Làm xong việc này Cơ Lạc Nhiễm liếc trộm Tiêu Thần, thấy hắn không lộ vẻ gì khác lạ thì thầm thở phào.
Việc nên làm đã làm xong, còn lại là chờ đợi.
Cơ Lạc Nhiễm thầm cười nhạt.
Ước hẹn? Buồn cười, Tu Chân giới không ngừng giết nhau, ngươi lừa ta gạt, chút thủ đoạn của bọn họ không là gì.
***
Tu sĩ năm tộc nhận ngọc điệp rất nhanh hồi âm, không có ý kiến gì về việc liên hợp, hẹn đại điểm tập kết cùng nhau vào sâu trong vùng đất hội chiến.
Hoàng Cực Cương Vân, Mục Huyền Thanh thì lần lượt bảo đảm tuyệt đối không khó xử Tiêu Thần.
Tất cả rất suôn sẻ.
Trong độn quang, tu sĩ Cơ gia dựa vào báu vật che giấu hơi thở xé gió bay tới chỗ hẹn.
Tiêu Thần cau mày, nguy hiểm lại nổi lên trong lòng hắn, càng lúc càng mãnh liệt hơn làm hắn hơi bất an.
Có gì đó kỳ kỳ.
Tiêu Thần suy nghĩ nhanh, nhưng mặc cho hắn vắt óc cũng không có manh mối gì, càng như vậy càng khiến hắn kiêng dè hơn. Biết nguy hiểm không đáng sợ, khủng bố nhất là dao đâm lén.
Bất ngờ không kịp đề phòng rồi lại tàn nhẫn.
Sáu tộc tập kết.
Sau vụ này cảm giác nguy hiểm trong lòng Tiêu Thần càng rõ ràng, không lẽ ngọn nguồn liên quan việc liên hợp? Nhưng thật khó giải thích, rõ ràng sáu tộc đã hẹn nhau . . . Tiêu Thần bỗng thấy lạnh lòng, sau đó cười khổ. Từ khi nào hắn mất cảnh giác như vậy, tin tưởng cái gọi là sáu tộc ước hẹn?
Xem ra cuộc sống quân đoàn khiến hắn đánh mất cảnh giác nên có, chuyện này không hay ho chút nào.
Trong độn quang Tiêu Thần bỗng dừng bước.
Cơ Lạc Nhiễm tim rớt cái bịch, mặt ngoài giữ bình tĩnh cười hỏi:
- Sao vậy Tiêu Thần đạo hữu? Chúng tap hải nhanh hơn chút, đừng để đạo hữu khác chờ sốt ruột.
Tiêu Thần lặng im, lát sau lắc đầu nhìn Cơ Lạc Nhiễm chằm chằm, thản nhiên nói:
- Cơ đạo hữu nói đúng, có lẽ bọn họ chờ đã rất lâu.
Một câu hai ý, ngữ điệu lạnh băng.
Cơ Lạc Nhiễm biến sắc mặt, đáy mắt lóe tia kinh hoàng. Cơ Lạc Nhiễm hiểu rất rõ tu vi của Tiêu Thần, nếu bị hắn chọc thủng, thực lực tu sĩ Cơ gia tuyệt đối không đánh lại người này, thậm chí bị hắn tàn sát.
Tiêu Thần thầm lắc đầu, tuy Cơ Lạc Nhiễm thay đổi sắc mặt rất nhanh nhưng không thoát khỏi cặp mắt của hắn. Tiêu Thần thầm thở dài, Cơ Lạc Nhiễm giấu hắn làm chút động tác nhỏ chứ không thì tại sao lo lắng như vậy?
Tiêu Thần thầm mừng, nếu thật sự đi vào ván cờ đã đặt sẵn thì dù hắn có thực lực mạnh mẽ, khi không hay biết gì sẽ chịu thiệt lớn.
Hơn nữa Tiêu Thần không thể xác định chuyện này liên lụy đến những ai, Mục gia và hắn vốn là cục diện không chết không ngừng, chắc chắn có mặt.
Vân Động hận hắn thấu xương chỉ muốn giết cho rồi, cũng hợp lý.
Mặc gia, Thượng gia, Vân gia tuy có ân oán với nhau, Tiêu Thần từng giết Thượng Vân Tinh tu sĩ Bất Trụy của Thượng gia, nhưng những chuyện này xảy ra ở Tinh Không đại lục, tuyệt đối không có ai biết, bọn họ không có lý do nhúng tay.
Nhưng ngay cả tu sĩ Cơ gia cũng xen vào thì có lẽ ba gia tộc ra tay không có gì khó chấp nhận.
Sáu gia tộc liên hợp giết?
Tiêu Thần thầm lắc đầu, nhếch mép cười nhạt.
Mặt Cơ Lạc Nhiễm trắng bệch, âm thầm lùi hai bước, chờ chút nữa nếu có biến cố thì gã sẽ dốc hết sức, không tiếc sử dụng báu vật lão tổ ban cho.
