Đạo (Dịch) – Chương 712

Một ít tu sĩ hay âm thầm làm một chút chuyện nghe được tiểu nha đầu cáo mượn oai hùm thét to, cuối cùng vẫn đè xuống ý niệm giết người đoạt của trong đầu. Không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn a. Hơn nữa tiểu nha đầu này có thể lấy ra Hóa Linh tán thượng phẩm, nhìn thế nào cũng không giống người tầm thường.

Tu sĩ không có mua được nghe người khác nói công hiệu của Hóa Linh tán thượng phẩm lập tức hâm mộ, ghen ghét. Hai mắt đỏ hồng lên. Loại linh đan giá cả tiện nghi như vậy không ngờ bản thân lại không mua được, quả thực là tổn thất rất lớn.

Xem ra sau này buổi tối không thể lãng phí tinh lực trên bụng nữ nhân, nhất định phải đi dạo trên chợ đêm a.

Đám ngực dậm chân một hồi, một đám tu sĩ lúc này mới chậm rãi tán đi. Cũng may không phải chỉ có lần này, ba ngày sau còn có cơ hội mua sắm, nếu không chỉ sợ bọn hắn sẽ thực sự hối hận vì chỉ có hai cái chân.

Ba ngày sau nhất định phải mua được.

Trong lòng vô số tu sĩ sinh ra sự ác độc, thậm chí một ít gia hỏa tâm tư linh hoạt còn trực tiếp khoanh chân ngồi xuống chỗ Thanh Mi vừa đứng, quyết định ngồi ở nơi này ba ngày, như vậy mới có thể xếp hàng sớm một chút.

Trong lúc nhất thời trong chợ đêm có vô số tu sĩ ngồi, cảnh tượng cũng có chút đồ sộ.

Tuy nhiên những chuyện này tiểu nha đầu Thanh Mi không biết, giờ phút này nàng đang đi loạn vài vòng trong thành. Sau khi xác định không có ai theo dõi nàng mới đi về chỗ ở. Khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì hưng phấn mà đỏ bừng.

Một trăm phần Hóa Linh tán cực phẩm lại bị tiểu nha đầu phân thành hai trăm phần bán đi, tổng cộng thu được một vạn bốn ngàn khối linh thạch.

Một vạn bốn ngàn khối, đây chính là một vạn bốn ngàn khối a.

Thanh Mi hung hăng véo cánh tay mình một cái, xác định mình không phải nằm mơ, lúc này nàng mới đột nhiên cười một cách ngây ngốc. Hạnh phúc tới đột nhiên như vậy làm cho nàng không kịp chuẩn bị a.

Chỉ là lúc này trong đầu nàng hiện lên khuôn mặt bình tĩnh, ôn hòa của Tiêu Thần, lập tức không nhịn được mím môi. Gia hỏa chết tiệt này không để lộ ra thứ gì, không ngờ lại có ngón nghề này.

Nàng không ngờ người mà lần trước nàng hảo tâm cứu về lại là một cây rung tiền. Là một cây rung tiền rất lớn a.

Thanh Mi nheo hai mắt lại, hạnh phúc không thôi.

Đẩy cửa tiểu viện ra, tiểu nha đầu không chút do dự mở ra toàn bộ cấm chế đã sớm vứt bỏ nhiều năm chung quanh. Nực cười, hiện tại tỷ tỷ cũng là người có tiền, trên người có hơn vạn, đương nhiên phải cẩn thận một chút. Nếu không cẩn thận bị người ta biết được, như vậy tổn thất sẽ cực kỳ to lớn. Về phần sẽ tốn mấy khối linh thạch, tuy rằng nghĩ tới là đau xót, nhưng mà hiện tại cũng không phải là lúc nên tiết kiệm.

Đường vân cấm chế trong tiểu viện sáng lên, tuy rằng đơn giản nhưng mà vẫn có tác dụng báo động, ngăn cách khí tức. Như vậy cũng đã không tệ rồi.

Tuy rằng đã lâu không dùng, nhưng mà bởi vì Thanh Mi cẩn thận bảo dưỡng cho nên hiện tại cấm chế vẫn vận chuyển bình thường. Phải biết rằng những thứ này đều là tiền a. Phòng ốc có cấm chế phòng hộ và không có cấm chế phòng hộ khác biệt rất lớn. Ban đầu khi mua vào hơn kém mấy chục linh thạch. Dùng tính tình của Thanh Mi, đương nhiên nàng phải cẩn thận bảo dưỡng rồi.

Vỗ vỗ tay, tiểu nha đầu không thể chờ đợi được đẩy cửa, vội vã tiến vào trong phòng Tiêu Thần.

