Phức tạp!
Hơi thở này là từ bảy bảy bốn mươi chín cấm chế tổ thành, từng khâu dính nhau, sai lầm một cái sẽ dẫn đến kiếm củi ba năm thiêu một giờ, uy năng cấm chế bộc phát ra. Tuy không thể tổn thương Tiêu Thần nhưng đủ làm vật đặt trong hộp ngọc thành phấn.
Bốn mươi chín cấm chế cái nào cũng rườm rà, các hoa văn cấm chế hỗn độn không chút dính dáng rồi lại dính vào nhau khó tách ra, khi phá giải cực kỳ khó khăn.
Mặt Tiêu Thần hơi tái nhưng mắt sáng ngời, tay đánh ra pháp quyết càng lúc càng nhanh, hai tay như ảo ảnh mắt thường không thể thấy rõ pháp quyết biến đổi.
Cùng lúc đó hộp ngọc cấm chế phát ra hơi thở mãnh liệt hơn, mơ hồ bất ổn nhưng bị ức chế dưới giới hạn kích phát.
Pháp quyết cuối cùng được đánh ra, Tiêu Thần thầm thở phào, trán thấm mồ hôi.
Cấm chế hộp ngọc này tuy không có uy năng mạnh nhất trong cấm chế Tiêu Thần ngộ nhưng phức tạp hóa búa thì không gì bằng. Nếu thực lực của Tiêu Thần không tăng trưởng, tu vi cấm đạo càng lúc càng thâm sâu e rằng không thể phá giải nó.
Bóc!
Cấm chế lóe linh quang rồi vụt tắt, nắp hộp khép kín chợt bật mở.
Khóe môi Tiêu Thần cong lên, báu vật được cẩn thận đặt vào hộp chắc sẽ không khiến người thất vọng. Thần thực quét qua không thể vào trong hộp ngọc, nhưng không phát hiện hơi thở uy hiếp gì, Tiêu Thần vươn tay mở nó ra.
Hộp ngọc mở ra, bên trong trải gấm trắng tơ tằm, chắc lo sợ bị va đập hư. Một ngọc giản màu trắng nằm yên trên gấm trắng.
Ngọc giản màu trắng, là thứ ghi chép bình thường nhất. Cảm ứng hơi thở ngọc giản chắc mới được chế tạo gần đây.
Tiêu Thần cau mày, ngọc giản này rất bình thường, nhưng hắn không lỗ mãng phán đoán ngay. Tiêu Thần cầm ngọc giản trong tay, một tia thần thức thò vào trong. Lát sau Tiêu Thần rút thần thức ra, nhếch môi cười khổ.
Trong ngọc giản trừ một trận pháp phức tạp ra không có chú giải gì. Tốn nhiều công sứ mà được thứ như vậy, thật làm người ta buồn bực. Nhưng nếu ngọc giản được bảo vệ kỹ như thế chắc không tầm thường, tuy không biết tác dụng nhưng cũng không thể tùy ý giải quyết nó. Tiêu Thần suy nghĩ giây lát nhưng không thể lần mò cách sử dụng của trận pháp, hắn đành gác lại lòng tò mò, thu hộp ngọc vào túi trữ vật.
Hộp ngọc là thu hoạch ngoài ý muốn, Tiêu Thần không chỉ bọ ngựa bắt ve làm Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn chết còn được một báu vật có thủ đoạn phóng ra thần thông Tôn Giả, xem như thu hoạch lớn.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Ta hơi tham lam, đã được đủ ích lợi rồi sao còn bất mãn.
Tiêu Thần đặt báu vật thu hoạch trong trữ vật giới chỉ của hai người chung một chỗ, nét mặt đăm chiêu.
- Tu sĩ sáu tộc đúng như ta đoán đã rơi vào nội chiến, không thể bỏ qua cơ hội này. Với tu vi của ta nếu tấn công bất ngờ không kịp đề phòng rất có thể giết họ trong chớp mắt, bọn họ sẽ không có cơ hội sử dụng báu vật lão quái các tộc ban cho.
Đây là khuyết điểm khi dựa vào vật ngoài thân, pháp bảo dù tốt nhưng tu sĩ căn bản nhờ vào tu vi bản thân. Miễn thực lực đủ mạnh thì có thể hoành hành thiên hạ không sợ gì.
Tiêu Thần cười khẩy nói:
- Nếu vậy thì tạm thời tu dưỡng, chờ ta phục hồi đến trạng thái cao nhất mới tìm bọn họ xử tội.
Tuy rất tự tin vào thực lực của bản thân nhưng Tiêu Thần sẽ không vì vậy mà sơ sẩy thả lỏng, phải chú ý cẩn thận mới sống lâu được.
Gần nửa ngày sau, thần quang vàng đất bắn lên mặt đất, một luồng sáng đỏ vọt lên cao xé gió bay xa.
***
Trong hang núi Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn chết.
Hoàng Cực Cương Vân, Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm sắc mặt âm trầm đứng trong hang, mắt từ từ quét qua hang động, đầy nghi ngờ.
Thượng Thành Đức mắt lóe tia sáng chậm rãi nói:
- Trong hang động còn hơi thở kết giới châu để lại, hiển nhiên vừa rồi có người bày ra kết giới hoàn toàn che đậy hơi thở chỗ này, không thì tuyệt đối không thể thoát khỏi cảm ứng của chúng ta.
Nhóm Hoàng Cực Cương Vân gật đầu, bọn họ đã cảm ứng rõ ràng.
Cơ Lạc Nhiễm sắc mặt âm trầm, khi nói chuyện ngữ điệu lạnh lùng:
- Hơi thở của Mặc Thâu Bàn biến mất tại đây, có vẻ đã bị người giết.
Ba người khác nghe vậy biểu tình cực kỳ khó xem.
Bốn người hợp tác với nhau, vì xác định vị trí của nhau nên bày ra cấm chế trong người, thứ đó trừ cảm ứng sơ vị trí của nhau ra không có tác dụng khác. Hơi thở cấm chế trong người Mặc Thâu Bàn tán loạn, chỉ có giải thích như vậy.
Vân Động trầm giọng nói:
- Mới rồi ta đã dùng thần thông tra xét, nơi này để lại hai hơi thở là của Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn.
Vân Động và ba người khác liếc nhau, thấy kiêng dè trong lòng đối phương.
Cứ tưởng Mục Huyền Thanh bị năm người hợp tác truy sát đã tổn hại nặng, nhưng hiện tại xem ra bọn họ coi thường người này rồi. Có thể lặng lẽ giết Mặc Thâu Bàn, dù Mục Huyền Thanh không giấu tu vi cũng có đòn sát thủ khác.
Dù là khả năng nào thì đều không phải tin tốt cho cả nhóm.
Bốn người này tuy rằng tâm cao khí ngạo, không ai phục ai nhưng lòng biết rõ thực lực của họ dù hơi chênh lệch thật ra ngang ngửa nhau, muốn phân ra thắng thua không đơn giản. Mục Huyền Thanh có thể giết Mặc Thâu Bàn nhẹ nhàng như vậy thì cũng có thể giết chết bọn họ.
Hoàng Cực Cương Vân lên tiếng:
- Chúng ta không thể tản ra tìm tòi, nếu không rất có thể bị Mục Huyền Thanh lần lượt giết chết.
Dù Hoàng Cực Cương Vân không cam lòng nhưng hiện giờ chỉ có cách tập trung hành động mới bảo đảm an toàn bản thân.
Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm hơi do dự sau đó gật đầu. Tình thế mạnh hơn người, Mục Huyền Thanh bị năm người truy sát chỉ như chó cụp đuôi không có chút sức chống cự, nhưng Mặc Thâu Bàn lặng lẽ chết đi gõ vang cảnh báo trong lòng ba người.
Cơ Lạc Nhiễm cười khẩy nói, mắt đầy sát khí :
- Đi đi, ta đã xem xét rồi, chỗ này không có thứ gì để lại, chắc Mục Huyền Thanh đã đi xa. Nhưng hắn không có chỗ nào để đi trong vùng đất hội chiến, chỉ có thể không ngừng vào sâu bên trong. Chúng ta cứ đi mãi sẽ có cơ hội chạm mặt Mục Huyền Thanh, khi đó bốn chúng ta hợp tác, dù người này có thủ đoạn lớn cỡ nào chắp cánh cũng khó thoát.
- Đi!
Bốn người liếc nhau, dùng độn quang xé gió bay đi.
Bốn người tăng tính cảnh giác lên nhiều, độn quang tiến lên vừa triệu ra món báu vật lơ lửng trên đầu, tỏa ra dao động mờ nhạt bao trùm ngàn trượng. Báu vật này không có năng lực công kích, phòng ngự,nhưng rất nhạy cảm với hơi thở tu sĩ. Ai xâm nhập vào phạm vi sẽ bị phát hiện ngay.
Chương 677vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận