Đạo (Dịch) – Chương 729

Trong phương viên mấy chục vạn dặm chung quanh, Kim Ngọc tông quả thực có lực ảnh hưởng rất lớn. Thế nhưng chạy ra khỏi địa vực này bọn hắn cũng chỉ có thể khóc lóc mà thôi. Bởi vì một khi vượt quá đã vượt ra ngoài tầm với của bọn hắn, trừ phi may mắn, bằng không rất khó bắt được hung thủ.

Tuy rằng trong lòng chửi bới không thôi nhưng Tầm Tử Đan, Thốn SƠn lại không có cách nào. Nếu như để cho người ta biết rõ bọn hắn sợ vị Luyện Đan sư trong bóng tối kia, chuyện này một khi truyền ra ngoài sợ rằng sau này trong tông bọn hắn không còn chỗ sống yên ổn.

Phong Nhược Vũ mở miệng đã bức bọn hắn tới đường cùng, không có khả năng vô thanh vô tức hóa giải chuyện này.

Tầm Tử Đan, Thốn Sơn nhìn nhau, hai người đều nhìn ra vẻ bất đắc dĩ trong mắt đối phương. Phong Nhược Vũ này thân là chất nhi có quan hệ huyết thống với Đại trưởng lão, từ trước tới nay được sủng ái, tuổi còn nhỏ lại chấp chưởng quyền hành một phương, tâm tính ngang ngược kiêu ngạo bất thường. Chỉ biết ỷ vào thế lực tông môn mà không biết rõ cục diện trước mắt.

- Việc này quả thực có chút kỳ lạ, chẳng lẽ tu sĩ Kim Ngọc tông các ngươi được phép ra tay mà sư đồ chúng ta không thể ra tay phản kháng sao? Trên đời này sợ rằng không có đạo lý kia.

- Hôm nay ta không muốn làm khó các ngươi, lập tức cút. Nếu không đừng trách ta nặng tay.

Thanh âm bình thản truyền ra, lạnh nhạt, mờ ảo, thậm chí còn không để cho người khác nhận ra người nói chuyện là nam hay nữ, có chút huyền diệu. Nhưng mà từ trong lời nói cũng có thể cảm nhận dược hàn ý lạnh lẽo cực kỳ rõ ràng.

Khi cảm ứng được cỗ khí thế này, Tầm Tử Đan, Thốn Sơn căng cứng, đồng tử co rút lại, trong lòng rung động. Nguyên thần của hai người bọn hắn đều đạt tới cấp độ Bất Trụy, đối với việc cảm ứng khí tức so với tu sĩ tầm thường còn linh mẫn hơn rất nhiều. Có lẽ cỗ sát cơ của người này trong mắt người khác rất là bình thường nhưng mà lại nhấc lên sóng to gió lớn trong lòng hai người.

Sát khí.

Sát khí nồng đậm, gần như ngưng kết lại.

Loại sát khí này cần phải chém giết vô số sinh linh mới có thể hình thành. Người có được sát khí nồng đậm như vậy nhất định là cự phách Ma đạo, tay dính vô số sát nghiệt. Loại nhân vật này là người khó trêu vào nhất, hơn nữa thu đoạn tàn nhẫn, một khi ra tay nhất định là cục diện không chết không ngớt.

Người này chẳng lẽ là một Luyện Đan sư Ma đạo hay sao?

Trong lòng Tầm Tử Đan, Thốn Sơn lập tức sinh ra ý sợ hãi, cẩn thận đề phòng như gặp đại địch.

Hai người sợ hãi nhưng Phong Nhược Vũ lại không hề phát giác ra, tu vi hắn quá thấp cho nên không có cách nào cảm ứng được khí tức khủng bố trong đó. Giờ phút này hắn lạnh lùng cười, thản nhiên nói:

- Bất quá chỉ là một tu sĩ Bất Trụy, không ngờ lại dám làm càm với Kim Ngọc tông ta như vậy. Quả thực là không biết sống chết.

- Tuy rằng tu vi của bản thiếu gia ta chỉ có Nguyên Anh kỳ, nhưng mà khi rời tông Đại trưởng lão đã từng mình ban thưởng một kiện pháp bảo, trong đó phong ấn một đạo thần thông của Tôn giả cảnh.

Tuy rằng chỉ có thể thi triển một lần nhưng mà uy năng lại đủ để kinh thiên động địa, diệt sát con sâu cái kiến dưới Tôn giả cảnh quá là đơn giản.

- Hắc hắc, không biết giờ phút này đạo hữu còn cho rằng mình có tư cách hung hăng liều lĩnh trước mặt chúng ta nữa hay không? Hôm nay bản thiếu chỉ cho ngươi một con đường sống, giải trừ nhận chủ của kiện pháp bảo kia rồi giao cho chúng ta, như vậy bản thiếu sẽ để cho ngươi bình yên rời đi. Nếu không một khi thần thông Tôn giả cảnh ra tay, đạo hữu nhất định sẽ chết không thể nghi ngờ.

Trong tiếng cười lạnh, trên tay Phong Nhược Vũ có linh quang lóe lên, trực tiếp lấy ra một thứ giống như ngọc phiến từ trong túi trữ vật ra rồi cầm trên tay. Ngọc phiến này màu đỏ hồng, nhìn như là một đám hoa diễm đang nhảy lên. Nhưng mà chỗ khủng bố chính thức lại tới từ khí tức bên trong ngọc phiến nho nhỏ này. Khí tức phát ra tuy rằng yếu ớt nhưng lại đủ để chấn nhiếp tất cả tu sĩ ở chỗ này.

Thần thông Tôn giả cảnh.

Tầm Tử Đan, Thốn Sơn cảm ứng được cỗ khí tức này, tuy rằng yếu ớt nhưng mà cũng làm cho bọn hắn xác định được Phong Nhược Vũ nói không sai. Trong tay đối phương không ngờ lại có một kiện đại sát khí khủng bố như vậy.

Nghe đồn Đại trưởng lão cực kỳ coi trọng tên chất nhi có quan hệ huyết thống với mình. Từ tình huống trước mắt xem ra quả nhiên không sai, không ngờ lại không tiếc một cái giá lớn chuẩn bị bảo vật nghịch thiên để bảo vệ tính mạng cho hắn như vậy. Phong Nhược Vũ cầm vật này trong tay, chỉ cần không phải là kẻ ngu ngốc thì sẽ không ai đi khiêu khích thần thông của Tôn giả cảnh. Như vậy có ai dám sinh ra tà niệm với hắn cơ chứ?

Hóa ra tiểu tử này cũng không ngốc, hóa ra khi mở miệng đã có mười phần nắm chắc việc này.

Tầm Tử Đan, Thốn Sơn cảm thấy cực kỳ thoải mái. Dưới thần thông của Tôn Giả cảnh, tu sĩ Bất Trụy như con sâu cái kiến, đừng nói là hai người, cho dù là hai mươi người cũng bị một kích chém giết tan nát. Luyện Đan sư ẩn giấu nơi này tuy rằng có thần thông bất phàm, nhưng mà trước mắt chỉ sợ cũng khó có thể chịu được.

Sắc mặt Thanh Mi lập tức trắng bệch, là tu sĩ tầng chót nhất, tuy rằng các nàng không biết quá nhiều tin tức, bí mật, nhưng mà những tin tức nho nhỏ lại không ít. Về phần Tôn giả cảnh cao cao tại thượng, cực hạn nhân giới đương nhiên cũng có nghe nói.

Đây chính là cảnh giới cao hơn Bất Trụy một cấp độ, mỗi một cái giơ tay nhấc chân có lực lượng hủy thiên diệt địa a.

Tuy rằng Tiêu Thần đại ca lợi hại, nhưng tuyệt đối không có cách nào ngăn cản được thủ đoạn của Tôn giả cảnh.

Thế nhưng cứ như vậ ngoan ngoãn giao ra pháp bảo... Đừng nói Tiêu Thần có nguyện ý hay không, trong lòng tiểu nha đầu cũng đang nhỏ máu...

Về phần những tu sĩ khác trong chợ đêm, lúc song phương giao thủ đã lùi lại phía sau để tránh liên lụy. Giờ phút này nghe thấy thần thông của Tôn giả cảnh, cả đám sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, hốt hoảng chạy thục mạng.

Nực cười.

Đây chính là thần thông Tôn giả cảnh, tu sĩ Bất Trụy cũng chỉ có thể chịu chết. Dùng tu vi bọn hắn một khi bị lan tới, chỉ sợ sẽ tan thành mây khói.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...