Cơ Lạc Nhiễm ở giữa khu vực đánh nhau của Tiêu Thần và Hoàng Cực Cương Vân, gã muốn trốn nhưng bị hơi thở của hai người tỏa định trấn áp, không cách nào di chuyển một ly, đành dựa vào tu vi tăng vọt chặt chẽ chống cự khí kình hai người phát ra khi đánh nhau.
Rất nhanh mắt Cơ Lạc Nhiễm lộ tia tuyệt vọng bức bối. Dù là lực lượng đỉnh đại năng Nhân Giới nhưng bị dư ba liên miên oanh giết thì khó ngăn cản được lâu, cuối cùng Cơ Lạc Nhiễm mới tăng vọt thực lực lên đại năng Nhân Giới bị Tiêu Thần, Hoàng Cực Cương Vân đánh nhau phát ra năng lượng giết chết ngay tại chỗ, cái chết rất bi kịch.
Tiêu Thần cảm ứng rõ ràng, nhưng hắn không định cứu Cơ Lạc Nhiễm. Tiêu Thần ngăn cản Hoàng Cực Cương Vân chỉ vì phòng ngừa Huyền Thiên huyết tinh rơi vào tay người khác, hắn không để bụng sự sống chết của Cơ Lạc Nhiễm.
Hoàng Cực Cương Vân thì cùng Tiêu Thần dốc sức đánh nhau khiến tinh thần của gã thành nô lệ của lực lượng, tập trung toàn bộ ý niệm vào hắn. Trong lòng Hoàng Cực Cương Vân chỉ có một suy nghĩ là giết chết người này, không để bụng thứ khác.
Cơ Lạc Nhiễm chết, Huyền Thiên huyết tinh dung nhập vào người gã lại xuất hiện, cùng với trữ vật giới chỉ, huyết tinh ngưng tụ từ huyết mạch của Cơ Lạc Nhiễm sau khi chết nằm trơ trọi dưới đất.
Trong không gian chỉ còn lại Tiêu Thần và Hoàng Cực Cương Vân, ai có được Huyền Thiên huyết tinh thứ năm là có thể nhẹ nhàng giết đối phương.
Mắt Tiêu Thần lóe tia sáng lạnh, sử dụng lực lượng Tôn Giả cảnh dụ dỗ tinh thần hắn rất mãnh liệt nhưng bị trấn áp chặt chẽ, hắn không lạc mất mình nhưng bị phân tâm. Hoàng Cực Cương Vân không phát hiện điều này, tinh thần gã bị lực lượng khống chế nhưng phát ra sức chiến đấu mạnh hơn vài phần. Bù qua sớt lại Hoàng Cực Cương Vân dần chiếm ưu thế, gã nhe răng cười, thủ đoạn càng điên cuồng sắc bén hơn.
Tiêu Thần sa sầm nét mặt. Hoàng Cực Cương Vân dung hợp hai Huyền Thiên huyết tinh vốn đã mạnh ngang ngửa Tiêu Thần, giờ tinh thần của gã bị lạc nhưng sức chiến đấu bùng nổ đến cực hạn, làm hắn ứng đối khó khăn hơn. Càng sử dụng lực lượng thì tinh thần Tiêu Thần chịu áp lực càng lớn, lực lượng tăng vọt này như thanh kiếm hai lưỡi, bình thường không ra tay thì không sao, nếu đốc hết sức tinh thần sẽ bị dụ dỗ, nếu không thể giữ vững bản tâm, thành nô lệ bị lực lượng khống chế thì hậu quả nghiêm trọng, kết cũng giống như Hoàng Cực Cương Vân. Tuy thoạt trông Hoàng Cực Cương Vân chiếm ưu thế nhưng đã tẩu hỏa nhập ma, dù thắng được Tiêu Thần cũng sẽ bị pháp lực trong người phản phệ.
Hoàng Cực Cương Vân bị lực lượng Tôn Giả cảnh phản phệ thì chết chắc.
Hiện Tiêu Thần đang đối mặt nguy cơ lớn, theo xu thế trước mắt e rằng chưa đợi Hoàng Cực Cương Vân bị lực lượng phản phệ thì hắn đã không ngăn cản được.
- Không thể tiếp tục như vậy, nếu không hôm nay dữ nhiều lành ít. Dùng tất cả vũ khí bí mật của ta không có ích gì trong chiến đấu Tôn Giả cảnh, giờ chỉ có thể giải phóng mọi trói buộc quyết tử chiến với Hoàng Cực Cương Vân. Nếu hắn có thể hoàn toàn giải phóng tinh thần dung nhập vào lực lượng Tôn Giả cảnh thì Tiêu Thần ta cũng có thể! Mặc kệ thế nào lo giết người này trước đã!
