Đạo (Dịch) – Chương 667

Tu sĩ Vân gia, Thượng gia không nói chuyện nhưng người liên tục chuyển động hơi thở phát ra đại thế lạnh lùng, ý tưởng trong lòng không cần nói cũng biết.

Tiêu Thần cau mày, hắn lắc đầu nói:

- Trận chiến hôm nay khó tránh khỏi, nhưng tại hạ có điều không rõ xin các vị cho biết. Tiêu Thần kết thù với hai mạch Hoàng Cực, Mục gia, bọn họ đối phó với ta là hợp lý. Nhưng tại sao bốn gia tộc khác cũng góp mặt trong chuyện này? Giải thích rõ trước đi, rồi chúng ta chiến một trận, sống chết tùy số trời.

Hoàng Cực Cương Vân lộ vẻ mặt thú vị, ngửa đầu cười dài.

Hoàng Cực Cương Vân mỉa mai:

- Chuyện này nói đến cũng hài, nếu không phải có người Cơ gia thông báo thì năm gia tộc lớn chúng ta không hay biết gì. Tiêu Thần, ngươi đúng là may mắn, vào Táng viên Cơ gia chẳng những không chết còn kế thừa dung hợp một chút huyết mạch phản tổ. Vào Huyết Mạch Chi Địa có phải vì muốn hoàn toàn kích phát chút huyết mạch đó, mấy trăm năm sau trợ giúp Cơ gia xưng bá toàn Tu Chân giới? Nhưng bây giờ ngươi không còn cơ hội đó, chúng ta đã biết huyết mạch phản tổ rồi thì tuyệt đối không tha cho ngươi bình an rời đi! Nên hôm nay dù thế nào chúng ta cũng phải giết ngươi! Ta đã giải thích rõ rồi, Tiêu Thần nhà ngươi yên tâm đi đi.

Hoàng Cực Cương Vân tiến lên trước một bước, hơi thở phát ra một hơi phá tan Nguyên Anh hậu kỳ vào Bất Trụy sơ kỳ. Nhưng hơi thở không ổn định, hiển nhiên Hoàng Cực Cương Vân dựa vào bí thuật cưỡng ép tăng tu vi.

Mục Huyền Thanh của Mục gia, Thượng Thành Đức của Thượng gia, Vân Động của Vân gia, Cơ Lạc Nhiễm của Cơ gia, Mặc Thâu Bàn của Mặc gia, kiệt xuất thế hệ trẻ năm gia tộc cùng tiến lên, hơi thở đều vào đẳng cấp Bất Trụy, uy áp mạnh mẽ xông thẳng lên trời như sáu ác thú dữ tợn chặt chẽ vây khốn Tiêu Thần trong đó, sát khí tung hoành.

Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, hèn gì bọn họ ra tay, hóa ra vì vậy.

Tầm quan trọng của huyết mạch phản tổ đối với các cổ tộc không cần nói cũng biết, nhưng khi huyết mạch này không đến từ tông tộc của mình, vì bảo đảm địa vị các gia tộc tất nhiên bọn họ không tiếc mọi gía dốc hết sức xóa sổ mối uy hiếp.

Tiêu Thần đã thành cái đinh trong mắt mấy gia tộc, phải nhổ bỏ.

Để lộ tin tức huyết mạch phản tổ, Cơ Lạc Nhiễm tham gia vào cuộc săn giết hắn, bên trong tất nhiên có người âm thầm sai khiến. Tiêu Thần đã đoán ra kẻ nào núp trong bóng tối.

Cơ Nhược Sơn, nhị trưởng lão của Cơ gia.

Tiêu Thần thầm lắc đầu, lão quỷ này đúng là thủ đoạn tàn nhẫn, vì giết hắn không tiếc làm ra tình huống rầm rộ như vậy, không tiếc hy sinh mạng sống tu sĩ nhà mình.

Cơ Lão Quái quan tâm chăm sóc Tiêu Thần, nhưng ân tình và tính kế âm thầm này xem như tiêu trừ hơn, sau này hai bên không ai nợ ai.

Tiêu Thần ngẩng đầu, đáy mắt lóe tia sáng lạnh.

Nếu đã hiểu rõ đầu đuôi vụ việc thì Tiêu Thần không nói nhiều nữa, hắn bước lên trước một bước. Tuy không thể thi triển thuấn di nhưng tốc độ của Tiêu Thần vẫn siêu mau, chợt lóe lao tới trước mặt Hoàng Cực Cương Vân, giơ nắm đấm ra đánh xuống.

Một đấm đánh ra không gian chấn động!

Dù tu sĩ sáu tộc có được chí bảo phong tỏa không gian, nhưng một kích hung hãn làm không gian hơi dao động.