- Quỷ... Tiêu Thần đại ca, ta trở về rồi.

Lời nói vừa mới tới miệng thì tiểu nha đầu vội vàng thay đổi xưng hô, nói ra lời thân mật.

Tiêu Thần ngồi khoanh chân trên giường, lúc này mới bất đắc dĩ giương hai mắt lên, nhìn về phía tiểu nha đầu lỗ mãng này. Hắn không thể làm gì khác hơn, đành lắc đầu nói:

- Sao vậy? Hóa Linh tán ta luyện chế ra bán chạy không?

Thanh Mi nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tỏa sáng:

- Bán chạy, rất chạy a. Tiêu Thần đại ca, có phải đại ca là một Luyện Đan sư rất lợi hại hay không? Ta nhìn bọn hắn mua Hóa Linh tán đại ca luyện chế đều hưng phấn tới mức không nói thành lời nha.

- Bảy mươi linh thạch một phần, lần này ta bán những hai trăm phần. Tiêu Thần đại ca, hai trăm phần a, một vạn bốn ngàn linh thạch. Cả đời ta cũng chưa từng thấy qua nhiều linh thạch như vậy.

Tiêu Thần nghe vậy khẽ cười, nếu như đổi lại là hắn, lúc ở Trúc Cơ kỳ nhận được hơn vạn linh thạch chỉ sợ cũng kích động như tiểu nha đầu này vậy. Chỉ là hiện tại hơn vạn linh thạch đối với hắn đã không thể nhấc lên chút cảm xúc vui vẻ nào.

Biểu lộ lạnh nhạt như vậy lập tức khiến cho Thanh Mi âm thầm suy nghĩ, đôi mắt to tròn đảo qua người Tiêu Thần, lên tiếng:

- Tiêu Thần đại ca, đại ca còn chưa trả lời vấn đề của ta. Có phải đại ca là Luyện Đan sư hay không?

Tiểu nha đầu này có bản lĩnh nhìn người cực cao, cho nên bây giờ lập tức nịnh nọt Tiêu Thần.

Tiêu Thần cười khổ:

- Ngươi nên nói chuyện với ta như trước đi, ta nghe ngươi nói thế này, toàn thân cảm thấy khó chịu a.

- Về phần Hóa Linh tán cũng là lần đầu tiên ta thử luyện chế, trước kia chưa từng tiếp xúc quua.

Những lời này của Tiêu Thần cũng không tính là nói dối, dù sao đây là lần đầu tiên hắn luyện chế.

Chỉ là lời này rơi vào trong tai Thanh Mi lại khiến cho tiểu nha đầu ngây ngốc, giống như hóa đá. Nàng lắp bắp nói:

- Tiêu Thần... ngươi nói... Đây là lần đầu tiên ngươi luyện chế Hóa Linh tán sao?

Tiêu Thần gật đầu, mắt nhìn về phía tiểu gia hỏa có chút bận tâm. Bởi vì nếu như nàng há hốc mồm lâu như vậy sợ rằng sẽ làm ảnh hưởng tới cơ bắp khoang miệng a.

Tiểu nha đầu mơ mơ màng màng trở về phòng của mình, nằm ở trên giường nửa ngày mới phát ra một tiếng thét lớn.

- Ah... Trên thế giới này làm sao có thể có loại người này cơ chứ? Không công bằng.

Cái gọi là lần đầu tiên luyện chế Hóa Linh tán của Tiêu Thần đã triệt để kích phát lòng tự tôn của tiểu nha đầu. Chuyện này khiến cho Thanh Mi gần đây tự tin thiên tư không tệ lập tức sụp đổ, hoàn toàn sụp đổ.

Ngày thứ hai.

Tiêu Thần đẩy cửa ra, hắn nhìn sừng sỡ nhìn tiểu nha đầu trước mắt, trầm mặc một lát, đành phải mở miệng nói với nàng:

- Được rồi, muốn hỏi điều gì, hỏi đi.

Nói xong hắn quay lại rồi ngồi xuống, trên mặt hiện lên vẻ nghiêm nghị.

Thanh Mi đóng kỹ cửa phòng, vẻ mặt nghiêm túc, trong đôi mắt đẹp tràn ngập vẻ mong chờ. Hiển nhiên trong đầu đang suy nghĩ lý do thoái thác. Mãi một lúc lâu sau tiểu nha đầu dường như đã quyết định, nàng ngẩng đầu lên rồi nói:

- Tiêu Thần đại ca, chúng ta bắt đầu phân linh thạch đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...