Đạo (Dịch) – Chương 683

Đó là bi ai của kẻ yếu, bị cường giả khống chế sinh tồn hoặc cái chết.

- Hỏi hai câu, máu quái ngư tầng thứ nhất Huyết Hải có tác dụng gì? Huyết tinh trong hải thú to tầng thứ hai là vật gì?

Huyết Vương nghe hỏi sắc mặt không có gì khác lạ, hiển nhiên đã dự đoán được:

- Máu quái ngư có thể tăng lên tu vi thân thể, khi luyện hóa huyết tinh cùng sử dụng nó có hiệu quả càng tốt. Huyết tinh của hải thú vốn là tinh hoa Huyết Hải tự động hội tụ hình thành, ẩn chứa lực lượng huyết mạch tinh thuần, sau khi luyện hóa khiến thực lực huyết mạch tinh thuần tăng trưởng.

Tiêu Thần gật đầu, Huyết Vương ngữ điệu bình thản nhưng hắn tin người này không nói xạo.

Tiêu Thần do dự giây lát, trầm giọng nói:

- Câu hỏi cuối, trận pháp cấm chế dưới chân tiền bối có tác dụng gì?

Mắt Huyết Vương lóe tia sắc bén, hơi thở chợt tăng vọt, lạnh lùng nói:

- Ngươi hỏi cái này có ích gì? Nhưng nói cho ngươi biết cũng được. Bản vương bị nhốt tại đây là vì cấm chế này phong trấn, hấp thu lực lượng huyết mạch trong người ta chặt chẽ cầm tù ta tại đây. Tiểu tử, ngươi hỏi hơi nhiều rồi, đừng khiêu chiến cực hạn nhẫn nại của bản vương.

Tiêu Thần đã biết được thứ mình muốn, hắn kính cẩn thi lễ:

- Tiền bối yên tâm, vãn bối đã không có yêu cầu khác. Vãn bối sẽ cố gắng nhanh chóng đưa huyết tinh trong người bốn kẻ ngoài tầng đến cho tiền bối, xin tiền bối yên tâm.

Sắc mặt Huyết Vương dễ chịu hơn chút, gã đột nhiên ra tay, một huyết văn kỳ lạ chớp mắt ngưng tụ dung nhập vào người Tiêu Thần, không cho hắn đường chống cự.

- Thứ đó chính là phong chú huyết văn, ẩn chứa ý niệm của bản vương để phòng ngừa ngươi muốn trừ bỏ sẽ dẫn đến phản phệ chết chắc. Có thứ đó trong người, bản vương không giải trừ thì thời hạn mười năm đến ngươi cũng đừng mơ rời khỏi Huyết Mạch Chi Địa trở về bên ngoài.

Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, nhưng trong lòng đã biết trước. Dù sao với tâm tính của Huyết Vương nếu không dùng chút thủ đoạn mà thả hắn đi thì Tiêu Thần không yên tâm.

Huyết Vương âm trầm nói:

- Được rồi, trước tiên giao huyết tinh của hai người bị ngươi giết cho bản vương, sau đó bản vương đưa ngươi đi. Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng giở trò vặt gì không thì bản vương cho ngươi chết không chỗ chôn!

Tiêu Thần gọn gàng dứt khoát lấy huyết tinh trong người Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn.

Huyết Vương vừa lòng gật đầu, đáy mắt lóe tia nóng bỏng, phất tay, một cánh cửa hư không ngưng tụ.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ lùi hai bước, sau đó bước vào cánh cửa biến mất.

Khoảnh khắc bóng dáng Tiêu Thần tan biến, hai người cùng cong lên khóe môi âm trầm, mắt lạnh lùng đầy sát khí.

***

Trên Huyết Hải, cung điện không tên.

Hoàng Cực Cương Vân nhìn như kiêu căng trong mắt không người nhưng tính của gã rất cẩn thận, chỉ vì năm xưa tu luyện xảy ra vấn đề dẫn đến tu vi không thể tiến bộ nên mới sa đọa. Từ lúc chịu thiệt lớn trong tay Tiêu Thần thì Hoàng Cực Cương Vân hơi tỉnh táo, lần này vào Huyết Mạch Chi Địa càng lấy lại tính cách cẩn trọng.

Hoàng Cực Cương Vân đột nhiên dừng bước, mắt lóe tia vui mừng nhìn xung quanh:

- A?

Hoàng Cực Cương Vân có một món bí bảo của Hoàng Cực gia tộc là Thất Sá Bảo Châu, không phải báu vật công kích hay phòng ngự, nó dù để dò xét di tích động phủ.

