Đạo (Dịch) – Chương 665

Tiêu Thần gật đầu. Huyết Tổ ra lệnh, quân đoàn các bộ lạc đột nhiên ra tay, bất ngờ không kịp đề phòng khiến tu sĩ sáu gia tộc bị tổn thương nghiêm trọng, hắn đã dự đoán từ trước. Đối mặt quân đội vây giết dù là cường giả Huyết Hoàng cũng có thể chết chứ nói gì đến tu sĩ đẳng cấp Huyết Vương.

Cơ Lạc Nhiễm chân thành nói:

- Được rồi, không nói đến chuyện này nữa. Bây giờ quan trọng nhất là làm sao giữ được mạng sống. Quân đoàn các bộ lạc chưa vào Âm Dương giới, trừ huyết thú đông đúc ra có lẽ còn lý do gì khác. Chúng ta tranh thủ thời gian phục hồi đi, cố gắng giữ trạng thái cao nhất ứng đối bất cứ nguy hiểm nào. May mà Tiêu Thần đạo hữu đến tăng tính an toàn cho tu sĩ Cơ gia ta lên nhiều.

Tiêu Thần xua tay nói:

- Ta nhận ân tình của lão tổ nên nếu có thể dĩ nhiên sẽ bảo vệ các người bình an. Trong người của ngươi hao tổn khá nặng, tranh thủ thời gian đi, chuyện cảnh giới giao cho tại hạ.

Cơ Lạc Nhiễm mừng rỡ thi lễ ngồi ngồi xếp bằng tĩnh tọa tu luyện.

Cơ Lạc Nhiễm cười thầm trọng bụng:

- Hừ hừ, Tiêu Thần, ngươi đừng trách ta, muốn trách thì trách số ngươi xui.

Tiêu Thần đứng trong cấm chế, cảm giác nguy hiểm luôn tràn ngập trong lòng khiến hắn cau mày. Tiêu Thần liếc trộm Cơ Lạc Nhiễm, đáy mắt lóe tia khác lạ sau đó bình tĩnh lại.

Ba ngày chớp mắt trôi qua

Cấm chế chỗ tu sĩ Cơ gia. Cơ Lạc Nhiễm từ từ mở mắt ra, đám tu sĩ Cơ gia đứng dậy, hơi thở khá hơn ba ngày trước, ánh mắt lại trầm ổn, hao tổn trong người đều phục hồi rồi.

Nếu không nhờ mang đủ linh đan trong túi trữ vật, muốn chữa lành vết thương thế này cần ít nhất hơn nửa tháng.

Cơ Lạc Nhiễm dẫn đầu, mười bốn tu sĩ Cơ gia kính cẩn thi lễ:

- Đa tạ Tiêu Thần đạo hữu hộ pháp cho chúng ta.

Tiêu Thần xua tay, ba ngày qua hắn từ từ điều tức, tu vi không tiến bộ nhưng đã điều chỉnh lại trạng thái, một ít pháp lực bị hao tổn đã được bổ sung đầy đủ, hắn đang trong trạng thái cao nhất.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng lạnh nhạt nói:

- Các người đã phục hồi vậy tiếp theo nên làm thế nào? Không biết các vị đạo hữu có ý tưởng gì không?

Tiêu Thần ở lại vùng đất hội chiến vì sâu trong đó truyền ra triệu hoán mãnh liệt. Ba ngày nay lực lượng triệu hoán không ngừng tăng mạnh, máu trong người Tiêu Thần chảy nhanh hơn, gần như sôi trào.

Cảm giác như có ngọn lửa không ngừng đốt nguyên thần của hắn, khiến cả người Tiêu Thần từng giây từng phút hưng phấn. Nhiều lần cảm ứng lần mò, Tiêu Thần chắc chắn nguyên nhân hắn cảm ứng lực lượng nóng cháy là đến từ huyết mạch trong cơ thể!

Vùng đất hội chiến, bí mật lưu truyền trong tầng lớp cao mỗi bộ lạc, triệu hoán nóng bỏng cảm ứng từ huyết mạch trong người, tất cả có vẻ âm u quỷ dị, sự việc không đơn giản như mặt ngoài.

Cho nên dù triệu hoán càng lúc càng mãnh liệt thì Tiêu Thần vẫn gắt gao giữ gìn bản tâm không dao động chút nào. Nhưng trong lòng Tiêu Thần hiểu rõ hiện đã cảm ứng hơi thở này thì hắn phải thăm dò tới cùng, không thì trong lòng tuyệt đối sẽ không cam.

Trung tâm vùng đất hội chiến che giấu cái gì? Tiêu Thần rất tò mò.

Cơ Lạc Nhiễm nghe vậy hơi trầm ngâm, chậm rãi lên tiếng:

- Chúng ta đều biết thế cục trước mắt, tuy quân đội các bộ lạc không vào khu vực Âm Dương giới nhưng chắc vẫn đang bày ra thiên la địa võng trong khu vực Hắc Hà, nên chúng ta không thể quay đầu. Nếu vậy chẳng bằng liều mộtp hen, có lẽ vào sâu trong vùng đất hội chiến sẽ có thu hoạch không tưởng được. Nên ý của tại hạ là tiếp tục đi sâu vào, cũng để xem thử trong đó ẩn giấu cái gì. Ý của Tiêu Thần đạo hữu thế nào?

Tiêu Thần thầm gật đầu, kết quả này không thể tốt hơn.

- Tại hạ cũng định như vậy, thế thì chúng ta lập tức dọn dẹp chuẩn bị xuất phát đi sâu vào vùng đất hội chiến.

Tiêu Thần miễn cưỡng giữ ngữ điệu trầm ổn nhưng tinh thần run rẩy, hắn không thể dằn nổi lòng sốt ruột.

Cơ Lạc Nhiễm cau mày, trầm ngâm chắp tay bảo:

- Tiêu Thần đạo hữu, với tài trí của đạo hữu chắc biết sâu trong vùng đất hội chiến không tầm thường, không thì đã chẳng khiến các bộ lạc luân phiên chiến loạn không ngớt. Nên tại hạ dự định liên hợp tu sĩ mấy gia tộc cùng hành động, vậy thì không chỉ tăng thêm mấy phần nắm chắc thành công,dù gặp nguy hiểm, tập hợp lực lượng của tu sĩ sáu tộc ta cũng có thể ung dung ứng đối. Đạo hữu thấy có được không?

Tiêu Thần lộ nét mặt trầm ngâm, tuy trong lòng hắn sốt ruột nhưng Cơ Lạc Nhiễm nói cũng có lý. Tu sĩ sáu tộc xuất thân từ tông tộc cổ xưa, ai nấy sức chiến đấu bất phàm, vào Huyết Mạch Chi Địa nguy hiểm bốn phía, lão quái các tộc đương nhiên ban cho báu vật hộ thân nếu gặp nguy hiểm sẽ bộc phát ra sức chiến đấu hung hãn.

Hơn nữa sâu trong vùng đất hội chiến khiến Tiêu Thần nôn nóng sốt ruột, làm lòng hắn cực kỳ kiêng dè. Nếu thật sự có thể cùng tu sĩ các tộc ra tay, nếu gặp cơ duyên thì mọi người tự bằng vào bản lĩnh tranh cướp xem như công bằng, cũng ổn thỏa hơn.

- Cơ đạo hữu nói có lý, Tiêu Thần không có ý kiến gì về việc này. Nhưng đạo hữu nên biết tại hạ và Mục gia, Hoàng Cực gia tộc có thù rất sâu, chỉ sợ chưa hợp tác đã muốn phân sống chết với nhau.

Đây là điều duy nhất Tiêu Thần e ngại, tuy hắn rất tự tin vào thực lực của bản thân nhưng tu sĩ hai tộc đến có chuẩn bị. Liều mạng đấu thì hắn không ngán ai, nhưng Tiêu Thần không muốn có bất trắc trong tình hình nguy hiểm này.

Cho nên muốn liên hợp thì phải giải quyết việc này.

Cơ Lạc Nhiễm gật đầu, dường như đoán biết Tiêu Thần sẽ nói vậy nên gã nặng nề bảo:

- Tiêu Thần đạo hữu hãy yên tâm, hiện nay vô cùng nguy hiểm, tại hạ có thể liên hợp Vân gia, Thượng gia, Mặc gia, bốn gia tộc cùng ra mặt lập nghị quyết trong Huyết Mạch Chi Địa không được đánh nhau vì thù riêng nếu không sẽ bị bốn gia tộc cùng giết. Với tu vi của Tiêu Thần đạo hữu sẽ là nổi bật nhất trong chúng ta, có đạo hữu ở tất nhiên có thể phát huy ra tác dụng rất lớn. Ta nghĩ tu sĩ mấy gia tộc khác đều hiểu điều này, dù sao việc quan trọng nhất bây giờ là phải giữ được mạng sống chứ không phải tự tàn sát.

Tiêu Thần gật đầu, nếu được vậy thì hợp tác cũng không sao.

Mắt Cơ Lạc Nhiễm lóe tia vui mừng, gã lấy mấy ngọc điệp ra khắc tin tức vào:

- Thế thì tại hạ truyền tin tức cho tu sĩ năm tộc khác cùng bàn về việc này.

Lát sau Cơ Lạc Nhiễm giơ tay ném năm ngọc điệp bắn vào hư không biến mất.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...