Đạo (Dịch) – Chương 677

Chốc lát sau bốn người khống chế độn quang rời xa, hư không gợn sóng dao động, Tiêu Thần chậm rãi hiện hình. Tiêu Thần tiếc nuối nhìn hướng bốn người khuất bóng. Lúc giết Mặc Thâu Bàn là Tiêu Thần đã phát hiện trong người gã có hơi thở cấm chế, nhưng hắn không phá hỏng để mặc nó nát truyền tin ra ngoài, vì gía họa cái chết của Mặc Thâu Bàn cho Mục Huyền Thanh. Nếu không thì với tâm trí của mấy tên kia không lâu sau tỉnh táo lại sẽ tập trung chú ý vào hắn, Tiêu Thần không muốn gặp chuyện đó. Quan trọng hơn là tiết lộ hơi thở sẽ dẫn bốn người đến, Tiêu Thần đi theo phía sau tùy thời ra tay giết từng người.

Nhưng Tiêu Thần hơi coi thường trình độ cảnh giác của bốn người, bọn họ cùng nhau tiến lên, thi triển bí bảo tra xét hơi thở xung quanh, vậy thì khi tấn công sẽ gặp bốn người liên hợp đối địch. Tiêu Thần không có nắm chắc giết hết bọn họ, nếu bị bốn người biết hắn chưa chết sẽ liên tưởng đến cái chết của Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn, vậy thì mất nhiều hơn được.

Hiện tại ưu thế lớn nhất của Tiêu Thần là địch ngoài sáng ta trong tối, đám người Hoàng Cực Cương Vân chưa biết hắn còn sống. Chỉ cần nắm chắc điều này thì Tiêu Thần có vô số cơ hội ra tay giết bốn người.

Nên Tiêu Thần do dự giây lát cuối cùng không hành động.

Tiêu Thần cười khẩy nói:

- Hừ! Cho bốn người sống lâu chút, trong vùng đất hội chiến này có nhiều cơ hội diệt sát các ngươi!

Tiêu Thần trầm ngâm, vận dụng độn quang xé gió bay đi trung tâm vùng đất hội chiến.

Không ngừng đến gần thì triệu hoán khu trung tâm càng mạnh hơn, khiến Tiêu Thần không kiềm chế được. Tuy biết rõ chuyện này kỳ lạ nhưng Tiêu Thần không muốn bỏ qua. Có thể mang đến cảm giác như vậy thì báu vật này cực kỳ quan trọng với hắn, muốn thu vào tay thì khó tránh khỏi hơi mạo hiểm. Nên biết Tu Chân giới không có khi không được lợi, muốn có bao nhiêu phải trả giá càng nhiều.

Sợ hãi nguy hiểm co tay cóng chân không dám mạo hiểm thì dù thiên tư siêu tốt cũng định trước cuộc đời bình thường, thành tựu có hạn.

Người tu đạo cần không sợ cực khổ khó khăn, mím môi tiến lên mới có một phần ngàn vạn cơ hội thành tựu đại đạo, được tạo hóa vô thượng. Từ xưa đến nay người thành việc lớn luôn có ý niệm kiên định không sợ.

Tuy thực lực của Tiêu Thần yếu nhưng hắn có tâm tính của tồn tại đỉnh cao rồi, điều này cực kỳ quan trọng.

***

Vùng đất hội chiến chia ba tầng trong bản đồ quân sự của các bộ lạc. Gồm khu vực Hắc Hà, khu vực Âm Dương giới và Huyết Hải. Mức độ nguy hiểm giữa ba khu vực lần lượt tăng mạnh. Khu vực Hắc Hà tầng ngoài cùng là khu vực chủ yếu các đợt bộ lạc hội chiến tranh giành, có thể trú đóng trọng binh, chém giết thảm liệt nhất. Bắt đầu từ khu vực Âm Dương giới thì vì huyết thú hoành hành, mức độ nguy hiểm hóc búa tăng vọt. Những huyết thú không quá mạn nhưng rất nhiều con cuồng bạo hiếu chiến, dù đối diện đại quân cũng không chút sợ hãi, nếu đụng độ sẽ không chết không ngừng. Nên trong các đợt bộ lạc hội chiến người chiếm ưu thế thìo nhiều nhưng hiếm khi đại quân vào khu vực Âm Dương giới. Còn Huyết Hải ở khu vực trung tâm thì chỉ có trong ghi chép của cường giả trong quân. Mười một quân đội bộ lạc chưa từng đi vào khu vực sâu như thế.

Triệu hoán truyền đến từ tận cùng Huyết Hải.

Tiêu Thần nhìn Huyết Hải, con ngươi co rút, lòng sinh ra kiêng dè. Huyết Hải không đơn giản, bên trong có lẽ ẩn giấu các loại nguy cơ hung hiểm. Tiêu Thần cảm thấy người lạnh băng chứng minh bên trong ẩn giấu nguy cơ đủ giết hắn.

Dù vậy khuôn mặt Tiêu Thần trầm ổn như cũ.

Tiêu Thần vượt qua mấy chục vạn dặm, xuyên qua nguyên Âm Dương giới là đã chuẩn bị sẵn sàng ứng đối tất cả. Tuy Huyết Hải không tầm thường nhưng không thể ngăn bước chân tiến lên của hắn.

Tiêu Thần quyết tâm lấy được báu vật phát ra lực lượng triệu hoán ở tận cùng Huyết Hải.

Tiêu Thần cười khẩy nói:

- Đừng nói không phải Huyết Hải thật sự, dù đúng là máu của ngàn vạn sinh linh tụ lại thành biển cũng đừng hòng hù sợ Tiêu Thần. Ta tu đạo cả đời, đối mặt ván cờ chết sát phạt nhiều vô số kể, tinh thần cứng như đá sao có thể bị chấn nhiếp.

Tiêu Thần bước chân ra, chớp mắt xuất hiện trên Huyết Hải.

Khoảnh khắc Tiêu Thần bước ra Âm Dương giới đi vào Huyết Hải thì lực lượng kỳ lạ xẹt qua người làm hắn nhíu chặt mày.

Tiêu Thần đứng trên bầu trời Huyết Hải, cuồng phong gào thét, nước biển dậy sóng hùng dũng mang đến hơi thở huyết tinh nhàn nhạt. Tiêu Thần quay đầu nhìn ra sau lưng, hắn cách khu vực Âm Dương giới tầng thứ hai chỉ một bước, nhưng bước này như ngăn cách lạch trời vĩnh viễn không thể đi qua.

Bước ra một bước vào Huyết Hải chỉ có lùi không tiến, xuyên qua thì sống, ngược lại thì chết.

Trước đó Tiêu Thần đã biết nhưng bây giờ mới hiểu ý nghĩa của câunày. Huyết Hải và Âm Dương giới tầng thứ hai tuy liền với nhau, có thể thấy rõ ràng nhưng như ở trong hai không gian khác nhau.

Khiến hai không gian giao nhau nhưng không làm không gian tan vỡ, Tiêu Thần hiện chưa thể nhìn thấu loại thủ đoạn này, nhưng hắn hiểu một điều, bây giờ vào Huyết Hải mà không tìm được đường ra là sẽ chết tại đây.

Vào chỗ chết rồi tìm đường sống!

Trong khi lùi thì không có đường, phía trước nguy hiểm, tinh thần của Tiêu Thần hoàn toàn bình tĩnh, mỗi một tia thần thức càng nhạy bén hơn bủa giăng trong hư không tra xét không gian ngàn trượng.

Tiêu Thần cười khẽ cất bước:

- Huyết Hải sao? Tiêu Thần thật muốn xem ngươi ẩn giấu cái gì?

Ầm!

Mặt nước Huyết Hải chợt bắn tung, một bóng đỏ bắn ra lao vào Tiêu Thần.

Nhìn kỹ bóng đỏ là một yêu vật như cá biển, lạ là dưới bụng có móng vuốt, đều là màu đen lấp lóe tia sáng lạnh băng, không phải vật phàm. Yêu vật há to mồm lộ ra răng nanh dữ tợn.

Đối mặt yêu vật tập sát, khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh không có chút gì khác lạ, tùy ý phất tay vỗ chưởng xuống. Yêu vật cá biển tuy tốc độ siêu nhanh nhưng hơi thở mới chỉ là Huyết Linh sơ kỳ, Tiêu Thần không thèm để vào mắt.

Nhưng ngay sau đó Tiêu Thần biến sắc mặt, đột nhiên phất tay vỗ chưởng chụp xuống đánh yêu thú cá biển thành bột phấn.

Bỏ qua phòng ngự pháp lực!

Yêu vật cá biển có thần thông đáng sợ như thế!

Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, Huyết Hải hóc búa hơn hắn tưởng tượng. Nhưng như vậy càng chứng minh sâu trong Huyết Hải ẩn giấu cơ duyên tạo hóa thật sự.

Cần biết cơ duyên cùng nguy cơ tồn tại song song với nhau, có mối quan hệ, nguy cơ càng mạnh thì cơ duyên càng lớn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...