Đạo (Dịch) – Chương 684

Cơ Lạc Nhiễm cau mày suy đoán:

- Không lẽ là huyễn trận?

Cơ Lạc Nhiễm thăm dò một phen nhưng không có kết qả, tuy nhiên gã không phát hiện có hơi thở nguy hiểm gì trên cây cầu đá.

Cơ Lạc Nhiễm bước lên cầu đá tựa như đi vào mặt nước, chớp mắt đã vào không gian khác, dẫn đến các làn sóng hư không. Kỳ lạ là Cơ Lạc Nhiễm không phát hiện ra, vẫn cẩn thận tiến lên, không hay biết mình đi vào không gian khác, càng đi càng xa, bóng dáng dần tan biến.

Vân Động ở trong Vân gia luôn điệu thấp, thiên tư tu luyện không tệ nhưng không quá xuất sắc. Quan trọng là Vân Động xuất thân chi mạch chứ không phải tử đệ dòng chính của Vân gia. Bởi vậy Vân Động có trong nhân tuyển vào Huyết Mạch Chi Địa bị dòng chính gia tộc phản đối, có trưởng lão luân phiên phản đối. Nhưng Lão Quái Vân gia đè xuống tất cả áp lực, quyết ý xác định danh ngạch của Vân Động.

Mọi người cho rằng lão tổ thiên vị tiểu tử chi thứ, mặt ngoài không bàn cãi nữa nhưng trong lòng cực kỳ không phục.

Vân Động biết rõ mọi thứ nhưng gã không để bụng.

Làm tử đệ có huyết mạch tinh thuần nhất trong giới trẻ Vân gia, Vân Động sớm bái vào môn hạ của lão tổ. Vì lo lắng bị gia tộc khác phát hiện dẫn đến rắc rối không cần thiết nên luôn giấu tin tức, chỉ có Vân Lão Quái và Vân Động biết. Huyết mạch trong người Vân Động tinh thuần hiếm có trong Vân gia mấy năm nay, chưa đến đẳng cấp phản tổ nhưng cũng gần bằng. Lần này Huyết Mạch Chi Địa mở ra, Vân Lão Quái không tiếc ban trọng bảo, đi ngược dân tình quyết đưa Vân Động vào vì hy vọng gã sẽ một bước lên trời, được cơ duyên tạo hóa trong Huyết Mạch Chi Địa hoàn toàn kích phát huyết mạch, tiến vào đẳng cấp phản tổ. Khi đó Vân gia âm thầm tích lũy thực lực, sau mấy trăm năm sẽ tiếu ngạo gia tộc khác, một nhà bá chủ.

Tu sĩ Vân gia vào Huyết Mạch Chi Địa không biết chuyện này, vì an toàn nên Vân Lão Quái nghiêm khắc phong tỏa tin tức. Nếu không phải vì giết Tiêu Thần tranh cướp huyết mạch thì Vân Động đã không bị lộ thân phận.

Vân Động đi trong điện, cảm giác triệu hoán rõ ràng hơn, không quá mạnh khiến huyết mạch của gã sôi trào nhưng gã chắc chắn cảm ứng triệu hoán là vì huyết mạch tinh thuần hơn xa Hoàng Cực Cương Vân, Thượng Thành Đức, Cơ Lạc Nhiễm. Nếu cướp được vật phát ra dao động thì huyết mạch trong người gã sẽ thăng cấp đến cảnh giới khó tin.

Loại cảm giác này cực kỳ huyền diệu nhưng Vân Động vững tin như vậy.

Vân Động đi nhanh trong cung điện không chút do dự, hơi thở kia chỉ rõ phương hướng cho gã.

Thượng Thành Đức theo sau lưng Vân Động, ẩn trong hư không, giấu kín hơi thở hoàn toàn.

- Quả nhiên Vân Động phát hiện thứ chúng ta không biết, xem hắn tiến lên không chút do dự thì rõ ràng xác định thứ mình muốn ở đâu. Chuyện này là sao?

Lòng Thượng Thành Đức máy động, gã không nghĩ ra được nên lắc đầu bỏ qua, dằn suy nghĩ xuống.

Lúc này Vân Động chợt ngừng bước, vụt xoay người lạnh băng nhìn hướng Thượng Thành Đức.

- Là vị đạo hữu nào theo sau tại hạ? Xin hãy hiện hình đi.

Vân Động nhìn chằm chằm không dời đi vị trí khác.

Thượng Thành Đức biểu tình cực kỳ khó xem, chí bảo trên người gã được lão tổ ban cho, có thể giấu hơi thở che tung tích, dù là tu sĩ Bất Trụy cũng khó phát hiện. Không ngờ bị Vân Động nhận ra.

