- Lăng nhi, con sao rồi? Có bị thương không?
Tuy rằng trong lòng kính sợ, nhưng mà giờ phút này nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Phương Lăng, Phương Thành Sơn lại không có cách nào phát tác ra được.
- Tổ phụ, lão nhân gia người phải làm chủ cho Lăng nhi, nếu không phải người tới kịp lúc, chỉ sợ thứ người nhìn thấy chính là thi thể của Lăng Nhi a.
Giờ phút này nhìn thấy tổ phụ, trong lòng Phương Lăng lập tức sinh ra ủy khuất vô tận. Nghĩ tới thời khắc sinh tử vừa rồi, nước mắt nàng không nhịn được rơi xuống.
Phương Thành Sơn nhìn tôn nữ như vậy, đâu còn có thể kiềm chế được. ĐỐi mặt với Phương Lăng hắn là một lão nhân hiền lành, nhưng mà ánh mắt lúc nhìn về phía Thanh Mi lại biến thành ác ma khủng bố có thể thôn phệ người khác. Trong cơ thể có sát cơ lạnh lẽo tràn ra.
- Ngươi là hậu bối nhà ai? Không ngờ lại dám ngoan độc như vậy, dám cả gan làm người Phương gia chúng ta bị thương. Nếu như hôm nay lão phu không cho ngươi một chút giáo huấn, Phương gia ta nào có mặt mũi tồn tại trong Tu chân giới này nữa chứ?
Phương Thành Sơn này không hỏi nguyên do lập tức ra tay, thủ đoạn lăng lệ ác liệt. Dù chưa thi triển thần thông nhưng mà bằng vào tu vi Bất Trụy hậu kỳ bộc phát uy năng cũng đủ hung hãn. Nếu như lão quỷ này công kích, đạo khí tất sẽ bị phá. Thanh Mi không chết thì cũng bị trọng thương.
Lão quỷ này thật là độc ác.
Trong mắt Tiêu Thần có hàn mang khởi động, vấn đề giữa tiểu bối với nhau hắn không nhúng tay vào, nhưng mà thủ đoạn của Phương Thành Sơn này lại khiến cho sát cơ trong lòng hắn như thủy triều bắn ra. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi bước ra, thân ảnh đáp xuống trước người Thanh Mi, đối mặt với Phương Thành Sơn kia, mặt Tiêu Thần không chút biểu tình đánh ra một quyền.
Oanh...
Tiêu Thần không bị chấn động mà sắc mặt Phương Thành Sơn đột nhiên trắng bệch, thân ảnh nhanh chóng lùi lại, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần tràn ngập kính sợ. Tên tu sĩ vừa mới xuất hiện tu vi cực kỳ lợi hại, dưới một kích đã cưỡng ép bức hắn lui lại.
Tuy rằng không phải sinh tử tương đấu nhưng mà trong lòng Phương Thành Sơn đã hiểu rõ hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của người này.
Cấp độ Bất Trụy hậu kỳ đỉnh phong, cách Tôn giả cảnh chỉ còn có một bước, loại nhân vật này không bế quan tu luyện đột phá cực hạn bản thân, không ngờ lại chạy tới đi xen vào việc của người khác.
Tuy rằng kiêng kỵ tu vi của Tiêu Thần, nhưng mà Phương Thành Sơn còn có thân phận Luyện Đan sư ngũ phẩm, hơn nữa nơi này lại là Phổ Hoa tông, hắn tuyệt đối không tin đối phương dám hạ sát thủ với mình. Lúc này tuy rằng trong lòng chấn động nhưng mà cũng không có chút sợ hãi nào.
- Đạo hữu sao lại ngân cản ta ra tay? Ta chính là gia chủ Phương gia Phương Thành Sơn, kính xin đạo hữu chớ nhúng tay vào việc này, ngày sau tại hạ tất có hồi báo.
Phương Thành Sơn này mở miệng ưng thuận một hứa hẹn không lớn không nhỏ, nhưng mà đặt ở trên thân phận Luyện Đan sư ngũ phẩm của hắn thì lại rất đáng ngưỡng mộ. Dù sao Luyện Đan sư là tồn tại mà tất cả mọi người đều không muốn đắc tội, ngày sau bị thương, tu vi đột phá bình cảnh cũng cần đan dược, mà thứ này xuất phát từ tay Luyện Đan sư nha.