Hoàng Cực Cương Vân biến sắc mặt, tuy tu vi tăng vọt miễn cưỡng tiến vào Bất Trụy sơ kỳ nhưng gã và Tiêu Thần cách biệt bẩm sinh. Dùng thực lực cứng rắn đỡ đòn là tự tìm chết.

Hoàng Cực Cương Vân hừ lạnh lật tay vỗ vào túi trữ vật, một phù lục tinh xảo phức tạp xuất hiện. Hoàng Cực Cương Vân ném phù lục bay ra, dao động hơi thở mạnh mẽ phát ra, cổ trận hư không hình thành phong ấn trấn áp Tiêu Thần ở bên trong.

Cổ trận ngưng tụ biến ra lồng giam, bên trong hơi thở nặng nề, hiển nhiên không phải vật phàm.

Bị trấn áp nhưng mặt Tiêu Thần không biểu tình, quyền thế không ngừng giáng xuống.

Hoàng Cực Cương Vân cười nhạt, phong cổ trận phù là báu vật mà Hoàng Cực Nguyên Thành lão tổ Hoàng Cực gia ban cho, uy năng mạnh mẽ. Lúc trước vào Âm Dương giới, vì ngăn cản quân đội chém giết Hoàng Cực Cương Vân đã sử dụng hai tấm, chớp mắt trấn áp hai cường giả Huyết Hoàng, có một người tu vi đến Huyết Hoàng trung phẩm nhưng vẫn không có sức chống cự trước phong cổ trận phù.

Dù Tiêu Thần có thực lực không yếu nhưng muốn phá mở thì không dễ vậy, chỉ cần hắn bị nhốt vài giây đủ để bọn họ thi triển thủ đoạn sau đó giết người này.

Trận chiến này nhẹ bẫng.

Nhưng ngay sau đó mặt Hoàng Cực Cương Vân đen như nhọ nồi, con ngươi co rút, mắt lộ tia rung động.

Nắm đấm đánh ra, lồng giam vỡ nát, phong cổ trận phù hóa thành bột mịn tán loạn.

Báu vật này không thể ngăn cản Tiêu Thần chút nào!

Tuy phong cổ trận phù không yếu, đủ sức phong ấn tu sĩ đẳng cấp dưới đại năng Nhân Giới vài giây, cụ thể tùy theo tu vi mạnh yếu nhưng điểm này không ăn thua với Tiêu Thần. Tu vi cấm đạo của Tiêu Thần tùy theo tu vi tăng cao, tầm mắt không ngừng mở rộng, cấm chế bình thường đã không thể nhốt được hắn. Phong cổ trận phù tuy rằng huyền diệu nhưng vẫn bị Tiêu Thần tìm ra điểm phá trận, hắn dốc hết sức đương nhiên nhẹ nhàng đánh phá.

Đánh phá phong ấn rồi Tiêu Thần không giảm thế đi lao vào Hoàng Cực Cương Vân, lòng đầy sát khí.

Đối mặt Tiêu Thần dốc hết sức đánh, Hoàng Cực Cương Vân biểu tình cực kỳ khó xem hét to:

- Các vị đạo hữu còn chưa ra tay đợi gì nữa?

Mục Huyền Thanh cười lạnh, gã rất muốn khoanh tay đứng nhìn Tiêu Thần liều mạng đấu với người khác để gã trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Nhưng tất cả người có mặt đều là thông minh như cáo, nếu đều chung suy nghĩ đó không chừng bị Tiêu Thần bắt lấy cơ hội chạy trốn, vậy thì tai họa ngầm vô cùng.

Vì vậy Mục Huyền Thanh không chút do dự ra tay ngay.

Tu sĩ bốn tộc Thượng gia, Mặc gia, Vân gia, Cơ gia hơi tạm dừng rồi cũng vào chiến đoàn. Hôm nay mọi người cùng chung mục tiêu là giết Tiêu Thần, dù lòng có tính toán nhỏ nhặt cũng phải tạm gác sang bên.

Ầm!

Ầm!

Kiệt xuất của sáu cổ tộc Tu Chân giới như Hoàng Cực Cương Vân, Mục Huyền Thanh, Thượng Thành Đức, Mặc Thâu Bàn, Cơ Lạc Nhiễm, Vân Động hợp tác đối phó Tiêu Thần trong vùng đất hội chiến.

Tu vi của sáu người vẫn ở đỉnh Nguyên Anh nhưng đều có thần thông bí pháp, sức chiến đấu bùng nổ sánh bằng Bất Trụy sơ kỳ bình thường, cộng thêm các loại thủ đoạn quỷ dị, rất khó đối phó. Huống chi sáu người liên hợp đủ sức đấu với tu sĩ Bất Trụy trung kỳ bình thường.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...