Đạo (Dịch) – Chương 755

- Hôm nay muội không nên xung đột với Phương Lăng kia, gây phiền phức cho ca ca. Nhưng mà muội nuốt không trôi ngụm ác khí kia nha. Được rồi, được rồi, sau này người ta cam đoan không gây nhiều chuyện nữa là được chứ gì? Nhất định người ta sẽ thành thành thật thật a.

- Cười một tiếng đi, sau này Thanh Mi cũng không dám nữa.

Thanh Mi thấp giọng mở miệng, Tiêu Thần lại bất động, sắc mặt lạnh lùng như băng cứng tạo thành, lộ ra hàn ý.

Từ khi tiểu nha đầu ở chung với Tiêu Thần tới nay chưa từng nhìn thấy biểu hiện như vậy, trong lòng vừa lo lắng lại vừa ủy khuất. Nếu như Tiêu Thần đại ca thực sự tức giận mà không để ý tới nàng, Thanh Mi cơ khổ, một mình không nơi nương tựa sẽ phải làm gì bây giờ?

Trong lòng hiện lên suy nghĩ như vậy, hai mắt tiểu nha đầu lập tức đỏ lên, ngập nước như sắp khóc tới nơi.

- Tiêu Thần đại ca, đại ca không thể không để ý tới muội a. Thanh Mi đã biết sai rồi, về sau tuyệt đối sẽ không dám nữa.

Nghe ngữ khí có chút nghẹn ngào của tiểu nha đầu, trong lòng Tiêu Thần cũng có chút đau lòng. Nhưng mà hôm nay nếu như không cho tiểu nha đầu này chút giáo huấn thì ngày sau nàng khó có thể nhớ kỹ được.

- Đã biết sai rồi sao? Vậy ta hỏi muội, muội sai ở đâu?

Thanh Mi khóc thút thít một chút, cẩn thận nhìn Tiêu Thần, sau đó vội vàng cúi đầu:

- Thanh Mi không nên xúc động nhất thời, xung đột với Phương Lăng, khiến cho Tiêu Thần đại ca phiền phức. điểm ấy trong lòng người ta nhớ kỹ.

Tiêu Thần nhìn tiểu nha đầu ra vẻ ủy khuất, đáng thương, ý chí sắt đá cũng đã mềm đi. Hắn thở dài một hơi, rồi bất đắc dĩ lắc đầu:

- Không phải muội sai ở chỗ này, đừng nói là Phương gia, cho dù muội trêu vào Hợp Thể Tôn giả cảnh thì đại ca cũng toàn lực bảo hộ muội mà không có một chút oán hận nào.

- Tuy nhiên biểu hiện của muội khi đối mặt với Phương Lăng kia lại làm cho ta thất vọng.

Hai mắt Thanh Mi sáng ngời, nhìn sự thương tiếc trong mắt Tiêu Thần đại ca, chỉ cảm thấy ủy khuất trong lòng quá nặng, nước mắt không ngừng rơi xuống.

- Tới đây, ngồi xuống.

Tiêu Thần kéo tiểu nha đầu tới bên người, thoáng chần chờ rồi khẽ thở dài:

- Thanh Mi, trước mắt có Tiêu Thần đại ca ở bên cạnh muội, vô luận là phiền toái gì đại ca cũng có thể dễ dàng hóa giải giúp ngươi. Nhưng mà Tiêu Thần đại ca sẽ có lúc phải rời đi, đến lúc đó muội phải làm sao bây giờ?

- Tu sĩ chúng ta đặt chân lên đại đạo, từng bước đều là nguy cơ, chỉ cần có chút không cẩn thận là rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu. Đối mặt với địch nhân không thể có chút chần chờ nào, nếu không người bị thương sẽ làm bản thân mình.

- Hôm nay Phương Lăng kia dồn muội vào chỗ chết, thủ đoạn ngoan độc, hiển nhiên không có ý tứ dừng tay. Cho dù trước mắt vô sự, ngày sau hai người gặp lại nhất định còn có thể tiếp tục tranh đấu, không chết không ngớt. Đã như vậy vì sao hôm nay muội không khiến nàng ta để mạng lại?

- Pháp bảo mà Tiêu Thần đại ca ta cho muội không chỉ một bộ phòng ngự, vì sao muội không tế ra pháp bảo khác, trực tiếp lấy mạng đối phuuwong?

