Đạo (Dịch) – Chương 708

- Nguyên thần còn chưa có khôi phục quả thực rất dễ cảm thấy mỏi mệt. Trước mắt chỉ luyện chế một ít linh đan sơ cấp không ngờ lại khiến cho ta cảm thấy ủ rũ.

Tiêu Thần lắc đầu rồi đứng dậy đi ra, trở lại trong phòng, bắt đầu nhắm mắt điều tức.

Tuy rằng trước mắt nguyên thần khôi phục chậm chạp nhưng mà Tiêu Thần đã không còn lo lắng như trước nữa. Hắn có được thuật luyện đan nghịch thiên trong tay, chỉ cần cho hắn tìm được tài liệu là hắn có thể luyến chế ra đủ linh đan trợ giúp nguyên thần mau chóng khôi phục.

Thanh Mi tức giận bất bình quây về, Hóa Linh tán do nầng luyện chế bị người ta nói là miễn cưỡng đạt tới tiêu chuẩn hạ phẩm. Tuy rằng sự thực là như vậy nhưng nàng chưa từng bị người ta nói trước mặt như vậy lần nào. Đương nhiên cũng chính bởi vì như vậy cho nên mới khiến cho giá ba phần Hóa Linh tán trong tay nàng bị hạ thấp, chỉ có được một khỏa linh thạch. Đây mới là nguyên nhân khiến cho Thanh Mi tức giận như vậy.

- Hừ, không cần nghĩ cũng biết là do đại tiểu thư nũng nịu kia đoạt sinh ý với ta... Quả nhiên là đáng hận.

Thanh Mi càng ngày càng tức giận, nàng tính toán số linh thạch trong túi trữ vật, lông mi nhíu lại.

Đẩy cửa vào, Thanh Mi đi thẳng tới đan phòng.

Đây là thói quen nhiều năm của tiểu nha đầu. Mỗi ngày nàng sẽ tính toán thu nhập, chi tiêu từ linh dược, bằng không nhất định buổi tối sẽ không ngủ yên.

- Đáng giận a, lại lỗ một khỏa linh thạch.

Trong lúc cằn nhằn Thanh Mi vén tấm rèm che lên, vẻ mật lập tức cứng ngắc, suy nghĩ đầu tiên trong lòng là hỏng rồi, nhà bị trộm.

Nhìn đám ngọc giản và túi trữ vật rối loạn, Thanh Mi tiến lên phía trước một bước, tay cầm túi trữ vật rồi quét qua, sắc mặt thoáng cái trở nên trắng bệch.

Gần trăm phần Hóa Linh tán, ba phần tài liệu Thăng Linh đan, đây là toàn bộ thân gia tích cóp từ nhiều năm nay của Thanh Mi. Nếu như đổi lại thành linh thạch cũng hơn trăm khỏa. Đây là từng phần tài liệu nàng tích lũy từng chút một mới có được.

Thế nhưng khổ cực tích lũy mấy năm trong vòng một ngày... Toàn bộ đều biến mất.

Thanh Mi như bị sét đánh, sắc mặt đau khổ, một lúc lâu sau mới than nhẹ một tiếng, thấp giọng nói:

- Ta cứu ngươi, chữa thương cho ngươi, đây là cách ngươi báo đáp tâ sao?

Trong khi nói chuyện, trong đôi mắt trắng đen rõ ràng của nàng hiện lên vài phần ảm đạm.

Xem ra phụ mẫu nàng nói không sai, trên thế gian này đã sớm không còn người tốt, thế nhưng mà nàng vẫn luôn không thể sửa được tật xấu mềm lòng này. Hiện tại rốt cuộc cũng bị một lần giáo huấn nhớ đời.

Nhưng lúc này lại có một đạo thanh âm ung dung từ phía sau truyền tới.

- Ồ? Ngươi trở về rồi sao? Vừa rồi ta nhàm chán tiến vào trong đan phòng của ngươi, nhất thời ngứa tay không nhịn được dùng chút tài liệu luyện đan.

Thanh âm truyền tới, thân thể đang căng cứng của Thanh Mi lập tức trùng xuống, nhưng sau một khắc nàng đột nhiên quay người, thanh âm đề cao lên một quãng tám.

- Ngươi nói gì? Ngươi cầm tài liệu của lão nương luyện đan sao?

- Ah..... Bằng vào phần khí tức suy yếu còn chưa đạt tới Trúc Cơ như ngươi mà cũng dám luyện đan sao? Lập tức đem tài liệu trả lại cho ta, mỗi một thứ đều là linh thạch đó.

Không có linh thạch chúng ta ăn cái gì, ăn không khí sẽ không biết đói sao?