Tiêu Thần đưa thần thức vào, nội dung trong ngọc giản rất đơn giản: Sáu tộc kết hợp có trá, đi mau!
Tiêu Thần cảm ứng hơi thở mờ nhạt truyền đến từ ngọc giản, trong đầu nhớ đến bóng dáng Vân Linh hiên ngang.
Tiêu Thần thở dài lắc đầu, bóp nát ngọc giản tránh đem đến rắc rối cho Vân Linh.
Ánh mắt Tiêu Thần sắc bén như đao, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục, ánh sáng lạnh dâng lên.
- Hôm nay ta không giết ngươi xem như trả lại ân tình cho lão tổ, nhưng sau này rơi vào tay Tiêu Thần thì đừng trách ta ra tay vô tình!
Mặt Cơ Lạc Nhiễm trắng bệch, trán rịn mồ hôi lạnh.
Tiêu Thần xoay người bước ra một bước, hắn đang định đi nhưng giây sau sầm mặt xuống.
- Ha ha ha! Tiêu Thần đạo hữu đã đến rồi thì cần gì đi gấp vậy? Hay là rửa sạch cổ để tại hạ chém?
Trong tiếng cười Mục Huyền Thanh hiện ra trong hư không, nhếch mép dữ dằn.
Hoàng Cực Cương Vân đứng một bên, ánh mắt độc ác, cười khẩy.
Mặc gia, Thượng gia, Vân gia chiếm một góc bao vây kín kẽ.
Mặt Vân Linh trắng bệch chậm rãi cúi đầu.
Tiêu Thần nhíu chặt mày, không gian nơi này bị lực lượng kỳ lạ cưỡng ép phong tỏa trấn áp, dựa vào tu vi của những người này tuyệt đối không làm được, chắc ai đó mang theo chí bảo. Có thể cưỡng ép ngăn cản Tiêu Thần xé rách không gian thì pháp bảo này không tầm thường. Mới rồi tu sĩ các tộc núp trong hư không giấu được nguyên thần cảm ứng của hắn, chắc là nhờ vào công hiệu dị bảo nào đó.
Đám người này thật sự có chuẩn bị mới đến, có lẽ đã bàn bạc sẵn sàng chỉ chờ hắn tiến đến.
Mắt Cơ Lạc Nhiễm hấp háy tia sáng lạnh, huyết quang ngoài người chợt lóe, gã dẫn theo năm tu sĩ Cơ gia rời đi. Chín người khác ánh mắt tức giận, hiển nhiên không biết trước chuyện này.
- Các vị đạo hữu, tại hạ đã hoàn thành lời hứa, hôm nay Tiêu Thần phải chết.
Còn tu sĩ Cơ gia khác, Cơ Lạc Nhiễm không nói nhưng tỏ rõ không muốn có người sống.
Hoàng Cực Cương Vân cười khẽ đầy âm u:
- Cơ đạo hữu yên tâm, chúng ta sẽ hết sức ra tay không để người này rời đi. Tiêu Thần, tại hạ nói rồi, sẽ có ngày trả lại tất cả lăng nhục cho ngươi gấp trăm lần, giờ ngươi tin chưa? Hôm nay Hoàng Cực Cương Vân sẽ cho ngươi chịu đủ hành hạ trên đời, rút hồn luyện phách suốt kiếp không được siêu sinh!
Ngữ điệu độc ác khiến người rùng mình.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng sáng, cục diện hiện giờ tuy rất tệ cho hắn nhưng vẫn giữ tinh thần bình tĩnh không hề hoảng loạn.
Tiêu Thần ngước đầu lên điềm tĩnh nói:
- Dù các ngươi liên hợp lại thì sao? Tiêu Thần vẫn không sợ gì. Hôm nay thật sự liều sinh tử, chưa biết lộc về tay ai!
Tự tin căng tràn lồng ngực, đại thế bay ra khỏi người Tiêu Thần vọt thẳng lên trời, càn quét vô cực.
Tu sĩ sáu tộc dù không mạnh nhưng đều nắm giữ trọng bảo, bạo phát sức chiến đấu không thể tính toán bằng tu vi. Nói thật thì Tiêu Thần không nắm chắc an toàn rút lui, dù vậy tín niệm của hắn vẫn cứng như đá không chút dao động.
Đây là trái tim cường giả, nếu lòng sợ hãi thì chưa chiến đã thua.
Mặc Thâu Bàn cười khẩy nói, chứa đầy sát khí:
- Ha ha ha! Tiêu Thần đạo hữu lớn lối thật, mãi đến bây giờ vẫn chưa nhìn rõ thế cục trước mắt, quá nực cười. Hôm nay tu sĩ sáu tộc ta liên hợp ra tay, ngươi chết chắc!
Bình luận