Ngọc diệp này là bảo vật mà Đại trưởng lão tự tay ban thưởng, là át chủ bài bảo vệ tính mạng lớn nhất của hắn, cứ như vậy chắp tay dâng cho người này, đương nhiên trong lòng hắn không cam lòng. Chỉ là thế cục hiện tại người ta mạnh hơn cho nên Phong Nhược Vũ cũng chỉ có thể khẽ cắn môi mà thôi.
- Vãn bối nguyện ý dâng lên pháp bảo, kính mong tiền bối bớt giận.
Pháp bảo chung quy cũng chỉ là ngoại vật, cái mạng nhỏ của mình mới là quan trọng nhất. Phong Nhược Vũ đã nghĩ thông điểm này, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
- Thanh Mi, thu ngọc diệp này lại.
Tiểu nha đầu há hốc miệng, trong đầu như có sấm nổ, ông ông không ngừng.
Cái đùi này thật là thô, thật là to a.
Thanh Mi lập tức có lực lượng mười hai vạn phần, tuy rằng thực lực bản thân nàng không có biến hóa, nhưng mà khí thế lại tăng vọt ba phần trăm. Sau lưng tỷ tỷ có một gốc đại thụ Tôn giả cảnh, các ngươi định làm gì? Muốn chết sao?
- Hừ.
Chộp khối ngọc diệp trên tay Phong Nhược Vũ, tiểu nha đầu hừ lạnh một tiếng rồi xoay người sang chỗ khác, trong mắt tràn ngập những ngôi sao nhỏ.
Xem ra ánh mắt của tỷ tỷ quá tốt, thuận tay lại nhặt một đại năng Tôn giả cảnh về. Trong lúc nhất thời trong lòng tiểu nha đầu có chút mơ mơ màng màng.
- Các ngươi có thể đi, Thất Lý thành là nơi bổn tọa thành đạo, ngày sau ta không hi vọng nhìn thấy bất kỳ tu sĩ Kim Ngọc tông nào lại tới đây, nếu không một khi bị bổn tọa biết được, nhất định sẽ nghiêm trị không tha.
Thanh âm bình tĩnh, nhưng sát cơ ẩn giấu bên trong lại khiến cho người ta âm thầm sợ hãi. Nói xong uy áp ngập trời chậm rãi suy yếu đi, cuối cùng mới biến mất trong thiên địa.
- Vâng, chúng ta ghi nhớ lệnh của tiền bối, tuyệt đối không dám có chút vi phạm nào.
Ba người Tầm Tử Đan kính cẩn thi lễ, sau khi lùi về phía sua mấy trượng mới dựng độn quang, rít gào rời đi. Cả đám hoảng sợ như chó nhà có tang, không còn một chút khí độ uy phong nào như trước nữa.
Trước mặt uy thế của cường giả Tôn giả cảnh, tất cả gông cùng xiềng xích đều là mây bay.
- Bổn tọa thành đạo ở Thất Lý thành, coi như là kết xuống thiện duyên với các ngươi cho nên mới có ba lượt bán đan này. Đây chính là lần cuối cùng, về sau bổn tọa sẽ không ra tay nữa.
- Được rồi, tiếp tục bán đan, tiếp tục a.
Thanh Mi phục hồi tinh thần lại, giờ phút này giả vờ giả vịt hành lễ với hư không.
- Đệ tử cẩn tuân mệnh lệnh của sư tôn.
Nói xong nàng vung ống tay áo lên, thản nhiên nói:
- Tiếp tục bán đan, người cần nhanh chóng tiến lên, chớ bỏ qua đại cơ duyên trước mắt.
Vô số tu sĩ trong chợ đêm lúc này nghe thấy vậy hai mắt đỏ rực lên, hô hấp trở nên dồn dập.
Chuyện xảy ra hôm nay qua ly kỳ khiến cho bọn hắn mở rộng tầm mắt, đồng thời cũng hiểu rõ người âm thầm bán ra linh đan là tồn tại thế nào.
Luyện Đan đại sư Tôn giả cảnh.
Cho dù không phải là thần đan lưu truyền ra thì giá trị ý nghĩa của những linh đan này cũng rất lớn. Phải biết rằng đây chính là thủ bút của một tu sĩ Tôn giả cảnh a. Hoàn toàn có thể dùng làm vốn liếng nói khoác ngày sau của bọn họ.
Oanh.
Sau một khắc những tu sĩ này triệt để điên cuồng, không ngừng hú lên rồi phóng lên trên đài cao.