- Nhanh lấy ra.

Bàn tay nhỏ bé của Thanh Mi nắm chặt cánh tay Tiêu Thần, trong mắt có sát khí tung hoành. Trong lòng tiểu nha đầu vô cùng hối hận, sớm biết như vậy nàng sẽ mang túi trữ vật theo bên người, không ngờ trong lúc vô ý nàng lại quên đi chuyện này. Hiện tại trong lòng nàng chỉ hi vọng tổn thất sẽ không quá lớn mà thôi.

Nàng hung dữ nhìn Tiêu Thần, trong lòng quyết định nếu như tiểu tử này dám làm hỏng mười phần, không, năm phần thì nàng tuyệt đối sẽ đuổi tên quỷ hút máu, quỷ nghèo ăn uống chùa này ra khỏi nhà. Nhất định là thế.

Tiêu Thần vuốt vuốt chóp mũi, hắn không ngờ phản ứng của tiểu nhâ đầu Thanh Mi này lại mãnh liệt như vậy. Hắn có chút xấu hổ nói:

- Tài liệu chỉ sợ không có biện pháp đưa cho ngươi, ta đã luyện chế qua hết rồi.

Tất cả? Đều luyện chế qua?

Đôi mắt dễ thương của Thanh Mi trợn trừng lên, tay không nhịn được mà dùng sức, miệng phát ra thanh âm như sư tử rống.

- Tiêu Thần, ta muốn giết ngươi.

Nhìn qua tiểu nha đầu này không giống như đang nói đùa.

Trong lòng Tiêu Thần cười khổ lắc đầu, cũng không tiếp tục trêu chọc nàng mà vội vàng khoát tay:

- Thanh Mi, chớ buồn. Tuy rằng xác suất luyện chế thành công của ta không cao nhưng mà sau khi ra tay chắc chắn vẫn có thể mua về tài liệu.

Thanh Mi nghe vậy dừng tay, trong mắt tràn ngập vẻ hoài nghi.

- Thật sao? Ngươi đừng có gạt ta, nếu không bổn cô nương tuyệt đối sẽ giết ngươi.

Nàng tự nhận thiên phú tuyệt hảo, tu luyện thuật luyện đan được năm năm, bởi vì không có sư tôn chỉ đạo tu hành, cũng không có đọc điển tịch cho nên tiến triển có thể nói là cực kỳ chậm chạp. Hiện tại nàng luyện chế Hóa Linh tán cấp thấp nhất cũng chỉ có ba thành tỷ lệ thành công. Ba phần tài liệu Thăng Linh Đan trong túi trữ vật của nàng là thứ nàng chuẩn bị để tới Luyện Đan hiệp hội trùng kích danh hiệu Luyện Đan sư nhị phẩm.

Luyện Đan sư nhất phẩm không là cái gì, nhưng Luyện Đan sư nhị phẩm lại là một danh hiệu không tệ. Nếu như vận khí tốt còn có thể gia nhập một tông môn, được danh sư chỉ điểm. Vô luận là đối với thuật luyện đan hay là với tu vi bản thân đều có chỗ tốt cực lớn, có thể nói là nhận được cơ hội một bước bay lên trời.

Nhìn khí tức Tiêu Thần yếu ớt, chắc hẳn là tu vi Luyện Khí kỳ, chẳng lẽ còn có thủ đoạn thông thiên trên phương diện Luyện đan nhất đạo sao?

Trong lòng Thanh Mi cười khổ, tuy nhiên có thể luyện chế ra khỏa nào thì hay khỏa đó, bởi vì dù sao cũng vẫn hơn bị hủy toàn bộ.

- Lấy ra, để ta xem tỷ lệ luyện đan của Tiêu Thần đại gia nhà chúng ta là bao nhiêu.

Tiêu Thần cũng không muốn lộ ra nhẫn trữ vật cho nên mới lấy một cái túi trữ vật màu đen ra rồi đặt lên trên bàn.

- Đây, tất cả đều ở bên trong.

Nhìn cái túi đen phình to, Thanh Mi nhịn không được muốn nổi bão. Coi như nàng ra tay, một trăm phần tài liệu cũng không thể nào luyện chế ra được nhiều Hóa Linh tán như vậy. Nhìn vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, tiểu nha đầu hận không thể đánh lên mặt hắn hai quyền.

Gia hỏa ghê tởm này, không phải luyện đan thất bại, tạo thành một đám chất thải của Hóa Linh tán đó chứ?

Tuy rằng Thanh Mi hận không thể lập tức đuổi giết tiểu tử này nhưng mà nàng vẫn vươn tay, mở túi ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...