Huyền Thiên, công pháp tu luyện không biết đẳng cấp, song tu thể thần. Đẳng cấp công pháp chia ra Huyền Thiên cửu cảnh.
Đệ nhất cảnh: Thanh Minh cảnh, thanh thấu minh ngọc, tẩy luyện phạt tủy.
Đệ nhị cảnh: Huyền Thai cảnh, rút đi phàm tục, tiên thiên đạo thể.
Đệ tam cảnh: Thái Hoàng cảnh, huyền thai phá toái, thái hoàng vấn thế.
Đệ tứ cảnh: Long Biến cảnh, hoàng cực dâng lên, long dược cửu thiên.
Đệ ngũ cản: Hư Thiên cảnh, thân hóa hư vô, dung nạp thiên địa.
Đệ lục cảnh: Động Thiên cảnh, động thiên hiểu địa, vũ trụ diễn biến.
Đệ thất cảnh: Vô Thượng cảnh, một chốc thành đạo, duy ta thái thượng.
Đệ bát cảnh: Thủy Tôn cảnh, tầm đạo phản cổ, hóa thân thuỷ tổ.
Đệ cửu cảnh: Tự Tại cảnh, thiên địa hồng hoang, mặc ta rong ruổi.
Công pháp có chín tầng, giới hạn tu luyện cần cảnh giới Hợp Thể, khi tu thành công tự thành đại năng cõi đời, được căn nguyên pháp tắc thừa nhận, thành tựu phá diệt!
Mỗi cảnh đều có cách tu luyện tỉ mỉ, lòng Tiêu Thần nóng bỏng, máu nóng sôi trào nhưng chỉ đành cười khổ. Đẳng cấp công pháp này quá khoa trương. Hợp Thể Tôn Giả cảnh mới có tư cách tu luyện, nếu không sẽ bị phản phệ nháy mắt hình thần đều diệt.
Tiêu Thần rất thèm thần thông thủ đoạn cường đại của pháp quyết Huyền Thiên, nhưng hắn không cho rằng chú thích cuối công pháp là trò đùa. Trên cõi đời này không có chuyện trọn vẹn mười mươi. Tiêu Thần mưu lợi có được pháp quyết Huyền Thiên mà phải chờ tới Hợp Thể kỳ mới lấy được, nhưng vẫn không thể tu luyện.
Dù lòng buồn bực nhưng Tiêu Thần vẫn thấy hơi hưng phấn. Trước mắt hắn không thể tu luyện nhưng không cản trở hắn tham ngộ, rất có lợi cho việc tu luyện, không chừng sẽ có thu hoạch khác.
Đánh chết Hoàng Cực Cương Vân, giải trừ nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma, còn cơ duyên tình cờ có được Huyền Thiên, Tiêu Thần cực kỳ vừa lòng.
Tuy rằng bị thương không nhẹ nhưng khi Tiêu Thần nhìn hai Huyền Thiên huyết tinh, túi trữ vật của Hoàng Cực Cương Vân, huyết tinh ngưng tụ huyết mạch sau khi chết nằm dưới đất thì trong mắt lộ tia vui mừng.
Cuối cùng là hắn sống sót, bốn huyết tinh giao dịch với Huyết Vương đều vào tay. Tuy Tiêu Thần biết rõ hai bên giao dịch đều có ý xấu, hắn ở vào thế yếu, muốn thoát khỏi phải gom đủ huyết tinh rồi tùy thời hành sự.
Nhưng bây giờ những chuyện này không quan trọng.
Tiêu Thần nhìn ba Huyền Thiên huyết tinh nằm dưới đất, hắn nuốt nước bọt khan.
Dung hợp hai Huyền Thiên huyết tinh khiến thực lực của hắn tăng vọt đến Tôn Giả trung kỳ, nếu luyện hóa luôn ba Huyền Thiên huyết tinh thì . . . Tiêu Thần hít sâu, tay hút huyết tinh ngưng tụ huyết mạch Hoàng Cực Cương Vân và trữ vật giới chỉ của gã vào tay. Với tu vi hiện giờ của Tiêu Thần có thể chớp mắt tìm ra báu vật Hoàng Cực Lão Quỷ ban cho, nhẹ nhàng xóa bỏ thần niệm thu vào trong trữ vật giới chỉ.
Ba Huyền Thiên huyết tinh thì lơ lửng bên cạnh Tiêu Thần, tỏa ra huyết quang nhạt.
Huyền Thiên huyết tinh thứ nhất.
Tiêu Thần vươn tay nắm lấy.
Huyền Thiên huyết tinh rơi vào tay Tiêu Thần, thoáng chốc dung nhập vào người. Huyền Thiên huyết tinh thứ ba dung nhập, hơi thở của Tiêu Thần tăng vùn vụt, bẻ gãy nghiền nát không nhìn bất cứ trói buộc một hơi đến đỉnh cảnh giới Hợp Thể.
Tiêu Thần không chút do dự chộp lấy Huyền Thiên huyết tinh thứ hai.
Ầm!
Hơi thở mới ngừng lại trong người Tiêu Thần đột nhiên như mãnh thú thoát dây cương lại tăng vèo vèo, trói buộc ngăn cản hắn đi tới bị phá tan, cảm nhận hoàn toàn mới xuất hiện trong tinh thần của hắn.
Độ Kiếp kỳ!
Tu vi của tu sĩ đến cảnh giới này thì chuẩn bị nghênh tiếp đại kiếp nạn thiên địa, vượt qua sẽ thành tựu chân ngã đại đạo, từ đây về sau vĩnh sinh bất diệt, thọ cùng thiên địa, vạn cổ lưu tồn.
Huyền Thiên huyết tinh thứ năm.
Tu vi lần thứ hai bành trướng, vẫn cuồng bạo nhưng không tăng vọt vượt cấp kinh khủng, cuối cùng hơi thở ngừng lại ở đỉnh Độ Kiếp kỳ. Nhưng năng lượng ẩn chứa trong Huyền Thiên huyết tinh vẫn đủ chấn động thiên địa.
Dung hợp năm Huyền Thiên huyết tinh tăng tu vi lên Độ Kiếp kỳ, việc này chưa từng ghi lại trong bất cứ sách cổ nào, có thể thấy điểm khủng bố của truyền thừa tộc mạch.
Năm khối huyết tinh rải rác trên ngón tay Tiêu Thần tỏa ra huyết quang nhàn nhạt tổ thành trận pháp chuyển động huyền diệu, hơi thở mơ hồ nối liền với nhau.
Nguyên thần của Tiêu Thần chìm trong đẳng cấp lực lượng tu sĩ Độ Kiếp. Tiêu Thần cảm ngộ với tu luyện đã vượt xa cảnh giới của bản thân, dù không thể níu giữ lực lượng này nhưng mỗi một phần cảm ngộ là thu hoạch siêu lớn.
Lúc này gió mây biến đổi, năm vòng xoáy đỏ trên bầu trời cùng run lên rồi tán loạn biến mất đại biểu truyền thừa tộc mạch bước đầu hoàn thành.
Thân hình vạn trượng biến mất trong thiên địa lại xuất hiện, tuy khuôn mặt mơ hồ nhưng có hai ánh mắt nhìn Tiêu Thần, giọng ồm ồm vang lên:
- Tộc nhân của ta, chúc mừng thông qua bước đầu tộc mạch thử luyện. Bây giờ có hai con đường cho ngươi tự chọn. Thứ nhất, tộc mạch thử luyện chấm dứt, ngô sẽ thu lại năm Huyền Thiên huyết tinh nhưng tu vi của ngươi vẫn giữ ở cảnh giới Độ Kiếp. Tuy nhiên khi chọn điều này thì về sau tu vi của ngươi không thể tiến bộ nữa.
- Thứ hai, tiếp tục hoàn thành tộc mạch thử luyện, dung hợp năm Huyền Thiên huyết tinh được đến huyết mạch thật sự của tộc ngô, từ nay mở ra cánh cửa thành tựu vô thượng đại đạo. Nhưng lực lượng của Huyền Thiên huyết tinh sẽ dung hợp thành một giọt huyết mạch, ngươi không thể lấy được lực lượng gì từ trong đó. Dung hợp Huyền Thiên huyết tinh, huyết mạch thẩm thấu cực kỳ đau đớn, nếu không chịu đựng được thì hình thần đều diệt, vạn vạn thế không được siêu sinh.
- Hỡi tộc nhân của ta, hai lựa chọn này hãy nói cho ta biết ngươi chọn đi con đường nào?
Tiêu Thần giương mắt, biến sắc mặt. Tộc mạch thử luyện đột nhiên sinh ra biến cố này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn. Chọn con đường thứ nhất là tu vi sẽ giữ lại đẳng cấp Độ Kiếp, tuy không thể tiến bộ thêm chút nào nhưng nên biết Nhân Gian giới có vô số tu sĩ, thật sự đến cảnh giới Hợp Thể thì không có vài người, huống chi là Độ Kiếp cảnh.
Đây là sức hấp dẫn siêu lớn, tu vi tâm cảnh như Tiêu Thần mà suýt bị tan vỡ muốn chọn con đường thứ nhất ngay. Tiêu Thần cắn chót lưỡi miễn cưỡng ổn định lại.
Lựa chọn thứ hai, tuy được một chút cơ hội đi hướng vô thượng đại đạo nhưng có đến được hay không thì chẳng chút bảo đảm, Không chừng chín chết một sống vượt qua huyết mạch thảm thấu còn chết giữa đường.
Xem tình huống trước mắt thì chọn con đường thứ nhất là tuyệt nhất.
Tiêu Thần nhíu chặt mày dằn xuống nỗi lòng xao động, không sốt ruột lựa chọn.
Bình luận