Đạo (Dịch) – Chương 710

- Đổ ra một ít, để xem tỷ lệ thế nào. Nếu như quá kém ta sẽ không mua.

Đại Ngưu có cảm giác như nhìn thấy một tay mơ, phải biết rằng Hóa Linh tán tuy rằng là đan dược khôi phục linh lực cấp thấp nhất, nhưng mà phẩm chất bất đồng lại phát huy ra công hiệu một trời một vực. Đại Ngưu đã từng làm hộ vệ một lần, may mắn được thể nghiệm công hiệu của một phần Hóa Linh tán trung phẩm. Loại cảm giác pháp lực trong cơ thể dâng lên như nước lũ quả thực là tốt a.

Đáng tiếc hắn cũng chỉ có một lần cơ hội kia, dù sao người có thể luyện chế ra Hóa Linh tán trung phẩm ít nhất cũng phải có tiêu chuẩn Luyện Đan sư tam phẩm, loại nhân vật này địa vị có thể so sánh với tu sĩ Kim Đan, thậm chí còn hơn một mảng lớn. Đã sớm bị các thế lực khác mời đi. Cho nên người có thể luyện chế ra linh đan như vậy đương nhiên nơi hang cùng ngõ hẻm như bọn hắn không có khả năng tiếp xúc tới được.

Thanh Mi nhếch miệng, lúc này trong lòng cũng không còn do dự, trực tiếp lấy một ít Hóa Linh tán đưa cho Đại Ngưu.

- Ồ? Màu xanh da trời?

Đại Ngưu nhìn Hóa Linh tán trong tay, sắc mặt không nhịn được biến đổi. Nếu như hắn nhờ không nhầm, phần Hóa Linh tán trung phẩm năm đó hắn dùng màu sắc nhạt hơi một chút, tuyệt đối không có xinh đẹp như phần hắn cầm trên tay, lóng lánh, óng ánh giống như thủy tinh vậy, hơn nữa còn có một mùi thơm như có như không.

Chẳng lẽ là đồ lung tung làm ra để lừa bịp người khác?

Trong mắt Đại Ngưu hiện lên hàn mang lập lòe, người này thân thể cao lớn, giờ phút này trong lòng có hàn ý lập tức khiến cho người ta có chút sợ hãi.

Thanh Mi ở phía đối diện hơi run lên, cái đầu nho nhỏ không tự giác được hơi cúi xuống.

Chuyện này rơi vào trong mắt Đại Ngưu càng thêm xác định suy đoán trong lòng hắn. Tốt, chỉ là một tiểu nha đầu Trúc Cơ sơ kỳ lại dám lừa gạt hắn. Đối phương coi hắn dại dột như trâu sao? Nếu như suy đoán là thật, hắn tuyệt đối sẽ không ngại cho tiểu nha đầu này ăn đau khổ một lần.

- Hắc hắc, Hóa Linh tán màu xanh da trời, đây là lần đầu tiên tại hạ gặp được, nhìn rất là bất phàm a.

Giọng của Đại Ngưu rất lớn, người trong chợ đêm phần lớn đều là tu sĩ đang buồn chán tới chết, giờ phút này nghe thanh âm của Đại Ngưu, cả đám lập tức vây chung quanh chỗ này.

- Nhìn quả thực là đẹp mắt, nhưng mấu chốt là thứ này có thể ăn được không?

- Hắc hắc, nói không chừng dùng thủ đoạn gì đó để nhuộm màu, có lẽ cũng không tới mức là độc dược a.

- Chuyện này cũng không chắc, tiểu nha đầu này sao lại vô duyên vô cớ to gan đi hại người như vậy? Không phải là tự tìm đường chết sao. Tuy rằng không biết thứ này rốt cuộc là gì, nhưng mà đây nhất định không phải là Hóa Linh tán, có lẽ là phế phẩm trùng hợp luyện chế ra được a.

- Chậc chậc, không ngờ lại dám bán thuốc giả cho tiền bối Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong, lần này sợ rằng tiểu nha đầu này phải ăn chút cực khổ rồi.

Tu sĩ liên tục nghị luận, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Mi trắng bệch, trong lòng hận không thể chém Tiêu Thần ra thành tám khúc. Trời ạ, nếu như hôm nay truyền ra chuyện bán thuốc giả, bị người ta giáo huấn là việc nhỏ. Chỉ sợ từ nay về sau sẽ không ai dám đi mua đan dược nàng luyện chế.

Như vậy chẳng phải là bức nàng tới đường cùng hay sao?

