Đạo (Dịch) – Chương 691

Hoàng Cực Cương Vân há to mồm hộc máu lẫn vào mảnh vụn nội tạng. Hai người đánh nhau lần đầu tiên Hoàng Cực Cương Vân bị thương nặng, nhưng gã như không cảm giác đau, vẫn điên cuồng đánh trả.

Cú đấm thứ hai.

Cú đấm thứ ba.

Tiêu Thần cười dữ tợn không hề nương tay, hắn chiếm ưu thế rồi dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội. Tu vi Tôn Giả cảnh phục hồi vết thương mau kinh người. Từng cú đấm liên tiếp giáng xuống, có lực lượng cuồng bạo của Tôn Giả cảnh gia cố nên mỗi nắm đấm xen lẫn sức mạnh vạn vạn quân, dễ dàng xé trời rách đất.

Hoàng Cực Cương Vân không ngừng bị thương, miệng mũi chảy máu như suối. Nếu không nhờ lực lượng Tôn Giả cảnh chống đỡ thì người gã đã sớm bị đánh nát bấy. Dù vậy đôi mắt đỏ ngầu của Hoàng Cực Cương Vân đang dần tối tăm, gã gầm rống mà hơi thở cứ yếu dần.

Nên biết người bị thương gã là Tiêu Thần Tôn Giả cảnh cũng rơi vào điên dại.

Từng cú đấm đánh trúng, thịt cánh tay Tiêu Thần bị lực lượng mạnh mẽ xé rách, năng lượng hùng hậu trong người không ngừng chữa lành. Hiện tại Tiêu Thần không thể cảm nhận đau đớn đó, tinh thần đã rơi vào sát đao.

Tiêu Thần rống to:

- Giết!

Tiếng rống như thần linh gầm chấn động thiên địa.

Cú đấm giáng xuống!

Bùm!

Mắt Hoàng Cực Cương Vân hoàn toàn trống rỗng, nguyên thần bị cú đấm ẩn chứa sát thương cuồng bạo xé rách, người phong hóa từ từ tán đi, bị xóa khỏi thiên địa này không còn để lại dấu vết gì.

Hai Huyền Thiên huyết tinh, một trữ vật giới chỉ, một huyết tinh nằm bơ vơ dưới đất.

Tiêu Thần thở hổn hển, hắn đã giết chết kẻ thù duy nhất trong thiên địa này. Tinh thần rơi vào giết chóc thuần túy chợt rung lên, sau đó người Tiêu Thần rung bần bật như chịu đựng đau đớn vô tận.

Hiện giờ Tiêu Thần gặp nguy hiểm lớn nhất.

Lực lượng phản phệ.

Giải phóng tinh thần tự động dung nhập vào Huyền Thiên huyết tinh phát ra lực lượng, Tiêu Thần đối mặt cục diện là lực lượng đẳng cấp Tôn Giả cảnh phản phệ, nó bộc phát ra hủy diệt đủ làm hắn hình thần đều diệt, không thể luân hồi, xóa sổ dấu ấn sự sống của hắn.

Một ngọn lửa đỏ nhạt bùng cháy trên người Tiêu Thần, bập bùng cháy thật chậm. Ngọn lửa này là lửa ma phản phệ, không có nhiệt độ, lạnh băng.

Lửa ma sinh ra đốt thân thể, nguyên thần, tất cả quay về tịch diệt.

Phản phệ bắt đầu, hết thảy không thể đảo ngược.

Màu đỏ trong mắt Tiêu Thần dần rút đi, khi phản phệ bùng nổ thì tinh thần của hắn tỉnh táo khỏi sát đạo thuần túy. Tiêu Thần cảm nhận tình huống thân thể, hắn nhếch môi cười khổ, không trốn được kết cục đồng quy vu tận sao?

Tiêu Thần không sợ gì, hắn chỉ không cam lòng, hắn còn nhiều việc chưa hoàn thành, chết thế này làm sao cam lòng?

Không gian nguyên thần, một vằn nước khác lạ sinh ra rồi khuếch tán bao trùm Tiêu Thần. Sóng gợn quét qua, lửa ma nghe nói khi đã cháy là không thể cứu vãn đang đốt ngoài người Tiêu Thần bỗng dập tắt.

Tiêu Thần cảm ứng hơi thở toát ra từ sóng gợn, người hắn căng cứng.

Kim Án!

Từ sau khi dung nhập không gian nguyên thần thì Kim Án hoàn toàn yên lặng thời gian dài, đôi khi Tiêu Thần quên mất sự tồn tại của nó. Lần này Kim Án ra tay, Tiêu Thần nhờ Huyền Thiên huyết tinh nên thực lực tăng vọt vào đẳng cấp Tôn Giả, lần đầu tiên hắn cảm ứng một chút hơi thở thật sự toát ra từ Kim Án.