Thượng Thành Đức cười nói:

- Ha ha, Vân Động nhạy thật, không ngờ phát hiện hành tích của tại hạ, thật khiến người khâm phục.

Mặt ngoài Thượng Thành Đức không lộ vẻ gì, tu vi tâm cảnh rất tốt.

Vân Động sắc mặt âm trầm, nghe vậy hừ lạnh thản nhiên nói:

- Tại hạ làm sao phát hiện đã không quan trọng, Thượng đạo hữu lén lút theo đuôi không biết có mục đích gì? Muốn thừa dịp hại tại hạ sao? Nếu đạo hữu thật sự có suy nghĩ đó thì dù Vân Động không muốn có biến cố nhưng không tiếc chiến một trận!

Trong lòng Vân Động vừa kinh vừa tức điên, nếu không phải gã thói quen thi triển bí thuật quét qua sau lưng thì đã không phát hiện Thượng Thành Đức. Nếu chờ khi gã lấy báu vật mà người này đột nhiên đánh lén thì . . . Nghĩ đến đây lưng Vân Động ướt mồ hôi lạnh, rùng mình, sát khí sinh ra.

Thượng Thành Đức xua tay cười nói:

- Vân Động đạo hữu nói quá lời, tại hạ chẳng qua thấy đạo hữu bước đi vội vàng dường như có phát hiện gì nên mới đi theo xem. Chắc đạo hữu cũng biết cung điện màu đỏ này nhìn như bình lặng không có gì khác lạ nhưng bên trong chắc chắn ẩn giấu nguy cơ rất lớn. Một mình đạo hữu dù có phát hiện sợ là không nắm chắc lấy được. Nên tại hạ đề nghị hai chúng ta hợp tác. Không biết Vân Động đạo hữu phát hiện ra vật gì mà khiến đạo hữu thất thố như thế? Chắc nó không tầm thường, ha ha ha, nếu đã phát hiện thì tại hạ cũng muốn chia một chén canh.

Ngữ điệu Thượng Thành Đức bình tĩnh nhưng lộ rõ kiên quyết, sẽ không dễ dàng dừng tay.

Vân Động biểu tình cực kỳ khó xem, gã cảm ứng được báu vật quý giá, là cơ duyên to lớn cho tu sĩ cổ tộc bọn họ, làm sao chia chung với người khác được!

- Thượng đạo hữu, nghĩ tình hai ta cùng thuộc cổ tộc nên tại hạ khuyên một câu. Tuy Vân Động có chút phát hiện nhưng thứ đó vô cùng quan trọng với tại hạ, tuyệt đối sẽ không chia sẻ cùng người khác. Đạo hữu có thể đi nơi khác tìm cơ duyên, nếu đạo hữu còn tiếp tục dây dưa không rõ thì đừng trách tại hạ trở mặt vô tình! Hai ta sẽ chiến một trận!

Mặt Thượng Thành Đức lạnh lùng, lặng im lúc sau gã lạnh lùng cười:

- Nếu vậy thì tại hạ không quấy rầy Vân Động đạo hữu nữa, hy vọng đạo hữu sẽ có thu hoạch.

Thượng Thành Đức thầm tính toán, cuối cùng quyết định bỏ qua Vân Động. Vì không rõ nguy hiểm trong điện, đánh nhau là không sáng suốt. Quan trọng ở chỗ Thượng Thành Đức không chắc chắn có thể hạ gục Vân Động được, nếu ép quá Vân Động sử dụng đại sát khí được Vân Lão Quái ban cho thì Thượng Thành Đức chỉ đành sử dụng vật giữ mạng, khi không còn át chủ bài thì Hoàng Cực Cương Vân, Cơ Lạc Nhiễm sẽ nhặt của hời rồi.

Thượng Thành Đức thụt lùi đang định đi chợt biến sắc mặt.

Vân Động ngước đầu lên, mắt lộ tia vừa kinh vừa giận.

Chớp mắt một ánh sáng trắng từ nóc điện chiếu xuống bao phủ hai người. Lát sau ánh sáng trắng tan biến, Thượng Thành Đức, Vân Động biến mất.

***

Khóe môi Tiêu Thần cong lên lạnh lùng nói:

- Hợp tác?

Tuy Huyết Vương che giấu rất tốt nhưng ánh mắt nóng bỏng nhìn hắn bị Tiêu Thần cảm ứng được.

- Trong cảm ứng của ta thì Huyết Vương là vật bổ tốt nhất, muốn nuốt trọn, trong lòng người này chắc có chung cảm giác với ta. Khi ta thật sự hoàn thành ước hẹn lão quỷ này sẽ không chút do dự nuốt trọn ta!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...