Sau khi kích phát Thất Sá Bảo Châu có thể tự động điều tra không gian ngàn trượng, nếu có bí bảo sẽ sinh ra cảm ứng và phát sáng.

Hoàng Cực Cương Vân lật tay lại, Thất Sá Bảo Châu to cỡ mấy tấc nằm trong tay gã, nó đang phát sáng.

Khi thấy rõ ánh sáng phát ra từ Thất Sá Bảo Châu, Hoàng Cực Cương Vân vừa giật mình vừa mừng:

- Bảy sắc?

Mình vì cung điện thuộc về nhân vật nào, mừng vì Thất Sá Bảo Châu tỏa ánh sáng bảy sắc chứng minh nơi này không chỉ có bảo bối còn là trọng bảo.

Thất Sá Bảo Châu là dị vật trời sinh, sản sinh trong người yêu ngọc trai hiếm thấy từ biển sâu, ngàn năm trở lên mới dựng dục ra một viên, rất hiếm có. Hoàng Cực Cương Vân cầm Thất Sá Bảo Châu càng là dị chủng, không chỉ dò xét báu vật càng nhạy, còn tùy theo đẳng cấp báu vật phát ra linh quang các loại, từ cao xuống thấp là màu trắng, đỏ, bảy sắc.

Hoàng Cực Cương Vân không lỗ mãng, gã cất đi Thất Sá Bảo Châu, thần thức chậm rãi quét qua bốn phía như nước chảy qua cát không bỏ sót chỗ nào. Hoàng Cực Cương Vân đang ở sâu trong một hành lang, phía trước là ngõ cụt.

Hoàng Cực Cương Vân cẩn thận nhìn bức tường chắn trước mặt, lòng dần phát hiện. Làm tử đệ dòng chín chảu Hoàng Cực gia tộc, trừ tu vi của bản thân ra Hoàng Cực Cương Vân có chút hiểu biết về cấm đạo sư thừa môn hạ Hoàng Cực Nguyên Thành lão tổ Hoàng Cực gia tộc. Tu vi cấm đạo của Hoàng Cực Cương Vân không bằng Tiêu Thần nhưng cao minh hơn tu sĩ khác rất nhiều.

Mười ngón tay Hoàng Cực Cương Vân đánh ra pháp quyết, khoảnh khắc pháp quyết rời tay dung nhập vào vách đá trước mặt.

Lòng Hoàng Cực Cương Vân thầm rung lên, pháp quyết dung nhập vào chứng minh gã không đoán sai, vách đá là cánh cửa đi hướng giấu chỗ kho báu, chẳng qua bị cấm chế cao minh che chắn.

Một lát sau, Hoàng Cực Cương Vân liên tục thử hơn mười lần thì vách đá có phản ứng, tỏa ra sóng gợn hình thành cánh cửa.

Hoàng Cực Cương Vân mừng rỡ, xác định không ai đi theo sau lưng mới bước ra một bước đi vào trong. Khi Hoàng Cực Cương Vân đi vào thì cánh cửa vách đá biến mất, trở về như cũ.

***

Thần thức Thượng Thành Đức phát ra bao phủ không gian mấy trăm trượng, cẩn thận đi tới. Cơ Lạc Nhiễm cầm pháp bảo được lão tổ ban cho, không phải vật giữ mạng đã dùng lúc trước, sau khi thi triển có thể triệu hoán ra một thần thông Cơ Lão Quái niêm phong trong dó, nó mới là thủ đoạn Tôn Giả thật sự, vô cùng mạnh mẽ.

Trong cung điện thoạt trông yên tĩnh nhưng Cơ Lạc Nhiễm không dám lơ là, nơi này rất quỷ bí lạ lùng, gã không muốn mơ hồ chết tại đây.

Cơ Lạc Nhiễm chợt dừng bước, vẻ mặt nghi ngờ. Trong nguyên thần cảm ứng của Cơ Lạc Nhiễm đằng trước mơ hồ có dao động khác lạ truyền đến, tuy hơi yếu nhưng rất rõ ràng. Từ hơi thở dao động này cảm ứng ra nó trúc trắc, không phải vật bình thường phát ra.

- Không lẽ là báu vật giấu trong điện?

Cơ Lạc Nhiễm hơi trầm ngâm nhưng không thể ngăn được lòng tham lam, gã khống chế độn quang lao hướng phát ra hơi thở.

Lát sau Cơ Lạc Nhiễm đến trước một cây cầu đá, trên cầu trống rỗng nhưng hơi thở phát ra từ đó.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...