Hơi thở rất mỏng manh nhưng Tiêu Thần cảm ứng thì tinh thần lạnh buốt, đông cứng.

Không biết qua bao lâu ý niệm của Tiêu Thần phục hồi, khuôn mặt nghiêm túc.

Tiêu Thần hít sâu lẩm bẩm:

- Không lẽ đây là lực lượng thật sự của Kim Án sao? Ta với lực lượng Tôn Giả cảnh mới có tư cách chính thức cảm nhận chút hơi thở từ nó.

Tiêu Thần cười khổ, đây là trong lúc dung nhập Huyền Thiên huyết tinh cưỡng ép tăng cao tu vi, nếu để hắn tự mình tu luyện vào Tôn Giả cảnh không biết mất bao lâu.

Tiêu Thần lắc đầu gác suy nghĩ đó sang một bên, bình tĩnh trở lại, hắn rất mừng. Tuy Kim Án bí ẩn khó lường nhưng luôn giúp hắn, nhiều lần cứu mạng Tiêu Thần khỏi nguy nan.

Khi lửa ma ngoài người Tiêu Thần bị dập tắt, Kim Án không ẩn đi như những lần trước mà hoàn toàn hiện ra trong không gian nguyên thần, ánh sáng nhạt khuếch tán tràn ngập.

Rào rào rào!

Bồ Đề Cổ Thụ hiện hình, cành lá giãn ra mặc cho ánh sáng vàng rơi rụng, thoải mái đung đưa, dường như được ích lợi lớn từ ánh sáng vàng.

Ô Quỷ ở trên chạc cây nheo mắt, tính cách nó bạo ngược luôn gan to bằng trời, bị thần niệm Tôn Giả cảnh trùng kích cũng không sợ nhưng lúc này ánh mắt kính sợ nhìn hướng Kim Án lơ lửng.

Kính sợ phát ra từ tận đáy lòng, dường như Ô Quỷ cảm ứng được sức mạnh của Kim Án. Với xuất thân cao quý linh thú của Bồ Đề Cổ Thụ như Ô Quỷ mà cũng phải cúi đầu trước Kim Án.

Tiêu Thần cau mày, vẻ mặt hoang mang.

Kim Án ở trong không gian nguyên thần lặng im giây lát dường như xác định chuyện gì.

Đột nhiên ánh sáng vàng đậm bùng nổ rồi ngưng tụ thành một đoàn dung nhập vào nguyên thần của Tiêu Thần, làm xong chuyện đó Kim Án lắc một cái biến mất, lại hòa vào không gian nguyên thần.

Tiêu Thần rùng mình, lập tức nhắm mắt đưa ý niệm vào nguyên thần. Ánh sáng vàng dung nhập nguyên thần phát tán ra hóa thành chữ phức tạp rậm rạp lơ lửng trong hư không, bay lượn hỗn loạn sau đó khắc sâu vào nguyên thần của Tiêu Thần, vĩnh viễn không quên.

Tiêu Thần từng thấy chữ này, lúc hắn được Kim Án đến nay được hai thần thông pháp quyết. Cái thứ nhất là Hỗn Nguyên Thần Kinh, tu luyện nguyên thần kèm theo công hiệu thu giấu hơi thở. Tiêu Thần có thể bình yên vượt qua tu đạo sơ kỳ yếu ớt nhất toàn nhờ thần thông này.

Bí pháp thứ hai là Thiên Lôi, nuốt thiên kiếp lôi đình rèn luyện thân thể, cướp tạo háo thiên địa, vô cùng bá đạo. Tuy tu luyện pháp quyết này làm Tiêu Thần chịu nhiều đau khổ song song đó cung cấp ích lợi vô tận. Rồi thu phục Tiểu Huyết, được đến lôi long duy nhất của thiên địa. Hiện thực lực lôi long còn nhỏ yếu nhưng sau này lớn lên sẽ là trợ lực lớn trên con đường thăm dò đại đạo của Tiêu Thần.

Giờ Kim Án tặng pháp quyết thứ ba cho Tiêu Thần.

Tiêu Thần mừng như điên, pháp quyết này có lẽ cần tu vi đến Tôn Giả cảnh mới có tư cách tiếp xúc, nếu trong tình huống bình thường thì trăm ngàn năm sau Tiêu Thần mới chiếm được. Nhưng sau khi dung hợp Huyền Thiên huyết tinh thì Tiêu Thần có tư cách được đến pháp quyết.

Tinh thần Tiêu Thần sốt ruột tiến vào xem xét.

Công pháp Huyền Thiên, có vạn chữ, từng chữ châu ngọc lấp lóe hơi thở trúc trắc huyền ảo.

Đọc xong Tiêu Thần nhắm mắt yên lặng thật lâu, một lát sau chậm rãi mở ra. Tiêu Thần cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn khó kiềm nén cảm xúc kích động trong lòng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...