Đạo (Dịch) – Chương 709

Sâu một khắc tiểu nha đầu lập tức ngây ngốc.

Trong cái túi này Hóa Linh tán hoàn chỉnh nằm trong đó, hơn nữa còn có mùi thơm như có như không. Đây... Đây là hương vị Hóa Linh tán? Sao nàng không biết Hóa Linh tán còn có mùi thơm như vậy chứ?

Không phải Tiêu Thần sợ nàng nổi bão cho nên mới mang ra thứ này lừa gạt nàng đó chứ?

- Ngươi xác định đây chính là thứ mà ngươi dùng tài liệu Hóa Linh tán luyện chế ra đó chứ?

Trong mắt Thanh Mi lập lòe sát cơ, như ẩn như hiện.

Tiêu Thần nhún vai, cười nói:

- Đương nhiên là thật, ta lừa ngươi hay không cũng không có một chút chỗ tốt nào, cần gì phải phí khí lực như vậy.

Thấy Tiêu Thần thẳng thắn, không giống như giả vờ, trong lòng Thanh Mi vẫn bán tín bán ti, lầm bầm nói:

- Sao ta không biết Hóa Linh tán còn có thể luyện chế thành bộ dáng như vậy chứ? Màu xanh da trời, còn có mùi thơm, ngươi thực sự không gạt ta?

Tiêu Thần cười khổ.

- Ta cũng không biết, tiện tay luyện chế ra bộ dáng như vậy. Nếu như ngươi không ngại thì mang ra ngoài nhờ người nhìn xem một chút là biết rõ ta có lừa ngươi hay không.

Thanh Mi nhíu mày, nàng suy nghĩ một chút cũng cảm thấy chỉ có thể như vậy mà thôi. Trước mắt, tất cả tích lũy của nàng đã bị bại hoại Tiêu Thần hủy đi không còn một chút nào. Nếu như thứ luyện chế ra không có một chút tác dụng nào, sợ rằng tới lúc đó nàng sẽ đau lòng tới chết.

- Tiêu Thần, ngươi nên thành thành thật thật ở trong nhà cho ta. Chờ bổn cô nương đi ra ngoài, nếu như thứ này là phế phẩm, ngươi cứ đợi nhặt xác cho mình đi.

Sau khi để lại một câu hung ấc, Thanh Mi mang theo cái túi đen hấp tấp rời đi.

Sau khi nàng đi xa, trên mặt Tiêu Thần không nhịn được nở nụ cười vui vẻ.

Hắn không muốn bạo lộ thân phận để tránh phiền toái không đáng có, như vậy có thể yên tâm dưỡng thương. Tuy nhiên hắn đã biết rõ hệ thống luyện đan trong Tu Chân giới Mạc La giới phong phú mà khổng lồ cho nên lực chú ý của hấn sẽ trọng điểm đặt vào phương diện này.

Thế nhưng dùng tình huống của Thanh Mi xem ra, coi như hắn ngây ngốc ở đây mười năm cũng không có cơ hội thông qua nàng tiếp xúc với đan dược cao giai, vì vậy Tiêu Thần mới ra tay.

Tiêu Thần muốn cho Thanh Mi biết rõ thủ đoạn luyện đan của hắn, bằng không sau này tiểu nha đầu sao có thể nghe lời hắn nói được? Ngày sâu hắn chỉ cần ở phía sau màn, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc có lẽ sẽ không đưa tới phiền phức.

Thông qua linh đan kiếm linh thạch, sau đó lại nhờ Thanh Mi giúp hắn thu thập tài liệu luyện đan. Sau đó Tiêu Thần sẽ luyện chế ra linh đan dùng để khôi phục nguyên thần, mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy thôi.

Trong chợ đêm của Thất Lý thành.

Bởi vì đây là một thành nhỏ ở nơi hẻo lánh cho nên Tu chân giới nơi này cũng không quá phồn vinh, đương nhiên chợ đêm cũng có chút quạnh quẽ. Người đêm hôm khuya khoắt không chịu ở lại trong phòng mà đi linh tinh một cách nhàm chán đương nhiên chỉ có tu sĩ ở dưới tầng chót mà thôi. Tuy rằng bọn họ biết rõ chợ đêm chưa từng có thứ gì tốt, nhưng mà đại bộ phận đều ôm tâm tính muốn tìm vận may đi dạo khắp nơi.

