Khí tức và thanh âm của Luyện Đan sư ẩn nấp kia đồng thời tiêu tán khiến cho trong lòng Phong Nhược Vũ cảm thấy cực kỳ thỏa mãn. Cầm thần thông Tôn Giả cảnh trong tay, quát lui tu vi Bất Trụy, uy phong bá đạo như vậy, người phương nào dám đụng vào hắn chứ? Tuy nhiên nếu như để cho hắn biết người mà hắn vừa quát lui đó không lâu trước cũng dùng phương thức đồng dạng, đồng thời cũng từng chém giết qua Đại năng Nhân giới, khi đó không biết trong lòng hắn sẽ có cảm nghĩ gì.
- Hắc hắc, kiên nhẫn của tại hạ có hạn. Tốt hơn hết đạo hữu nên nhanh chóng lựa chọn, nếu không một khi thần thông kích phát, muốn hối hận cũng đã muộn.
- Đừng có nghĩ ngươi ẩn nấp trong bóng tối là tại hạ không làm được gì. Đạo thần thông này đã tập trung vào khí tức của đạo hữu, một khi thi triển sẽ là một kích như sấm sét. Chắc hẳn trong lòng đạo hữu cũng hiểu rõ điểm này, cần gì phải giãy dụa nhiều như vậy chứ?
Thanh âm vang vọng nhưng không có ai trả lời, hoàn toàn yên tĩnh.
Khóe miệng Tầm Tử Đan hơi nhếch lên, hắn nghĩ tên Luyện Đan sư âm thầm ẩn nấp này có lẽ đang sợ.
Sợ hay không không phải do đối phương quyết định nữa, nếu như phản kháng thì nhất định sẽ chết. Xem ra kiện pháp bảo uy năng nhìn như vô tận kia sẽ phải giao ra. Trong lòng lão quỷ này tuy rằng cũng thèm thuồng, nhưng mà giờ phút này hắn cũng không tìm ra được lý do chính đáng.
Địa vị của Luyện Đan sư ngũ phẩm mặc dù cao, nhưng mà trước mặt Tôn giả cảnh lại không coi là gì. Đại trưởng lão Kim Ngọc tông đã coi trọng Phong Nhược Vũ như vậy, đương nhiên hắn không dám lỗ mãng.
Thanh Mi mím môi, tuy rằng trong lòng không cam lòng nhưng mà cũng chỉ có thể thở dài một tiếng sâu kín.
Xem ra Tiêu Thần đại ca sẽ thỏa hiệp. Chắc hẳn trong lòng Tiêu Thần đại ca đang vô cùng khổ sở. Thế nhưng đối mặt với thân thông Tôn giả cảnh cường đại thì đại ca có thể làm gì được nữa chứ?
Vấn đề này ném lên trên người ai cũng khó chịu a. Phải biết rằng đây chính là đạo khí Thiên phẩm, uy năng có thể so sánh với tồn tại Bất Trụy, dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra được bảo bối này vô cùng trân quý.
Linh thạch a, lần này lỗ lớn rồi.
Trong lòng tiểu tham tiền gào khóc, giống như là bảo vật của nàng bị cướp đi vậy.
Nhưng mà ngay khi Thanh Mi còn chưa chấm dứt suy nghĩ thì lại có một tiếng cười khẽ truyền tới.
- Thần thôn Tôn giả cảnh, ha ha, quả nhiên uy phong khí độ rất lớn. Tuy nhiên bằng vào chút đó mà cũng muốn uy hiếp ta sao? Còn kém một chút.
Thanh âm chưa dứt thì có một cỗ khí tức mênh mông, mờ mịt hàng lâm, khí tức tràn ngập thiên địa khiến cho phong vân biến sắc.
Cả không gian triệt để yên tĩnh.
Dưới cỗ uy áp này, bất luận lực lượng gì đều bị áp chế, cho dù là Tầm Tử Đan, Thốn Sơn cũng không có cách nào có chút động tác nào. Hai người bọn hắn hoảng sợ, hai mắt trợn lên, triệt để hiện lên vẻ sợ hãi.
Tôn giả.
Đây là khí tức của Tôn giả.
Luyện Đan sư âm thầm che giấu kia không ngờ lại là một tồn tại Tôn giả cảnh a.
Không ngờ bọn hắn lại dám can đảm có chủ ý với một đại năng Tôn giả cảnh, đây không phải là tự đi tìm chết sao?