Đại Ngưu lạnh lùng cười, giờ phút này hắn lật tay lấy một cây trâm màu bạc, bộ dáng như pháp bảo ra. Sau đó lại đâm vào Hóa Linh tán trên tay, thấy ngân châm không đổi màu, lúc này hắn mới lạnh lùng cười:

- Đồ vật không có độc, chỉ là không biết thứ này rốt cuộc có công hiệu gì. Tại hạ sẽ thử một chút, nếu như hiệu quả tốt đương nhiên sẽ trả tiền. Nếu không có tác dụng, hắc hắc. Vậy tiểu nha đầu cũng đừng trách tại hạ ra tay giáo huấn ngươi một phen, không ngờ lại dám lớn gan lừa gạt chúng ta.

Nói xong Đại Ngưu ngửa đầu nuốt Hóa Linh tán vào rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Chúng tu sĩ chunh quanh cũng đề cao tinh thần, tuy nhiên phần lớn đều xem náo nhiệt, đương nhiên sẽ không ai cho rằng thứ này sẽ có công hiệu gì.

Thanh Mi đáng thương ngồi một chỗ, cái đầu nhỏ đang suy nghĩ xem, nếu như lát nữa thực sự xảy ra vấn đề có nên khai ra Tiêu Thần hay không? Sau đó đem toàn bộ trách nhiệm đẩy lên trên người Tiêu Thần. Đạo hữu chết bần đạo không chết a. Gia hỏa chết tiệt này da dày thịt béo vô cùng, lần trước bị thương nghiêm trọng như vậy cũng không có việc gì, bị người ta đánh một trận bất quá chỉ là mây bay thôi a.

Trong lòng hạ quyết tâm, Thanh Mi thầm cắn hàm răng ngà của mình, thầm nghĩ. Đây là tiểu tử Tiêu Thần tự mình tìm lấy, không nên trách bổn cô nương tâm ngoan thủ lạt. Ta còn chưa tính nợ ngươi hủy hoại của cải tích lũy nhiều năm của ta a.

Đột nhiên một cỗ pháp lực chấn động từ trong cơ thể Đại Ngưu truyền ra, tên này đột nhiên trừng mắt trâu lên, khiến cho người chung quanh có chút sợ hãi.

Sắp động thủ rồi.

Có người hưng phấn trong lòng.

Thanh Mi đang định mở miệng nói ra tên người nào đó thì lại đột nhiên khiếp sợ tới mức há hốc cái miệng nhỏ nhắn, một câu cũng không nói nên lời:

- Tại hạ có mắt không nhìn thấy thái sơn, mạo phạm đạo hữu. Kính xin đạo hữu không nên chấp nhặt với Đại Ngưu. Đây là năm mươi khối linh thạch, là tất cả số linh thạch trên người tại hạ. Coi như tại hạ mua số Hóa Linh tán vừa rồi.

- Nếu không quá gấp thì tại hạ có thể dùng mấy phù lục trên người đặt ở đây, sau đó đợi tại hạ mang linh thạch tới chuộc đồ.

Trong khi nói chuyện, trên trán Đại Ngưu toát ra từng tầng mồ hôi lạnh.

Đây đúng là Hóa Linh tán không thể nghi ngờ, nhưng mà sau khi nuốt vào Đại Ngưu đã biết mình sai. Sai một cách quá thể. Đây không phải là Hóa Linh tán tầm thường mà là Hóa Linh tán thượng phẩm. Công hiệu so với Hóa Linh tán trung phẩm hắn từng phục dụng không biết cao hơn bao nhiêu lần.

Quan trọng nhất chính là bình cảnh khiến cho tu vi hắn không chút tiến triển dưới dược lực thúc dục không ngờ lại có một tia buông lỏng, tăng lên. Điểm này lại càng khiến cho Đại Ngưu vui mừng, lại có chút sợ hãi.

Người có thể luyện chế ra Hóa Linh tán thượng phẩm ít nhất cũng là Luyện Đan sư ngoài tứ phẩm mới có thủ đoạn lớn như vậy. Hơn nữa người làm được chỉ có số ít. Về phần tồn tại đẳng cấp cao hơn... Đại Ngưu không dám tiếp tục nghĩ tiếp.

Hắn không xác định được đan dược này là do Thanh Mi che dấu tu vi, tự tay luyện chế hay là cầm đồ của trưởng bối ra buôn bán. Nhưng mà mặc kệ là khả năng nào đều không phải là người mà Đại Ngưu hắn có thể trêu vào.

Chương 711vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...