Đạo (Dịch) – Chương 682

Khi nói chuyện Huyết Vương cong lên khóe môi nửa cười nửa không.

Tiêu Thần biến sắc mặt, con ngươi co rút, ánh mắt tối sầm.

Tiêu Thần âm thầm liếc qua điện, nơi này trống trải trừ ngai vua ra không có thứ gì khác. Dưới đất khắc hoa văn phức tạp rậm rạp, hiển nhiên là đại trận cấm chế mạnh mẽ, Tiêu Thần không biết cách dùng thật sự của trận pháp nhưng hắn miễn cưỡng thấy ra chút môn đạo.

Phong trấn!

Hơi thở của đại trận mơ hồ hòa cùng cung điện, thậm chí là Huyết Hải vô tận, tụ tập tất cả lực lượng trấn áp nam nhân áo đỏ tại đây. Lực lượng đẳng cấp như thế phong trấn mà người này còn có lực lượng như vậy, nếu ở thời kỳ đỉnh cao thì tu vi còn đến mức nào nữa?

Lưng Tiêu Thần toát mồ hôi lạnh, có lẽ thân phận của nam nhân áo đỏ trước mặt khủng bố hơn xa hắn tưởng tượng, trong đó ẩn giấu bí mật lớn.

Tiêu Thần dời mắt khỏi trận pháp dưới đất bỗng ngây người, mắt hấp háy tia sáng kỳ lạ sau đó cố nén xuống.

Tiêu Thần hơi do dự sau đó cung kính nói:

- Không biết tiền bối hút vãn bối đến có gì sai bảo? Nếu vãn bối làm được sẽ hết sức ra tay tuyệt đối không từ chối!

Giờ phút này Tiêu Thần phải hết sức cẩn thận, nam nhân áo đỏ có tu vi sâu không lường được, nếu chọc giận y e rằng ngay sau đó hắn sẽ bị nguy hiểm mạng sống.

Mắt Huyết Vương ngạc nhiên lấp lóe:

- Tiểu bối nhà ngươi thật to gan, không sợ bản vương bắt giữ ngươi vì muốn lấy mạng của ngươi sao?

Tiêu Thần ngữ điệu bình tĩnh nói:

- Với tu vi của tiền bối nếu muốn giết vãn bối thì không cần rắc rối vậy, dù cách xa ngàn dặm chỉ cần động ý niệm là có thể âm thầm khiến vãn bối chết đi. Tiền bối không làm vậy chắc có gì sai bảo, điều này không khó đoán ra.

Huyết Vương nhếch môi, mắt lóe tia khen ngợi:

- Tiểu bối nhà ngươi tâm tư nhanh nhẹn, bản vương thích giao tiếp với người thông minh. Vậy thì bản vương không vòng vo nữa, hôm nay hao hết thủ đoạn hút ngươi đến đúng là bản vương có vài chuyện muốn ngươi hoàn thành.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm rồi cung kính nói:

- Tuy tiền bối có yêu cầu, Lưu Vân sẽ hết sức hoàn thành nó. Nhưng tu vi của vãn bối có hạn, xin tiền bối đừng nêu yêu cầu quá cao, không thì sợ là làm tiền bối thất vọng.

- Bản vương sai người làm nếu hoàn thành thì không sao, bản vương chẳng những thả ngươi bình an rời đi, không chừng còn tặng cho một tạo hóa khiến thực lực của ngươi tăng vọt. Nhưng nếu thất bại thì ngươi không có giá trị lợi dụng, bản vương sẽ không chút do dự giết chết ngươi. Nên chuyện này ngươi không được lựa chọn, phải hoàn thành.

Trầm mặc.

Tiêu Thần mở miệng hỏi:

- Rốt cuộc có chuyện gì tiền bối cứ dặn dò đi.

Huyết Vương gật đầu, rất vừa lòng biểu hiện hiện giờ của Tiêu Thần.

Huyết Vương ngẫm nghĩ, thản nhiên nói:

- Sau khi ngươi vào đại điện thì có bốn người lần lượt đi vào, yêu cầu của bản vương dành cho ngươi là giết hết bọn họ, mang huyết tinh trong người họ đến đây giao cho bản vương. Bản vương nghĩ với tu vi của ngươi hoàn thành chuyện này không quá khó khăn.

