Vân Linh hé môi anh đào, ngữ điệu lộ rõ sát khí:
- Tạm thời dừng lại tĩnh tọa điều tức, chờ vết thương trong người hơi khỏe lại chúng ta một hơi xông vào Âm Dương giới!
Tu sĩ Vân gia gật đầu, bày ra cấm chế nhạt ngăn cách hơi thở, lập tức khoanh chân ngồi tiến vào trạng thái nhập định. Trong chiến trường phục hồi một phần thực lực là nắm chắc giữ mạng một phần, bọn họ không dám chậm trễ.
Vân Linh chậm rãi điều tức, nhưng một nửa nguyên thần vẫn tỉnh táo điều tra hoàn cảnh xung quanh tránh cho đột nhiên xuất hiện biến cố trở tay không kịp.
Lúc này Vân Linh bỗng cau mày, lòng hơi bất an.
Bất an này là trực giác nhạy bén hình thành khi chém giết trên chiến trường, Vân Linh liếc mắt qua nhưng không thấy có gì khác lạ. Nhưng càng như vậy trong lòng Vân Linh càng bất an hơn.
Đột nhiên một ý nghĩ vụt qua óc Vân Linh, khiến người nàng căng cứng.
Thực Nguyệt quân đoàn!
Chủ yếu ám sát, tiềm hành, công pháp quỷ bí, là vua bóng đêm. Vân Linh từng đảm nhiệm vạn phu trưởng trong Đại Địa quân đoàn, biết rất rõ thủ đoạn của Thực Nguyệt quân đoàn, đây cũng là vì sao nàng sợ hãi.
Vân Linh hét lên:
- Địch tập!
Công kích khủng bố ập đến ngay.
Thực Nguyệt quân đoàn hợp kích, ám dạ sát!
Một đao quang màu đen như trăng khuyết rạch phá không gian nháy mắt xé rách cấm chế, thế đi không giảm chém xuống.
Phập!
Một tu sĩ Vân gia hoảng sợ trợn to mắt, nhưng gã chưa phản ứng lại thì cái đầu đã bay lên cao. Nguyên thần bị chém chết, hình thần đều diệt.
Con ngươi Vân Linh co rút nhìn chằm chằm xung quanh, bất giác lộ ra tuyệt vọng.
Bảy chiến sĩ Thực Nguyệt quân đoàn chậm rãi bước ra từ bóng tối, tuy ít người nhưng bảy người phát ra cảm ứng hơi thở tu vi kém nhất gần bằng vô địch Huyết Vương. Người dẫn đầu là cường giả Huyết Hoàng.
Đây là tổ Thực Nguyệt quân đoàn tàn sát quy cách cao nhất, chuyên môn giết cường giả Huyết Hoàng, thần thông quỷ dị hung hãn, cực kỳ hóc búa. Với trạng thái hiện giờ của tu sĩ Vân gia đánh nhau với bọn họ thì chết chắc.
Vân Linh nghiến răng, nàng làm tử đệ dòng chính của Vân gia, trước khi vào Huyết Mạch Chi Địa dược Vân Lão Qúai tặng cho một số vật giữ mạng, nếu tình huống nguy cấp thì nàng sẽ không keo kiệt bảo vật. Nhưng quan trọng là dù thi triển báu vật Vân Linh không chút tự tin có thể giết cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc, vì tu vi của người này đã đến Huyết Hoàng trung phẩm.
Đám tu sĩ Vân gia mặt trắng bệch, mắt đầy kinh hoàng.
Không ai phát hiện ánh mắt Vân Động tối tăm nhưng không sợ hãi, lộ tia trầm ngâm.
Cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc trầm giọng nói:
- Ra tay, giết hết không chừa một người!
Cường giả Huyết Hoàng đột nhiên tấn công, vỗ chưởng vào Vân Linh.
Đối mặt cường giả Huyết Hoàng trung phẩm dốc hết sức đánh chết, Vân Linh không dám cứng rắn đỡ. Huyết quang lóe sáng trên người, Vân Linh lùi nhanh ra sau, lấy một hạt châu ra khỏi trữ vật giới chỉ ném tới trước.
Lôi chấn tử!
Luyện hóa thiên lôi chi lực phong ấn mà thành, dùng pháp lực thúc đẩy uy năng vô tận, có thể nháy mắt bộc phát ra thiên lôi đánh chết cường địch.
