủng bố ra sao. Đây chính là đệ nhất nhân trong đám tu sĩ trẻ tuổi của Phổ Hoa tông, chuyện này đã được công nhận. Nàng này bái vào làm môn hạ của chưởng giáo, địa vị tôn sùng, có thể so sánh với trưởng lão. Nếu không phải như vậy, khảo hạch đệ tử nhập tông quan trọng như vậy cũng sẽ không để cho nàng chủ trì.
- Hai vị đạo hữu, hôm nay là ngày khảo hạch nhập tông của Phổ Hoa tông ta, tuyệt đối không cho phép xuất hiện biến cố. Nếu như hai vị cố ý ra tay thì Phổ Hoa tông ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Nàng nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu có chút lạnh lùng.
Tiêu Thần có chút bất đắc dĩ vuốt vuốt mũi, thầm nghĩ tính tính nữ tử này quả thực rất hay. Ta không hợp với khí chất của Thanh Liên này, tuy rằng chỉ liếc nhìn một chút nhưng trong lòng cũng không có ý gì khác, cần gì phải tích cực như vậy chứ?
Sắc mặt Phương Thành Sơn khẽ biến, lão quỷ này có chút kiêng kỵ với Thanh Liên sư tỷ, sắc mặt hắn âm tình bất định nửa ngày rồi mới oán hận nói:
- Thanh Liên tiên tử đã mở miệng, như vậy lão tổ ta hôm nay tạm thời dừng tay, đợi ngày sau giải quyết với người này.
Nói xong lão quỷ này mang theo Phương Lăng hóa thành độn quang rời đi.
Trong mắt Tiêu Thần có hàn mang hiện lên, giờ phút này cũng không nói hai lời, trực tiếp quay người mang Thanh Mi rời đi.
Thanh Liên sư tỷ nhìn bóng lưng Tiêu Thần rời đi, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, lạnh lùng nói:
- Linh Nhi sư muội, lần này sao muội lại tìm người này làm Luyện Đan sư ngoại tông? Nếu không vì muội ta cũng không muốn nhúng tay vào chuyện này.
- Sau chuyện vừa rồi cũng không biết nói lời cảm tạ lại còn quay người rời đi như vậy. Sớm biết như thế không bằng để Phương lão quái ra tay để cho người này nếm chút đau khổ.
Phong Linh Nhi nghe vậy cười khổ, thầm nghĩ sư tỷ của ta ơi, tỷ đâu biết rằng thực lực chân chính của vị Tiêu Thần tiền bối này ra sao chứ? Không phải là muội cứu hắn mà là không muốn hắn đánh chết Phương lão quái, làm liên lụy tới Phổ Hoa tông chúng ta nha.
Tuy nhiên giờ phút này nàng không có cách nào nói rõ, chỉ có thể hàm hồ nói một hai câu, rồi sau đó vội vội vàng vàng rời đi. Nàng thầm nghĩ Tiêu Thần tiền bối ngàn vạn lần không nên giận chó đánh mèo lên người nàng mới tốt. Tổ tôn Phương gia đáng chết, các ngươi muốn chết sao không tự đào hầm chôn sống mình đi, hết lần này tới lần khác lại muốn chạy tới đây gây tai họa.
Đáng giận a.
...
Trong đình viện.
Tiêu Thần mặt không biểu tình ngồi trên ghế, Thanh Mi thanh tú động lòng người thì đứng trước mặt hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ nịnh nọt, mắt ra vẻ đáng thương, khiến cho người ta nhìn vào lập tức cảm thấy thương tiếc không nói nên lời.
Làm nũng đại pháp từ trước tới nay đều có công dụng nhưng hôm nay lại không có tác dụng, nhìn Tiêu Thần đại ca không có chút biểu tình nào, trong lòng tiểu nha đầu dần dần có chút bối rối, hai bàn tay ngọc nắm chặt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi trắng.
- Tiêu Thần đại ca, đại ca không nên tức giận, Thanh Mi biết sai rồi.
Bình luận