Nói không chừng ngày nào đó nhân phẩm bộc phát đột nhiên có thể dùng một khỏa linh thạch mua lấy một kiện pháp bảo hoặc là công pháp thần thông còn sót lại của vị tiền bối nào đó thì sao?

Loại chuyện này không phải là không có, những tu sĩ này nghe được không ít, nếu không cũng không có ai nguyện ý tốn thời gian đi dạo ở đây.

Đại Ngưu là một Tu tiên giả nửa chừng, khi lên núi đốn củi ngẫu nhiên nhận được một bản Thổ Ngưu quyết cấp thấp. Đây là một bản pháp quyết tu luyện, nhờ có nó mà từ đó về sau hắn mới bước vào Tu chân đại đạo. Tuy rằng hơn mười năm qua đi hắn tu luyện Thổ Ngưu quyết này cực kỳ thuần thục, nhưng mà tu vi lại gặp phải bình cảnh, trì trệ không tiến. Một mực bị kẹt lại ở Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong đã được hai năm.

Cho nên ở chợ đêm Thất Lý thành này, hắn cũng coi như là khách quen.

Tuy nhiên, hiển nhiên vận may của hắn còn chưa tới. Hôm nay hắn lại trắng tay, chuyện này khiến cho trong lòng Đại Ngư ai oán không thôi. Những người bán hàng rong này đều là ngu ngốc a. Không ngờ lại có người cầm một cái hũ sứt ra nói là trân bảo truyền thừa của tổ tiên nhà mình, quả thực là nực cười. Hơn nữa quan trọng nhất là vừa mở miệng lại đòi một trăm linh thạch khiến cho Đại Ngưu tức điên. Tiểu tử ngươi có phải muốn phát tài tới điên rồi hay không?

Hắn lắc đầu, bất đắc dĩ định rời đi. Chỉ là lúc này hắn lại phát hiện ra có một đạo thân ảnh gầy gò, nhỏ nhắn. Dù sao cũng đã đi dạo một lúc lâu, cũng chỉ còn sạp hàng cuối cùng này, tới xem một chút cũng không sao.

- Ngươi bán gì đó?

Đại Ngưu tùy ý mở miệng, trong lòng thì chán nản.

Tu vi tới bình cảnh, nếu như không có cơ duyên, cho dù hắn vất vả tu luyện cả đời thì cũng chỉ dừng lại ở mức này mà thôi.

- Tiền bối, ta bán Hóa Linh tán.

Thanh Mi nhìn gia hỏa cao lớn, thô kệch, khí tức như trâu trước mắt, trong lòng cũng ngỡ ngàng. Chuyện này.... Vạn nhất bị đối phương phát hiện ra nàng bán hàng giả, như vậy liệu có thể bị đối phương hành hung hay không?

Trong lòng Thanh Mi cảm thấy lạnh lẽo, đồng thời âm thầm hạ quyết tâm, nếu như nàng chịu thiệt, như vậy Tiêu Thần kia cũng nên chuẩn bị tự sát là vừa.

- Hóa Linh tán?

Đại Ngưu dừng bước, thoáng chần chờ rồi mới đi tới.

- Lấy ra một phần cho ta nhìn xem.

Hai ngày này hắn chuẩn bị rời khỏi Thất Lý thành lên núi tìm thời vận, nhìn xem có thể gặp được một ít thiên tài địa bảo hay không. Tóm lại không thể ngồi chờ chết ở đây. Loại đan dược cấp thấp như Hóa Linh tán đương nhiên phải chuẩn bị mấy phần, tuy rằng linh lực khôi phục có hạn nhưng mà vào thời khắc mấu chốt nói không chừng có thể bảo vệ tính mạng.

Thanh Mi rụt cổ, khi không có người tới mua thì trong lòng nàng thầm chửi bới. Hiện tại khách tới thì tiểu nha đầu lại có chút sợ hãi. Tiêu Thần này rốt cuộc luyện chế ra vật gì, ngàn vạn lần không nên là độc dược a.

Khẽ cắn môi một cái, Thanh Mi cố gắng áp chế sự sợ hãi trong lòng mà lấy Hóa Linh tán ra. Chết thì chết a, tích lũy mấy năm nay đều bị Tiêu Thần kia hủy sạch, dù sao nàng cũng không sống nổi nữa.

Đại Ngưu lần đầu tiên nhìn thấy có người lấy Hóa Linh tán bán ra như vậy. Hai mắt nhìn Thanh Mi, lập tức hù cho tiểu nha đầu sợ tới mức khuôn mặt trắng bệch, trong lòng giật thót một cái.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...