Đạo (Dịch) – Chương 711

Biến cố vượt quá dự đoán của tất cả mọi người, không chỉ có tiểu nha đầu Thanh Mi há hốc mồm mà tu sĩ quanh thân cũng sửng sốt.

Đại Ngưu trong đám tu sĩ tán tu ở Thất Lý thành cũng coi như là người có danh khí. Một thân Thổ Ngưu Quyết tuy rằng tầm thường nhưng mà người này thiên tư dị bẩn, thân thể mạnh mẽ, khi thi triển ra cũng có chút uy vũ vô cùng. Đối mặt với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ tầm thường cũng không rơi vào thế hạ phong, nổi danh tính tình nóng nảy. Nhưng hiện tại không ngờ tên này lại kính cẩn với một tiểu nha đầu, chuyện này có chút quỷ dị a.

Tu sĩ dưới tầng chót thường tâm tư linh hoạt, nếu không đã sớm bị người ta giết chết không biết bao nhiêu lần. Giờ phút này hai mắt bọn họ xoay chuyển, chớp động liên hồi.

Hóa Linh tán này tuyệt đối không đơn giản.

Thanh Mi cảm giác chóng mặt, năm mươi khối linh thạch, một khoản tiền lớn như vậy không ngờ lại chỉ mua một phần Hóa Linh tán nhỏ. Sức nặng của phần Hóa Linh tán đưa cho Đại Ngưu vừa rồi Thanh Mi biết rõ, tuyệt đối không thể có giá bằng một nửa số tiền này a.

Chuyện này... Thế giới biến đổi rồi sao?

Đại Ngưu đợi nửa này, thấy Thanh Mi không có ý tứ mở miệng. Hắn còn cho rằng cái giá mình báo ra khiến cho vị đại tiểu thư này bất mãn, y phục trên người hắn lúc này đã bị mồ hôi của hắn chảy ra làm cho ướt nhẹp.

Hóa Linh tán thượng phẩm, công hiệu so với Hóa Linh tán hạ phẩm không chỉ gấp chục lần, lại có công hiệu đột phá bình cảnh. So với cái giá năm mươi khối linh thạch dường như có chút thấp. Đại Ngưu khẽ cắn môi, linh thạch có thể kiếm lại nhưng mà mạng mất thì sẽ không có gì.

Hiện tại hắn đã nhận định xuất thân Thanh Mi bất phàm, đương nhiên không dám có nửa điểm làm càn.

- Bảy mươi khỏa linh thạch, đây là cái giá cực hạn mà tại hạ có thể thừa nhận. Nếu như tiên tử nguyện ý, Đại Ngưu nguyện dùng cái giá này mua năm phần Hóa Linh tán trong tay tiên tử.

Tuy rằng dung mạo của Thanh Mi cực kỳ đáng sợ nhưng mà Đại Ngưu lại có tâm nịnh bợ, để tránh trêu vào tai vạ không đáng có, vì vậy hắn mới quan tâm tới việc xưng hô.

Những năm gần đây Thanh Mi lăn lộn không tệ, hiện tại cũng hồi phục tinh thần lại. Nghe được cái giá bảy mươi linh thạch, trong lòng nàng hạnh phúc, dường như đã nhìn thấy linh thạch ngập trời đang rơi xuống chung quanh người này, phủ kín người nàng.

Ngủ trên linh thạch, chuyện chỉ có trong mơ này rất có khả năng sắp được thực hiện.

- Tốt, vậy bảy mươi linh thạch đi.

Lúc nói chuyện Thanh Mi cố gắng kiềm chế sự kích động trong lòng, cố ý biểu hiện lạnh nhạt.

Điểm ấy rơi vào trong mắt Đại Ngưu lại khiến hắn cảm nhận được nàng thâm bất khả trắc. Trong lòng lại càng thêm kính sợ. Hắn cung kính xuất ra bốn trăm hai mươi khỏa linh thạch dâng lên. Đây tuy rằng là non nửa tích lũy nhiều năm của hắn, nhưng mà trong lòng Đại Ngưu chẳng những không cảm thấy đau xót mà ngược lại còn cảm thấy hưng phấn. Giờ phút này thu được năm phần Hóa Linh tán thượng phẩm, nhất định hắn có thể dựa vào nó để một lần đột phá bình cảnh, tấn chức Trúc Cơ hậu kỳ. Kỳ thực ba phần Hóa Linh tán đã đủ rồi. Nhưng mà vì bảo đảm Đại Ngưu vẫn mua thêm hai phần. Dù sao linh thạch thường thường có thể kiếm được mà Hóa Linh tán thượng phẩm lại hiếm thấy.