Về phần Phong Nhược Vũ kia, giờ phút này nếu không phải có hồng mang nhàn nhạt từ trên phong diệp tản mát ra, sợ rằng người này đã sớm co quắp, ngã xuống đất rồi. Cỗ khí tức kia hắn cũng không xa lạ gì, hắn cũng từng nhìn thấy không chỉ một lần trên người trưởng lão. Cũng chính bởi vì như vậy cho nên trong lòng Phong Nhược Vũ triệt để sợ hãi.
Hắn lại dám ra tay với một đại năng Tôn giả cảnh?
Đắc tội với Đại năng đỉnh phong như vậy, cho dù hắn có kích phát ra chí bảo trong tay thì thế nào chứ? Hơn nữa cho dù hắn bị người này giết chết, Đại trưởng lão cũng tuyệt đối không xuất đầu cho hắn. Tuy rằng thực lực của Kim Ngọc tông mạnh mẽ nhưng mà cường giả Tôn giả cảnh đã đủ để khiến cho bọn họ triệt để kiêng kỵ.
Bất luận một ai đều có lực chấn nhiếp lớn lao, cho dù vừa mới bước vào cấp độ Tôn giả cảnh cũng vậy. nếu không có cừu hận khó có thể hóa giải, bất luận một thế lực tông môn nào cũng sẽ không nguyện ý chọc vào tổ ong vò vẽ mà rơi vào kết cục chật vật như vậy.
Phong Như Vũ sợ.
Hắn không muốn chết.
- Bổn tọa không muốn lắm chuyện, nhưng mà các ngươi không ngờ lại dây dưa không rõ, tự tìm đường chết.
- Thực lực của Kim Ngọc tông tuy rằng mạnh nhưng mà cũng không làm gì được bổn tọa, cho dù đánh chết toàn bộ các ngươi thì sao chứ?
Thanh âm to lớn giống như thần minh, lại có khí thế bá đạo, tôn quý vô thượng.
Cho dù đánh chết các ngươi thì sao chứ?
Đối mặt với quái vật khổng lồ như Kim Ngọc tông mà vẫn có lực lượng mở miệng như vậy, đây cũng là chỗ khủng bố của Tôn giả cảnh.
- Tiền bối tha mạng, ba người chúng ta có mắt không tròng, không nhìn thấy núi thái sơn mạo phạm tiền bối. Kính xin tiền bối nể mặt Kim Ngọc tông tha cho chúng vãn bối một con đường sống.
Tầm Tử Đan sắc mặt trắng bệch vội vàng thi lễ, hắn không còn có một chút hung hăng càn quấy nào nữa.
Thốn Sơn cũng hoảng hốt hành lễ, vẻ mặt sợ hãi.
Về phần Phong Nhược Vũ kia không phải là không có suy nghĩ như vậy, nhưng mà thân thể hắn đã bị cỗ khí tức này tập trung, căn bản không có cách nào nhúc nhích nửa phần.
Thanh âm biến mất, cả không gian rơi vào trong yên tĩnh.
Sắc mặt ba người Tầm Tử Đan càng thêm tái nhợt, yên tĩnh như vậy đối với ba bọn họ chẳng khác nào là giày vò sinh tử, tính mạng bản thân rơi vào trong khống chế của người khác, cảm giác này quả thực rất không xong.
Khi tâm thần bọn hắn sắp không chịu được mà sụp đổ thì thanh âm vốn đã biến mất lại lần nữa truyền tới.
- Lưu lại khỏa ngọc diệp này, bổn tọa sẽ thả các ngươi bình an rời đi.
Phong Nhược Vũ tính toán pháp bảo của Tiêu Thần, rất không lễ độ cho nên Tiêu Thần cũng muốn ăn miếng trả miếng. Bên trong ngọc diệp này phong ấn một kích thần thông của Tôn giả cảnh, tuy rằng là cấp độ Tôn giả sơ kỳ, nhưng mà chung quy cũng là đại sát khí bảo vệ tính mạng.
Trên thân hắn không thiếu bảo vật, nhưng mà có thể thu lấy rồi đưa cho Thanh Mi làm bảo vật phòng thân cũng không tồi.... Tuy rằng hắn có chút chần chờ nhưng mà nghĩ tới việc nếu không phải vì hắn thì tiểu nha đầu này lúc trước cũng không mang linh đan đi đổi linh thạch...
Phong Nhược Vũ nghe vậy trong lòng vui vẻ, chỉ là có chút đau xót mà thôi.
Bình luận