Dù khó hiểu nhưng Tiêu Thần thở phào nhẹ nhõm, với tu vi của nam nhân áo đỏ muốn giết bốn người chỉ cần lật tay một cái, bây giờ y không ra tay còn tốn công triệu hoán hắn đến làm giùm y. Điều này nghĩa là người này vì vài lý do không thể rời khỏi đây, huyết tinh trong thân thể bốn người có lẽ cực kỳ quan trọng với y, tức là y có điều nhờ vả Tiêu Thần.

Nghĩ thông điều này Tiêu Thần yên lòng nhiều, an toàn của bản thân hiện không đáng lo.

Tiêu Thần thầm động lòng, từ từ ngước lên hỏi:

- Tiền bối, điều này có thể xem như giao dịch không?

Ngữ điệu vẫn kính cẩn nhưng thêm vào phần không kiêu không hèn.

Huyết Vương ngồi trên ngai vua cười dài:

- Giao dịch! Ha ha ha ha, bằng vào đẳng cấp Huyết Hoàng nho nhỏ như ngươi mà mơ giao dịch với bản vương? Ngươi chưa có tư cách đó! Hoàn thành mệnh lệnh của bản vương thì có thể tha cho ngươi đường sống, nếu không chết chắc. Tiểu bối nhà ngươi chưa nhìn rõ thế cục sao?

Ánh mắt Huyết Vương lạnh băng, mặt không biểu tình nhìn Tiêu Thần, bộ dạng nếu dám lải nhải nữa là sẽ diệt hắn.

Bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm tinh thần Tiêu Thần chịu áp lực nặng nề, mặt trắng bệch nhưng trong mắt hắn bình tĩnh, không lộ ra chút kinh hoàng nào, không hốt hoảng.

Huyết Vương cau mày, tâm tính Tiêu Thần trầm ổn vượt ngoài dự đoán của gã.

Huyết Vương lắc đầu thu lại hơi thở phát tán ngoài người, chậm rãi nói:

- Tuy bản vương cần ngươi ra tay nhưng đừng vì vậy mà nêu giá trên trời, nếu không bản vương thà giết ngươi cũng tuyệt đối không thỏa hiệp. Bây giờ hãy nêu yêu cầu của ngươi đi.

Lòng Tiêu Thần rung lên, hắn đánh cược đúng. Tiêu Thần tin lời Huyết Vương, người này không phải loại người chịu bị người uy hiếp, nếu hắn không biết sống chết nói lung tung sẽ bị giết ngay.

Tiêu Thần hơi sợ, xác nhận suy nghĩ không bỏ sót rồi mới lên tiếng:

- Vãn bối có mấy câu hỏi muốn xin tiền bối giải đáp thắc mắc.

- Hỏi.

- Ba câu hỏi, nơi này là đâu? Hội chiến giữa mười một bộ lạc trên đại lục là vì sao? Tiền bối có thân phận gì trong mắt bọn họ?

Tiêu Thần hỏi ba câu nhìn như không có giới hạn nhưng bóng gió tìm hiểu nguồn gốc nam nhân áo đỏ.

Điều này không qua mắt Huyết Vương được.

Huyết Vương ngồi trên ngai vua cao cao, mắt lóe tia sáng thản nhiên nói:

- Nguyên Huyết Mạch Chi Địa chỉ là một tộc quần sắp chết giãy dụa chuẩn bị để lưu trữ chút huyết mạch còn sót lại của mình. Về thân phận của bọn họ, tiểu tử nhà ngươi thật sự muốn biết sao? Người biết chuyện này phải chết!

Tiêu Thần biến sắc mặt, từ câu nói này hắn đã biết được rất nhiều tin tức. Tiêu Thần lắc đầu, nếu biết phải mất mạng thì hắn không hứng thú nghe.

Huyết Vương cười, không hề bất ngờ:

- Mười một bộ lạc hội chiến thì lý do càng đơn giản, chắc tiểu tử cũng nhìn ra được. Bản vương bị nhốt ở dây, vì ngăn cản lực lượng phong trấn giữ cho lý trí tỉnh táo cần không ngừng hấp thu lực lượng huyết mạch, nên mới có bộ lạc hội chiến, ngươi hiểu ý của bản vương không? Thân phận thì dù bản vương không nói chắc ngươi đoán được, cần gì nói nhiều.

Mặt ngoài Tiêu Thần bình tĩnh gật đầu lòng thì rất rung động, Huyết Vương quả nhiên là Huyết Tổ trong tin đồn. Cái gọi là mười một bộ lạc hội chiến chỉ là nam nhân áo đỏ hấp thu huyết lực, sự thật đằng sau vô số tu luyện giả chết đi là đây.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...