Đạo (Dịch) – Chương 689

Hai hơi thở Tôn Giả cảnh cường đại với tốc độ điên cuồng khiến người trố mắt lao nhah đến một chỗ trong vùng đất thử luyện.

Huyền Thiên huyết tinh thứ ba, ai lấy được là có hy vọng sống, kẻ thua sẽ bị xóa sổ.

***

Mặt Cơ Lạc Nhiễm trắng bệch, nguyên thần cảm ứng bốn Huyền Thiên huyết tinh đã rơi vào tay người khác và đang lao hướng huyết tinh thứ năm. Chuyện này vốn rất bình thường, nhưng khiến Cơ Lạc Nhiễm sợ là tốc độ của hai người đó.

Tốc độ này mau hơn Cơ Lạc Nhiễm gấp vô số lần, gã mơ hồ cảm ứng uy áp hơi thở làm người gã run cầm cập.

Sợ hãi!

Sợ chưa từng có!

Dù cầm pháp bảo hộ mạng Cơ Lão Quái ban cho Cơ Lạc Nhiễm vẫn không nắm chắc sống sót.

- Huyền Thiên thủy tinh, chắc chắn là vì Huyền Thiên thủy tinh, nếu không thực lực của hai người đó tuyệt đối không thể tăng vọt đến cảnh giới như vậy trong thời gian ngắn ngủi. Đúng, chắc chắn là vậy. Tuy tốc độ của bọn họ siêu nhanh nhưng ta cách Huyền Thiên thủy tinh gần nhất, chỉ vì bị những huyết thú ngăn cản nếu không sớm lấy Huyền Thiên huyết tinh thứ năm vào tây. Bây giờ cách duy nhất của ta là lấy được Huyền Thiên huyết tinh thứ năm, nếu thứ đó có thể khiến thực lực của ta tăng vọt có lẽ còn một đường sống.

Cơ Lạc Nhiễm thầm quyết định, không chút do dự bóp nát ngọc điệp. Thần thông của Cơ Lão Quái phong ấn trong đó bùng nổ.

Thần thông Tôn Giả cảnh đánh ra tất nhiên không giống bình thường, vô số huyết thú bao vây xung quanh bị giết ra bã.

Cơ Lạc Nhiễm gầm lên:

- Đi!

Cơ Lạc Nhiễm bùng nổ tốc độ đến tột đỉnh, trước khi thần thông Tôn Giả chưa tan biến gã lao hướng Huyền Thiên huyết tinh thứ năm.

Tế đài trăm trượng đã trong tầm mắt, Cơ Lạc Nhiễm mừng rỡ đáp xuống, chộp huyết tinh ngay. Cột sáng thứ năm bắn thẳng lên trời, khuấy động phong vân biến sắc hình thành vòng xoáy màu đỏ.

Cơ Lạc Nhiễm đứng trong cột sáng đỏ, người kích động run bần bật.

Thì ra là vậy!

Ngay sau đó Cơ Lạc Nhiễm mở mắt ra, mừng như điên.

Đỉnh đại năng Nhân Giới, dung hợp có một Huyền Thiên huyết tinh mà tu vi của Cơ Lạc Nhiễm đã tăng vọt tới đẳng cấp như thế.

Nhưng giây sau Cơ Lạc Nhiễm sầm mặt xuống, gã dung hợp một Huyền Thiên huyết tinh thực lực đến đỉnh đại năng Nhân Giới, hai người kia dung hợp hai khối vậy thực lực của bọn họ là . . .

Tôn Giả cảnh!

Nghĩ đến đây mặt Cơ Lạc Nhiễm xám xịt.

Làm tu sĩ Cơ gia, Cơ Lạc Nhiễm hiểu rất rõ chênh lệch giữa Bất Trụy cảnh và Tôn Giả cảnh. Hai bên không có chút khả năng so sánh, Tôn Giả ra tay tiêu diệt tu sĩ Bất Trụy dễ như chơi, chỉ một cái vung tay.

Mặt Cơ Lạc Nhiễm trắng bệch, trán ướt mồ hôi lạnh:

- Không được, ta không thể chết! Làm sao? Làm sao bây giờ?

Cơ Lạc Nhiễm vắt hết óc nhưng không tìm ra cách ứng đối được.

Trước chênh lệch thực lực tuyệt đối bất cứ mưu kế đều là uổng công.

Trong cảm ứng nguyên thần, hai hơi thở bốc thẳng tận trời lần lượt tiến đến.

Quả nhiên là Tôn Giả cảnh!

Lòng Cơ Lạc Nhiễm tràn ngập tuyệt vọng, hai người này cuối cùng ai thắng thì gã chỉ có con đường chết.

Ngay sau đó Cơ Lạc Nhiễm biến sắc mặt, trong mắt tràn đầy khó tin:

- Tiêu Thần, ngươi không chết!?