Bất quá tuy rằng bọn hắn nhiệt huyết sôi trào nhưng vẫn không có một ai dám can đảm sinh sự, tất cả đều vô cùng quy củ xếp hàng, ánh mắt nhìn về phía Thanh Mi tràn ngập vẻ hâm mộ, ghen ghét.
Có thể được một vị Đại năng Tôn giả cảnh thu làm môn hạ, loại cơ duyên tạo hóa này thực sự khiến cho người ta đỏ mắt, tâm tư nóng bỏng a.
Tuy nhiên giờ phút này lại có một đám tu sĩ không có động tác gì.
Đôi mắt dễ thương của Phong Linh Nhi trừng lớn, cái miệng nhỏ nhắn há hốc, vô cùng kính sợ.
Tôn giả cảnh, hóa ra người âm thầm che dấu lại là một tồn tại cường đại như vậy. Thân là đệ tử thân truyền Phổ Hoa tông, đối với đại năng Tôn giả cảnh nàng cũng có biết một chút, Tôn giả cảnh đại biểu cho cái gì nàng lại càng thêm hiểu rõ. Đây là tồn tại đỉnh phong chinsh thức trong Nhân gian a.
Tôn giả cảnh... Trong Thất Lý thành... Nơi thành đạo...
Đôi mắt dễ thương của Phong Linh Nhi có thần quang lập lòe, hai bờ môi mím lại.
- Thành sư thúc, vị tiền bối này nói mình thành đạo ở Thất Lý thành, người có nghe thấy không?
Lúc này Thành Vu Thang vẫn đang chìm đắm trong rung động thạt sâu, ánh mắt thậm chí còn ngây ngốc. Giờ phút này hắn nghe vậy lập tức kịp phản ứng. Hắn có thể cảm giác được sự nóng bỏng và kích động trong lòng nói của Phong Linh Nhi. Hắn thoáng suy nghĩ một chút đã hiểu rõ mấu chốt trong đó.
Đại năng Bất Trụy độ kiếp ở Tam Phương sơn, trở thành Hợp Thể kỳ, chẳng lẽ người bán đan này chính là tiền bối độ kiếp kia?
Trong lòng Thành Vu Thang sinh ra suy nghĩ như vậy, hắn lại càng cảm thấy chuyện này rất có khả năng.
Hai người nhìn nhau, đều nhìn ra suy nghĩ trong đầu đối phương. Nếu như bọn hắn có thể mời chào vị tiền bối này gia nhập Phổ Hoa tông, đó chính là đại công a. Đến lúc đó sẽ được tông môn ban thưởng trọng hậu.
Cho dù là tông môn khổng lồ như Phổ Hoa tông đối với tu sĩ Hợp Thể kỳ cũng nóng bỏng vạn phần. Dù sao tăng thêm một tu sĩ Hợp Thể kỳ thì thực lực tông môn sẽ lập tức tăng vọt.
- Đợi.
- Đợi tới lúc bán đan chấm dứt, hai người chúng ta theo đuôi tiểu nha đầu này, nhất định phải tận mắt nhìn thấy vị tiền bối này. Mặc kệ có thành công hay không, lần này có cơ duyên như vậy đương nhiên không thể bỏ qua, nếu không nhất định sẽ hối hận.
Phong Linh Nhi chậm rãi mở miệng, thanh âm vô cùng kiên định.
Thành Vu Thang thoáng chần chờ nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Thử một phen cũng tốt, cho dù không công mà lui cũng không có lo lắng về tinhs mạng. Dù sao từ cách làm việc của vị tiền bối Hợp Thể kỳ này có thể thấy được người ta cũng không phải là người tàn nhẫn.
Một khi thành công sẽ mang tới đủ loại chỗ tốt, chuyện này khiến cho trong lòng hai người không khỏi sinh ra lửa nóng vô tận.
Luyện Đan sư đại sư cảnh giới Hợp Thể kỳ bán ra đan dược đương nhiên sinh ý nóng bỏng vô cùng, trăm ngàn khỏa linh đan nhanh chóng rời tay.
Sau khi khỏa linh đan cuối cùng bị người ta mua đi, thần thức của Thanh Mi đảo qua linh thạc chồng chất như núi trong túi trữ vật, trong lòng không khỏi cảm thấy nóng bỏng.
Lần bán đan cuối cùng ... Xem ra Tiêu Thần đại ca chuẩn bị rời đi.
Bình luận