Tiêu Thần nghe vậy ánh mắt chớp lên, thản nhiên nói:
- Việc này tại hạ cũng không muốn nhúng tay vào, bất quá chỉ là tranh đấu giữa tiểu bối, để mặc các nàng là được rồi. Nhưng đạo hữu đã ra tay đương nhiên tại hạ không thể bỏ qua.
- Muội tử nhà ta còn chưa tới phiên người ngoài giáo huấn.
Sắc mặt Phương Thành Sơn lập tức trở nên âm lãnh, trong mắt có hàn mang lập lòe.
- Tốt, tốt, tốt. Khó trách tiểu nha đầu này lại làm càn như vậy, không ngờ lại dám hạ sát thủ. Hóa ra là có đạo hữu làm chỗ dựa sau lưng.
- Chuyện hôm nay đạo hữu phải cho lão phu một câu trả lời, bằng không nhà ta nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ.
Khóe miệng Tiêu Thần hơi nhếch lên, trong đôi mắt hiện lên hàn mang.
- Trả lời? Không biết đạo hữu muốn ta trả lời thế nào đây?
- Chuyện hôm nay rốt cuộc thế nào chư vị đồng đạo đều nhìn thấy, tại hạ không có chỉ trích Phương gia các ngươi đã là mắt nhắm mắt mở, chẳng lẽ đạo hữu còn dám lớn lối như vậy sao?
- Tiêu Thần ta không muốn làm lớn chuyện, chuyện hôm nay tốt nhất nên dừng lại như thế, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
Thanh Mi đứng sau lưng Tiêu Thần, nhìn bóng lưng không quá rộng lớn của hắn, nhưng nàng lại cảm thấy đây chính là nơi an toàn nhất trên thế gian này. Sau lưng Tiêu Thần đại ca, vĩnh viễn không có ai có thể làm tổn thương nàng.
- Thanh Mi, đi theo ta.
Nhìn Tiêu Thần vươn bàn tay lớn ra, tiểu nha đầu ưng thuận gật đầu.
Tiêu Thần không chút biểu tình nói, nhưng trong lòng thì cười lạnh không thôi. Hôm nay thời cơ không đúng, nhưng ngày sau sẽ có cơ hội. Tốt nhất Phương Thành Sơn này nên thức thời, nếu không Tiêu Thần cũng không ngại ra tay tiễn tổ tôn hắn đi trước một đoạn.
Tiêu Thần khong chút để ý đối phương vào trong mắt, gân xanh trên trán Phương Thành Sơn nổi lên. Từ khi tu vi hắn tấn thăng lên Bất Trụy hậu kỳ, trở thành Luyện Đan sư ngũ phẩm còn chưa có ai dám làm như vậy với hắn. Quả thực là không biết sống chết.
Cường giả Bất Trụy đỉnh phong thì thế nào chứ? Chẳng lẽ Phương gia hắn phải sợ sao? Chỉ cần hắn thả ra tin tức, dùng linh đan làm đại giá, tự nhiên có thể mời cường giả Bất Trụy ra tay, thậm chí còn có thể giết chết Tiêu Thần này.
- Đứng lại.
- Lão phu mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, đã làm tổn thương tới tôn nữ của ta, tiểu nha đầu này nhất định phải trả giá thật nhiều. Nếu như đạo hữu để lại một cánh tay của nàng, như vậy chuyện hôm nay sẽ xóa bỏ, nếu không đừng trách lão phu không khách khí.
Phương Thành Sơn âm lãnh mở miệng, ngữ khí tràn ngập sát cơ.
- Tổ phụ, tiểu nha đầu này thiếu chút giữa giết con, con muốn nàng chết, người tuyệt đối không thể buông tha cho nàng ta.
Phương Lăng đột nhiên oán độc thét lớn, ánh mắt nhìn về phía Thanh Mi tràn ngập sát cơ không thèm che dấu.
Sắc mặt Phương Thành Sơn khẽ biến, thấp giọng trách mắng:
- Im ngay, việc này trong lòng lão phu tự có chừng mực, con đừng có ngắt lời ta.
Nếu như Tiêu Thần không có ra tay, tự nhiên lão quỷ này sẽ không ngại đánh chết Tiêu Thần. Nhưng mà giờ phút này hắn lại không thể không kiêng kỵ Tiêu Thần. Nếu như có thể, hắn cũng không không chết không thôi với người mạnh mẽ như vậy.
Bình luận