- Biết rõ đối thủ thân phận bất phàm nhưng vẫn dùng Thần Ky tiễn, đây quả thực là hành động không khôn ngoan chút nào. Phương Thành Sơn của Phương gia cũng coi như là người khôn khéo, sao hậu bối lại ngu xuẩn như vậy chứ?
- Loại bảo vật này không dùng lúc cứu mạng mà lại sử dụng để tranh giành khí phách, quả nhiên là ngu xuẩn tới cực điểm.
- Hắc hắc, ta từng nghe qua uy năng của Thần Ky tiễn mạnh mẽ vô cùng, có thể đồ sát tu sĩ Bất Trụy. Hôm nay ta cũng muốn nhìn xem rốt cuộc nó khủng bố thế nào. Có khả năng loại trừ phòng ngự của Đạo khí Thiên phẩm hay không?
Tiêu Thần nhíu mày, tiếp đó cười lạnh.
Thần Ky tiễn nhất định là loại pháp bảo uy lực mạnh mẽ chỉ dùng một lần nào đó, từ khí tức cảm ứng có lẽ có vài phần khả năng diệt sát được tu sĩ Bất Trụy.
Tuy nhiên nếu như Phương Lăng kia cho rằng có thể dùng vật này để đánh chết Thanh Mi thì quả thực là tự tìm đường chết.
- Đi chết đi.
Trong mắt Phương Lăng hiện lên vẻ không nỡ, Thần Ky tiễn này chính là bảo vật cứu mạng mà Phương Thốn Sơn ban cho nàng, đối mặt với tu sĩ Bất Trụy tự nhiên có lực bảo vệ. Nhưng mà giờ phút này nàng không nghĩ nhiều được như vậy. Nàng chỉ muốn giết chết Thanh Mi, trong tiếng gầm giận dữ, nàng đột nhiên kích phát Thần Ky tienx.
Sưu...
Trong hư không có một đạo thần quang màu đen bắn ra, Thần Ky tiễn tên tuổi tràn ngập thế gian rốt cuộc cũng thể hiện sự dữ tợn, khủng bố của nó.
Tốc độ của đạo thần quang này cực nhanh, lập tức khiến cho sắc mặt mấy tu sĩ cảnh giới Bất Trụy kia trắng bệch. Bọn hắn tự nhận dưới khí cơ tập trung của kiện pháp bảo này tuyệt đối không có cách nào né tránh. Mà một khi bị Thần Ky tiễn đánh trúng, cho dù không chết thì tuyệt đối cũng bị trọng thươn.g
Vật này không hổ là Đại sát khí chính thức, quả thực rất khủng bố.
Nhìn về phía Thanh Mi, mọi người không khỏi có vài phần tiếc hận. Tuy rằng Đạo khí Thiên phẩm bất phàm, nhưng mà nếu như đối chiến với Thần Ky tiễn, chỉ sợ chưa hẳn có thể chống đỡ được. Một khi bị đánh phá, cho dù chỉ bằng vào một chút khí tức tán ra cũng đủ để lập tức giết chết một tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
Ngay trong ánh mắt của mọi người, Thần Ky tiễn mang theo khí tức bạo ngược, dùng xu thế trước nay chưa từng có ầm ầm đánh tới.
Lần đầu tiên Thanh Mi cảm thấy áp lực rất lớn từ bên ngoài truyền tới, tuy rằng chỉ có vẻn vẻn một tia nhưng lại đủ để khiến cho sắc mặt tiểu nha đầu trắng bệch. Tuy rằng như vậy nhưng trong mắt nàng vẫn tràn ngập vẻ yên tĩnh, không có một chút sợ hãi nào.
Tiêu Thần đại ca không có ra tay, điều này đã nói rõ Thần Ky tiễn không đủ gây sợ.
Đối với Tiêu Thần, trong lòng tiểu nha đầu có mười hai vạn phần tự tin.
Oanh..
Thanh âm nặng nề lập tức bộc phát, pháp lực chấn động mạnh mẽ quét ngang qua, mặt đất vỡn vụn, bụi đất bắn tứ tung, tu sĩ trong phương viên hai trăm trượng chung quanh lập tức lùi về phía sau, sắc mặt kinh sợ, sợ hãi. Dưới loại uy năng bộc phát này bọn hắn không có năng lực ngăn cản một chút nào.
Tu sĩ ngoài Kim Đan kỳ còn tốt, tu sĩ Trúc Cơ kỳ trong vòng năm trăm trượng sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên đã bị lực trùng kích làm ảnh hưởng.