Vân Linh làm người nổi bật trong tu sĩ trẻ của Vân gia, tu vi thiên tư đều là thượng thượng đẳng. Tuy tu vi của Vân Linh đang là đỉnh Nguyên Anh nhưng nếu đánh hết sức liều mạng thì đối mặt tu sĩ Bất Trụy sơ kỳ cũng có thể chống chọi giây lát, thậm chí thừa dịp chạy trốn.
Nhưng Vân Linh đang đối mặt cường giả Huyết Hoàng trung phẩm sánh bằng Bất Trụy trung kỳ, mặc cho nàng có thần thông thủ đoạn kinh người cũng tuyệt đối không đánh lại, đành dựa vào pháp bảo ngăn địch.
Ầm!
Pháp lực kích phát lôi chân tử nổ tung, lực lượng lôi đình mạnh mẽ phát ra như con lôi giao giương nanh múa vuốt lao tới trước.
Đối mặt lôi chấn tử oanh giết, cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc cười khẩy:
- Hừ!
Cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc không chút e sợ chụp tay xuống, với thần thông thủ đoạn của gã tuy lôi chấn tử mạnh nhưng chưa đủ tư cách làm gã lùi bước.
Con ngươi Vân Linh co rút:
- Không hiếu chiến, nhanh chóng rút lui!
Thực lực cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc này mạnh hơn Vân Linh dự đoán, rắc rối rồi đây.
Tu sĩ Vân gia vừa chiến vừa trốn, nhưng người bọn họ vốn có vết thương nặng, pháp lực, nguyên thần hao tổn nhiều, bị chiến sĩ Thực Nguyệt bộ lạc bám chặt dần rơi vào thế yếu.
Vân Linh đối mặt cường giả Huyết Hoàng oanh giết liên tục ném ra mấy món pháp bảo chỉ miễn cưỡng bảo vệ bản thân, không có chút sức chống cự.
Vân Linh mắt lóe tia sáng hoảng loạn, tinh thần dao động nên có sơ hở:
- Nguy, cứ tiếp tục thế này chỉ e hôm nay chạy trời không khỏi nắng.
Dù một giây sơ sẩy nhưng đã quá đủ với cường giả Huyết Hoàng.
Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc không hề có lòng thương hương tiếc ngọc:
- Chết đi!
Một đỉnh Huyết Vương bình thường có thể dựa vào pháp bảo cưỡng ép ngaqnư cản gã rất lâu đã chọc tức gã, nên Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc đánh hết sức không chút nương tình.
Chưởng vỗ xuống dù là cường giả cùng đẳng cấp cũng bị thương nặng chứ nói gì Huyết Vương bình thường.
Tiểu nha đầu chết chắc!
Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc nhếch mép nanh tranh, đáy mắt lóe tia vui sướng. Gã là cường giả có sở thích long dương, không có hảo cảm gì với mỹ nữ, ngược lại rất ghét.
Mặt Vân Linh trắng bệch, giờ có muốn ngăn cản cũng muộn. Vân Linh cảm nhận hơi thở mạnh mẽ phát ra từ chưởng này, lòng chua xót, không lẽ nàng sẽ chết sao?
Mắt đẹp khép kín, khóe mắt chảy hai giọt lệ.
Ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, khí kình mạnh mẽ quét ngang bát phương, bá đạo vô cực.
Vân Linh hé mắt ra, thấy một bóng áo xanh đánh nhau với cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc. Hai người đánh xáp lá cà cứng đấu cứng, người mới đến chiếm ưu thế, chiêu thức đại khai đại hợp cuồng bạo tung hoành.
Tìm đường sống trong chỗ chết khiến lòng Vân Linh tràn ngập hân hoan và cảm kích.
Bùm!
Tiêu Thần tung nắm đấm đánh lùi cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc, quát to:
- Đi theo ta!
Tiêu Thần bay nhanh ra sau.
Vân Linh lập tức dẫn tu sĩ Vân gia đuổi theo.
Cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc thì mặt trắng bệch, mắt lộ tia kinh hoàng. Người đó có sức chiến đấu mạnh hơn xa gã tưởng tượng, nếu không phải người đó không muốn dây dưa thì gã thua chắc, đã bị giết.
Nên thấy Tiêu Thần dẫn tu sĩ Vân gia rời đi, dù cường giả Huyết Hoàng không cam lòng nhưng không dám rượt theo, ngược lại thầm mừng trong lòng.
***
Mấy độn quang xé gió bay qua khu vực Hắc Hà đi vào Âm Dương giới.
Sau khi vào Âm Dương giới, tu sĩ Vân gia không kiềm được hò reo.
Chương 662vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận