Đạo (Dịch) – Chương 675

Giọng Mặc Lão Quái đầy kinh giận và khó tin:

- Bồ Đề Cổ Thụ, ngươi có cơ duyên như vậy!

Mặc Lão Quái biết rõ hiện giờ không thể làm gì Tiêu Thần được.

- Tiêu Thần, hôm nay lão phu không giết ngươi được nhưng mười năm sau khi ngươi rời khỏi Huyết Mạch Chi Địa thì lão phu sẽ khiến ngươi hình thần đều diệt, chết không có chỗ chôn!

Dứt lời một tia thần niệm Mặc Lão Quái tự động tan vỡ.

Với uy năng của Bồ Đề Cổ Thụ hiện giờ tuy có thể trấn áp nhưng không có năng lực ngăn cản một tu sĩ hợp thể tự bạo thần niệm.

Ô Quỷ chép miệng, mắt to đầy tiếc nuối. Đồ ngọt ngon biết mấy thế mà mất rồi.

Tiêu Thần thầm mừng, phải chú ý cẩn thận hơn nữa. Nếu không có Bồ Đề Cổ Thụ trong người thì hậu quả không tưởng tượng nổi. Kim Ấn ẩn vào không gian nguyên thần đã lâu không có động tĩnh, không biết đang làm cái gì. Tiêu Thần không dám bảo đảm Kim Ấn sẽ ra tay cứu khi hắn gặp nguy cấp.

Ít nhất lần trước tu sĩ sáu tộc vây giết mà Kim Ấn chẳng chút động tĩnh.

Tiêu Thần lắc đầu, ý niệm nháy mắt trở về bản thể, giương mắt thủy tinh hoàng kim đã vỡ nát trong tay, ánh mắt hắn tiếc nuối. Mặc Lão Quái không giết Tiêu Thần được nhưng có cách phá thủy tinh này để tránh rơi vào tay hắn.

Tiêu Thần cười khổ nói:

- Ngã một lần khôn ra một chút, cũng xem như được bài học. Mặc Lão Quái đã động tay chân trong báu vật thì lão quái khác chắc cũng không kém. Ta muốn chiếm hữu những báu vật này còn cần tốn chút thủ đoạn.

Tiêu Thần lấy ra hết đồ trong trữ vật giới chỉ của Mặc Thâu Bàn bỏ vào trữ vật giới chỉ của mình.

Đã lãng phí một cơ hội có báu vật, không thể để trữ vật giới chỉ của Mục Huyền Thanh có gì ngoài ý muốn.

Tiêu Thần nhắm mắt chậm rãi điều tức, phục hồi trạng thái đến đỉnh mới ra tay.

Thần thức nhẹ nhàng phá vỡ nhập vào, vẫn là tìm từ từ kiểu rải thảm. Lát sau Tiêu Thần đã phát hiện, tỏa định mục tiêu.

Đó là một giọt máu quỷ dị tỏa ra màu đỏ đậm, tuy hơi thở mờ nhạt nhưng nguyên thần của Tiêu Thần chưa đến gần thì âm lạnh đã lan khắp người hắn. Điều này khiến Tiêu Thần lập tức xác định thứ đó là pháp bảo giữ mạng thật sự Mục Lão Quái ban cho.

Tiêu Thần trầm ngâm, khuôn mặt do dự, lát sau ánh mắt nghiêm túc, lòng đã có quyết định.

Muốn được báu vật thì phải liều một phen, không thì chỉ có thể nhìn bảo bối tan vỡ biến mất.

Tiêu Thần lòng máy động, giọt máu xuất hiện trong trữ vật giới chỉ của Mục Huyền Thanh, bị hắn đưa vào không gian nguyên thần. Giọt máu vào trong, uy năng Bồ Đề Cổ Thụ bùng nổ, thần quang lấp lánh trấn áp chặt chẽ.

Bùm!

Nguyên thần Mục Lão Quái lao ra ngay nhưng bị Bồ Đề Cổ Thụ trấn áp không có chút sức chống cự, bị cưỡng ép cắt đứt liên kết với giọt máu.

Mục Lão Quái căm hờn gầm rống:

- Tiêu Thần!

Rất nhiều tu sĩ Mục gia của lão chết vào tay Tiêu Thần nhưng lão chưa để bụng, nhưng bây giờ Mục Huyền Thanh chết khiến Mục Lão Quái điên tiết.

Mục Huyền Thanh là tiểu bối có tư chất tu luyện tốt nhất, huyết mạch mạnh nhất trong giới trẻ Mục gia, được lão trút nhiều hy vọng và mong mỏi. Nhưng bây giờ Mục Huyền Thanh đã chết, bị Tiêu Thần giết hoàn toàn, không thì báu vật tuyệt đối sẽ không thay chủ.

- Lão phu nhất định phải giết ngươi!

Lão quái này hung hăng gầm rống cũng chọn tự bạo thần niệm.

Tuy có Bồ Đề Cổ Thụ trấn áp nhưng một tia thần niệm của lão quái Hợp Thể tạo thành trùng kích vẫn làm mặt Tiêu Thần trắng bệch, trong đôi mắt đen láy một mảnh bình tĩnh không lộ ra chút gì kinh hoàng.

Buồn cười!

Tiêu Thần và Mục gia vốn là không chết không ngừng, chẳng lẽ cho tử đệ của các ngươi truy sát, còn hắn không thể giết ngược lại sao?

Về uy hiếp, Tiêu Thần tự nhận không đánh lại Hợp Thể Tôn Giả cảnh nhưng không nhát gan, lão quái các tộc sống không biết bao nhiêu năm tháng mới đến cảnh giới như hôm nay. Tiêu Thần không đánh lại chỉ vì thời gian tu luyện ngắn ngủi, sau này lộc về tay ai còn chưa biết.

Tiêu Thần thầm cười nhạt.

Đánh tan một tia thần niệm của Mục Lão Quái rồi Tiêu Thần lật tay cẩn thận lấy giọt máu ra thu vào hộp ngọc, dán phù lục phong ấn, sau đó sửa sang lại vật phẩm khác trong trữ vật giới chỉ của Mục Huyền Thanh. Linh Thạch, huyết tinh, đan dược, pháp bảo một đống, phẩm chất cao. Nhưng hấp dẫn Tiêu Thần nhất là một hộp ngọc.

Ngoài hộp ngọc có một tầng cấm chế, rậm rạp phức tạp vô cùng, sơ sẩy một cái sẽ dẫn đến hộp ngọc tự hủy, hủy diệt vật phẩm chứa bên trong.

Mắt Tiêu Thần sáng rực, khóe môi cong lên ý cười. Mục Huyền Thanh đúng là rộng rãi, tặng một báu vật có thể bộc phát đẳng cấp gần Tôn Giả, giờ còn giấu bảo bối khác, thật thú vị.

- Xem ra săn giết tu sĩ mấy gia tộc vừa báo thù vừa có thể thu lợi không ít, tốt lắm.

Từ xưa đến nay tu sĩ dám xem tu sĩ của sáu cổ tộc như dê béo làm thịt thì chỉ có một mình Tiêu Thần.

Tiêu Thần cười cười, lắc đâù dằn lòng xuống, cẩn thận nhìn hộp ngọc.

Bên trong có bảo bối, tất nhiên là trọng bảo, nếu không Mục Huyền Thanh đã chẳng cẩn thận như vậy. Nên Tiêu Thần càng phải cẩn thận hơn nữa, nếu sơ sẩy xúc động cấm chế phá hỏng bảo bối thì hối hận không kịp.

May mà Tiêu Thần có tạo nghệ trong đường cấm đạo, tuy cấm chế ngoài hộp ngọc cực kỳ hóc búa nhưng hắn có chút nắm chắc.

Bởi vì lo lắng xúc động cấm chế hộp ngọc nên Tiêu Thần lấy nó ra khỏi trữ vật giới chỉ mà không dùng tay, tránh cho xảy ra chuyện gì ngoài ý mkuốn. Trước tiên cẩn thận quét thần thức, xác định trong hộp ngọc cấm chế không có huyền cơ gì khác, Tiêu Thần gật gù.

Hộp ngọc lơ lửng giữa không trung, Tiêu Thần nhìn cái hộp, cấm đạo phù văn điên cuồng lấp lóe nơi đáy mắt, không ngừng phân giải tổ hợp rồi tan biến, hắn đã dốc hết sức ra tay phá giải.

Thời gian dần trôi, chân mày Tiêu Thần đôi khi cau lại có lúc giãn ra, nhưng hơi thở trầm ổn không nôn nóng. Cấm chế hộp ngọc không đơn giản nhưng không làm Tiêu Thần chịu bó tay, lát sau hắn bỗng hành động.

Mười ngón tung bay nhanh nhẹn như bươm bướm vườn hoa, cánh hoa lớp lớp nhưng không dính vào người bươm bướm chút nào, nhẹ nhàng linh động. Các pháp quyết phóng ra kịp lúc, tốc độ siêu nhanh được Tiêu Thần dùng thủ thể trầm ổn kiền tịnh gọn gàng không chút run rẩy, càng không có sai lầm.

Phù văn xuất hiện, nháy mắt rơi vào hộp ngọc. Phù văn dung nhập, cấm chế bày ra ngoài chiếc hộp phát ra linh quang lấp lánh, các dao động trúc trắc chậm rãi khuếch tán, tuy hơi thở yếu ớt nhưng phức tạp đủ làm cấm đạo đại sư bình thường lắc đầu thở dài chịu bó tay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...