Bỏ qua cơ hội trước mắt này, về sau có mua được hay không cũng khó nói.

Thanh Mi nhận lấy bốn trăm hai mươi khỏa linh thạch, sau đó lại đưa năm phần Hóa Linh tán tới tay Đại Ngưu. Nàng nhìn Đại Ngưu kính cẩn thi lễ rồi rời đi, trong lòng có chút hạnh phúc.

Đây chính là bốn trăm hai mươi khỏa linh thạch, cả đời này của nàng còn chưa từng tiếp xúc qua khoản tiền lớn như vậy.

Tu sĩ quanh thân nhìn thấy biểu hiện của Đại Ngưu, liên tục liếc nhìn nhau, tất cả đều nhìn thấy vẻ kinh nghi bất định trong mắt đối phương. Đây liệu có phải là lừa gạt hay không? Cuối cùng vẫn có hai tu sĩ không nhịn được sự hiếu kỳ trong lòng, dùng cái giá bảy mươi khối linh thạch mua một phần Hóa Linh tán. Sau khi bọn hắn dùng thử, khuôn mặt lập tức kích động mà đỏ bừng lên.

Rốt cuộc bọn hắn cũng hiểu rõ vì sao tên Đại Ngưu kia lại có loại phản ứng như vậy.

Hóa Linh tán thượng phẩm, hơn nữa còn có thuộc tính đột phá bình cảnh trọng điệp lên. Trời ơi, cái giá bảy mươi khối linh thạch quả thực là tiện nghi a.

Xem ra vị đại tiểu thư này là đệ tử của một vị Luyện Đan sư nào đó, không hiểu giá trị thị trường cho nên mang ra ngoài bán chơi a. Loại cơ hội này cả đời cũng không gặp được lần thứ hai, chuyện tốt như vậy nếu như bỏ qua sẽ hối hận cả đời nha.

Hai tu sĩ này nhiệt huyết sôi trào, lấy ra tất cả linh thạch trên người, thậm chí còn xuất ra một ít linh vật, cung kính đổi lấy mười phần Hóa Linh tán trong tay Thanh Mi.

Cảnh này lập tức nhen nhóm lửa nóng trong lòng chúng tu sĩ.

Đầu tiên là Đại Ngưu, hai người sau cũng có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, tuyệt đối không thể nào lập mưu lừa bọn hắn được. Nếu không một khi bị phát hiện ba người cũng khó có thể dừng chân trong Thất Lý thành, hơn nữa nói không chừng còn bị người ta đuổi giết.

Như vậy chỉ có một giải thích, Hóa Linh tán này rất cao cấp, hoặc nói vô cùng cường đại, nếu không tuyệt đối sẽ không khiến cho ba người kia tự nguyện trả cái giá bảy mươi linh thạch một phần được.

Thanh Mi có cảm giác như bơi trong bể hạnh phúc, từng phần Hóa Linh tán trước sau bán đi. Số lượng linh thạch trong túi trữ vật cũng dùng tốc độ đáng sợ gia tăng.

Trong chợ đêm xuất hiện đệ tử của Luyện Đan sư thần bí, bảy mươi linh thạch một phần Hóa Linh tán thượng phẩm.

Hóa Linh tán thượng phẩm, công hiệu cường đại, có thuộc tính bài trừ bình cảnh.

Cơ duyên trăm năm khó có được, bỏ qua chính là tổn thất lớn.

Kỳ tích lần nữa trình diễn trong chợ đêm, là điểm sáng trong đào bảo.

Tu sĩ mua sắm gia tăng, tin tức chợ đêm xuất hiện Hóa Linh tán thượng phẩm dùng xu thế bạo tạc truyền khắp cả Thất Lý thành, hấp dẫn vô số tu sĩ cầm thân gia điên cuồng chạy tới. Bọn hắn muốn mua Hóa Linh tán thượng phẩm a, ai dám ngăn cản bọn hắn sẽ liều mạng với kẻ đó.

Thanh Mi đã sớm cười tới ngây ngốc, đợi tới khi phần Hóa Linh tán cuối cùng bán đi, thừa dịp mọi người còn chưa kịp phản ứng, hai mắt tiểu nha đầu khẽ đảo, cao giọng nói:

- Hôm nay đã bán xong, ba ngày sau ta sẽ xin sư tôn đại nhân lấy ra bán một ít.

Nói xong nàng chui vào trong đám người, trong giây lát đã biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...