Hôm đó nghiền giết Cơ Lạc Nhiễm thấy tận mắt bóng dáng Tiêu Thần bị thần thông nhấn chìm, hình thần đều diệt hoàn toàn biến mất. Nhưng cái người sống sờ sờ trước mắt khiến gã phải tin sự thật.

Cơ Lạc Nhiễm giật mình, Tiêu Thần thì biểu tình bình tĩnh không có gì khác lạ, ánh mắt cẩn thận nhìn một người khác.

Hoàng Cực Cương Vân, không ngờ gã được hai khối Huyền Thiên huyết tinh, cảm ứng hơi thở thì ngang ngửa với Tiêu Thần. Vậy khối Huyền Thiên thủy tinh thứ ba rơi vào tay Cơ Lạc Nhiễm là vật quyết định sống chết.

Ai lấy được là người đó sống sót, không thì khó tránh khỏi bị xóa sổ.

Thấy Tiêu Thần lộ mặt thì Hoàng Cực Cương Vân chẳng những không kiêng dè còn tràn đầy hân hoan. Cả đời gã chỉ có chịu nhục chịu thiệt lớn vào tay Tiêu Thần. Hoàng Cực Cương Vân vốn thấy thất vọng vì không thể tự tay giết Tiêu Thần, giờ gã có cơ hội rồi. Hơn nữa Hoàng Cực Cương Vân bây giờ đã khác xưa, lực lượng mạnh mẽ khiến gã chẳng sợ gì, bao gồm Tiêu Thần.

- Ha ha ha! Đúng là kỳ diệu. Tiêu Thần, ngươi đúng là đối thủ một mất một còn trời sinh của bản thiếu gia. Hôm nay trong tộc mạch thử luyện vẫn có thể đối chọi gay gắt với ta, ngang ngửa với nhau. Nhưng như vậy càng tốt, ta có thể tự tay đánh chết ngươi! Hôm nay người sống sót rời đi tất nhiên là Hoàng Cực Cương Vân ta, các ngươi chết hết đi!

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, cau mày. Trạng thái của Hoàng Cực Cương Vân kỳ kỳ, nhìn đôi mắt gã đỏ kỳ cục hiển nhiên bị lực lượng khống chế, có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.

Tình hình không ổn.

Tẩu hỏa nhập ma tuy rằng chết chắc nhưng khiến tu sĩ trong khoảng thời gian ngắn thực lực tăng vọt, ứng đối rắc rối rất nhiều.

Tiêu Thần chưa kịp nghĩ nhiều Hoàng Cực Cương Vân đã tấn công:

- Giao Huyền Thiên huyết tinh cho ta!

Một chưởng chụp xuống Cơ Lạc Nhiễm.

Tiêu Thần hừ lạnh, phất ống tay áo, sức mạnh ngưng tụ chặn lại một kích kia.

Cơ Lạc Nhiễm ở giữa khu vực hai người đánh nhau, thần thông đối kháng tan biến nhưng một chút dư ba vẫn làm gã sợ chết khiếp. Đây là lực lượng Tôn Giả cảnh, mạnh mẽ không thể ngăn cản.

Thần thông bị chặn nhưng Hoàng Cực Cương Vân không tức giận ngược lại sung sướng cười dài:

- Ha ha ha! Tiêu Thần, hôm nay ngươi và ta quyết sống chết, ta phải có được Huyền Thiên huyết tinh thứ năm!

Hoàng Cực Cương Vân đã bị lực lượng khống chế tâm thần, hành động suy nghĩ khác hẳn trước kia, xúc động muốn hủy diệt tất cả chậm rãi sinh ra trong lòng gã, điên cuồng lớn mạnh.

Hoàng Cực Cương Vân cười dài điên cuồng tấn công muốn giết Cơ Lạc Nhiễm để cướp Huyền Thiên huyết tinh. Tiêu Thần cười khẩy, hắn sẽ không khoanh tay bỏ mặc. Tiêu Thần dốc hết sức đánh với Hoàng Cực Cương Vân. Lúc trước Tiêu Thần mạnh hơn xa Hoàng Cực Cương Vân, nhưng chút chênh lệch đó bị năng lượng Huyền Thiên huyết tinh cưỡng ép nâng cao đã san bằng tất cả, hai người thực lực ngang nhau.

Tuy là cưỡng ép lên đến Tôn Giả cảnh, hai người không thật sự nắm giữ thần thông thủ đoạn Tôn Giả, nhưng năng lượng dâng trào trong người bùng nổ sức chiến đấu đến trình độ kinh người. Không gian tộc mạch thử luyện bị chấn động, nếu ở bên ngoài thì đã là cảnh tượng khủng bố trời sập đất nứt, tận thế.

Giờ người muốn khóc nhất là Cơ Lạc Nhiễm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...