Thanh Mi bình an không tổn hại chút nào, tuy nhiên tầng linh quang chung quanh thân thể lại kịch liệt run rẩy. Trên linh quang có một thanh tiểu kiếm màu đen cắm lên, chính là Thần Ky tiễn khiến cho người ta nghe tên mà biến sắc kia. Chỉ là tuy rằng lúc này Thần Ky tiễn bộc phát ra, nhưng năng lượng lại giống như bị mạnh mẽ trấn áp, không có cách nào tàn sát bừa bãi.
Mà chính bởi vì điểm ấy cho nên mới khiến cho người ta khiếp sợ.
Năng lượng ẩn chứa trong Thần ky tiễn bạo ngược vô cùng, một khi sử dụng lập tức bộc phát, tuyệt đối sẽ không có cách nào may mắn thoát khỏi. Nhưng mà giờ phút này, trước mặt tầng linh quang mỏng kia, Thần Ky tiễn hung danh hiển hách lại như lâm vào trong vũng bùn, không có cách nào bộc phát ra lực sát thương hung hãn.
Đột nhiên linh quang trước mặt Thanh Mi nhanh chóng rung động, lắc lư, lập lòe. Bản thể Thần Ky tiễn cũng kịch liệt chấn động theo. Tiếp đó dưới ánh mắt ngốc trệ của đám tu sĩ lập tức bắn ngược lại, dùng tốc độ rất nhanh bắn tới chỗ Phương Lăng.
Trấn áp Thần Ky tiễn, bắn ngược về.
Biến cố như vậy vượt quá ý liệu của tất cả mọi người.
Sắc mặt Phương Lăng lập tức trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng. Thân là người sử dụng Thần Ky tiễn, đối với uy năng khủng bố của Thần Ky tiễn đương nhiên nàng rất rõ ràng. Một khi đánh trúng, nàng nhất định phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng lúc này lại có một tiếng hừ lạnh truyền ra, hiển nhiên giờ phút này Thần Ky tiễn bắn về cũng vượt quá ngoài ý liệu của người này. Thân ảnh một lão giả hiển hiện trên hư không, chân bước ra một bước ngăn lại trước người Phương Lăng rồi đánh một quyền về phía Thần Ky tiễn.
Oanh...
Tiếng nổ đùng đoàng, càng thêm cuồng bạo lập tức vang vọng. Linh lực chấn động, tàn sát bừa bãi. Cũng may vừa rồi giao chiến đã khiến cho trong phương viên mấy trăm trượng đã không còn tu sĩ nào ở đó. Nếu không tất sẽ làm ảnh hưởng tới người vô tội.
Một quyền đánh ra, đối chiến với Thần Ky tiễn mà mặt không đổi sắc, tu vi lão giả này không tầm thường.
Phương Lăng tìm được đường sống trong chỗ chết, giờ phút này nhìn thấy lão giả vừa tới, nàng lập tức quỳ xuống:
- Tôn nữ đa tạ ân cứu mạng của tổ phụ.
Lão giả này không ngờ lại là Phương Thành Sơn của Phương gia.
Phương gia cũng là gia tộc tu chân lớn trong phương viên mấy vạn dặm chung quanh. Gia chủ Phương Thành Sơn không chỉ có tu vi đạt tới Bất Trụy hậu kỳ mà một thân luyện đan thuật còn đạt tới ngũ phẩm, thân phận địa vị không tầm thường. Dù chưa gia nhập Phổ Hoa tông nhưng mà quan hệ từ trước tới nay đều không tệ.
Lần này hắn được mời tới Phổ Hoa tông, trợ giúp huyền tôn Lệ Sơn của Nhị trưởng lão Phổ Phương Tử đoạt được quán quân luyện đan thuật. vừa rồi lão quỷ này đang nghiên cứu nan đề luyện đan với Phổ Phương Tử. Sau khi nhận được ngọc giản truyền tin của Bảo Động đạo nhân lập tức chạy tới.
Phương Thành Sơn cực kỳ yêu thích Phương Lăng, tuy rằng hắn biết rõ bằng vào thủ đoạn của hắn cho nàng có thể bảo vệ mình trước mặt tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nhưng mà trong lòng hắn vẫn cảm thấy bất an. Giờ phút này trong lòng Phương Thành Sơn cũng cảm thấy âm thầm may mắn, cũng may hắn nhanh trí một bước, nếu không cho dù có băng vằm hung thủ thành vạn đoạn, khi đó có hối hận cũng đã muộn.
Bình luận