Bùm!
Ngay sau đó mắt Tiêu Thần đỏ ngầu, khí thế cuồng bạo thoát ra ngoài, mái tóc đen nhuộm màu đỏ nhạt, vạt áo bay bay, tựa ma thần giáng thế. Tiêu Thần toát ra hơi thở cực kỳ hung hãn.
Một đấm đánh ra va chạm với Hoàng Cực Cương Vân, hai người cùng rung lên rồi tách ra.
Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, khóe miệng cong lên nanh tranh. Cảm giác tinh thần dung hợp quá tuyệt, như thể trong thiên địa này không có bất cứ trói buộc nào trói được hắn. Cùng lúc đó dục vọng điên cuồng tàn phá giết chóc sinh ra trong lòng Tiêu Thần.
Sát khí đậm đặc ngưng tụ trong hư không, mặt Tiêu Thần trắng bếch nhếch mép cười tà, chậm rãi giang hai tay, vẻ mặt hưởng thụ.
Cảm giác có lực lượng thật tốt.
- Grào!
Hoàng Cực Cương Vân đã quên sơ tâm, tinh thần của gã hoàn toàn chìm trong sát khí bạo ngược, suy nghĩ duy nhất là giết người trước mặt, phải giết bằng được! Hoàng Cực Cương Vân tẩu hỏa nhập ma nhưng nỗi căm hận Tiêu Thần trong ký ức như mồi lửa làm gã gầm rống điên cuồng lao lên.
Một tồn tại Tôn Giả trung kỳ điên cuồng ra tay, bạo phát uy năng khủng bố hơn cực hạn tưởng tượng của bất cứ ai. Thiên địa phải tránh lui trước uy thế này, làm Tôn Giả vốn có lực lượng đối kháng với thế giới này, dù là thiên địa cũng không thể trấn áp bọn họ.
Đôi mắt đỏ máu của Tiêu Thần lóe tia sáng lạnh, khóe môi nhếch càng cao. Tiêu Thần bước chân ra, chớp mắt tiến lên trước, không chút kiêng dè đánh nhau với Hoàng Cực Cương Vân.
Hai người đều bị lực lượng khống chế, chỉ có một suy nghĩ là giết chết đối phương!
Giết giết giết giết!
Tu sĩ cảnh giới Tôn Giả trung kỳ, cảnh giới cao đến tầng cao nhất Nhân Gian giới. Nếu không ở trong không gian kỳ lạ tộc mạch thử luyện cực kỳ cứng cỏi, hai người điên cuồng chém giết như thế sẽ va chạm mạn với lực lượng thế giới, thậm chí phá hỏng quy tắc dẫn đến toàn thế giới tan vỡ, vô tận sinh linh chết đi, mở ra luân hồi cho thiên địa hạo kiếp.
Bùm!
Bùm!
Bầu trời mơ hồ bị cưỡng ép đánh tan, núi sụp đất nứt, không gian gợn sóng phập phồng càng lúc càng dữ dội. Tiêu Thần và Hoàng Cực Cương Vân bộc phát sức chiến đấu lên tầng đỉnh tạo thành sức sát thương không gì sánh kịp. Tu sĩ Bất Trụy vào trong đó dù là đại năng Nhân Giới cũng sẽ bị chấn nát bấy, hình thần đều diệt trong chớp mắt.
Khí kình mạnh mẽ đã cắt rách áo xanh, thân thể thiên phẩm đạo khí bị thương, mặt Tiêu Thần tái nhợt, đôi mắt càng đỏ. Tiêu Thần bây giờ như người điên, lực lượng thúc đẩy hắn chiến đấu theo bản năng nhưng phát ra sức chiến đấu lên tầng đỉnh cao.
Dù là chiến đấu theo bản năng hay kinh nghiệm đánh nhau của Tiêu Thần đều vượt xa Hoàng Cực Cương Vân, hắn chủ động giải phóng tinh thần phát ra sức chiến đấu tăng vùn vụt, đè đầu đánh Hoàng Cực Cương Vân vất vả chống đỡ.
Khóe môi Hoàng Cực Cương Vân chảy máu, mái tóc đỏ rối xù, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy bạo ngược. Tuy Hoàng Cực Cương Vân bị thương nhưng không hề sợ hãi, miệng phát ra tiếng gầm rú điên cuồng của dã thú làm người ta sợ hãi.
Chiến cuộc giống như thượng cổ ma thần đánh nhau.
Bùm!
Tiêu Thần một đấm đánh lõm ngực Hoàng Cực Cương Vân, lực lượng Tôn Giả cảnh tàn phá xông vào, điên cuồng phá hoại.
Bình luận