Thanh Mi nghe vậy, một tia lo lắng cuối cùng trong lòng tán đi, hóa ra không phải Tiêu Thần đại ca tức giận nàng trêu vào phiền phức mà là lo lắng nàng xử sự không kiên định, ngày sau rất có khả năng bị thương tổn.

Trong lòng Tiêu Thần đại ca cuối cùng vẫn quan tâm tới Thanh Mi nàng.

Sau khi xác nhận điểm ấy, tiểu nha đầu lập tức yên tâm, ôm cánh tay Tiêu Thần rồi làm nũng:

- Đây không phải là lần đầu tiên người ta giao thủ với Kim Đan hay sao chứ? Còn chưa có kinh nghiệm nha, cũng sắp bị dọa cho phát ngốc, nào có thể nghĩ được nhiều như vậy chứ?

- Đợi sau khi Thanh Mi có thêm kinh nghiệm tất sẽ biết ra tay lúc nào, Tiêu Thần đại ca không nên tức giận, như vậy sẽ khiến cho trong lòng Thanh Mi lo lắng.

Tiêu Thần cười khổ, trầm giọng nói:

- Thanh Mi, Tiêu Thần đại ca muốn cho muội hiểu rõ. Tu chân giới từ trước tới nay nguy cơ trùng trùng, ta không giết người thì người sẽ giết ta. Về sau muội nhất định phải nhớ kỹ, đối với địch nhân mình tuyệt đối không thể nhân từ nương tay, diệt cỏ tận gốc tuy rằng tàn nhẫn, nhưng mà cũng là biện pháp bảo đảm tốt nhất cho bản thân mình.

- Theo ta thấy Phương Lăng kia lòng dạ nhỏ mọn, lòng ghen tị rất mạnh. Chuyện hôm nay tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, ngày sau nhất định sẽ sinh ra nhiều gợn sóng hơn. Tiêu Thần đại ca muốn muội đáp ứng với ta, nếu như nàng ta không thức thời lại trêu vào muội thì còn tốt. Nhưng nếu như nàng ta còn ác ý âm thầm ra tay, như vậy muội không được có chút lưu tình nào, nhất định phải đánh chết nàng ta tại chỗ. Có nghe thấy không?

Con mắt đáng yêu của Thanh Mi nháy một cái rồi dịu dàng nói:

- Người ta nhớ kỹ rồi Tiêu Thần đại ca. Bản tiểu thư tốt xấu gì cũng lăn lộn trong Thất Lý thành nhiều năm, chuyện gì mà chưa từng thấy qua chứ? Giết người? Chuyện này còn chưa được bản tiểu thư đặt vào trong mắt.

- Hừ. lần này coi như Phương Lăng kia vận khí tốt, lần sau nếu như rơi vào trong tay Thanh Mi tiểu thư ta, nhất định nàng ta sẽ đẹp mặt.

Tiêu Thần gật đầu, cũng không phải là hắn muốn khiến cho trên tay Thanh Mi nhiễm máu tươi, học được thủ đoạn tàn nhẫn. Mà thực sự là thân ở trong Tu Chân giới phải như vậy, nếu không nhất định sẽ vì nhân từ nương tay mà mất đi cái mạng nhỏ của mình.

Thế gian này người có thể cười tới cuối cùng tuyệt đối không phải là chính nhân quân tử, chỉ cần giữ vững thiện ác trong lòng, khi nên hạ sát thủ thì cũng không thể nhẹ tay.

Ngoài cửa, sắc mặt Phong Linh Nhi trắng bệch, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Vốn nàng tưởng rằng Tiêu Thần tiền bối răn dạy Tiêu Thần là vì để cho nàng ẩn nhẫn, không nên tùy ý gây ra thị phi. Nhưng mà nàng vẫn xem nhẹ trình độ tàn nhẫn của vị này. Không ngờ lại dạy Thanh Mi thủ đoạn nên tàn nhẫn một ít, chớ có lòng trắc ẩn.

Loại giáo dục như vậy... Quả thực rất là ngang ngược a... Chỉ sợ cũng chỉ có Tôn giả như Tiêu Thần tiền bối mới dám làm việc như vậy, đổi lại người khác sao lại có lực lượng như vậy được chứ?

Hít sâu một hơi, Phong Linh Nhi miễn cưỡng đè xuống rung động trong lòng, thi lễ rồi mở miệng nói:

- Vãn bối Phong Linh Nhi cầu kiến, kính xin Tiêu Thần tiền bối cho phép.

Trong khi nói chuyện, giọng điệu so với trước lại thêm vài phần kính sợ, cẩn thận.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...