Từ phá tan cường giả Huyết Hoàng Thực Nguyệt bộ lạc vây giết đến vào Âm Dương giới chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi bọn họ gặp ba lần chặn giết, tất cả đều có cường giả Huyết Hoàng tọa trấn. Các bộ lạc cũng biết đây là cơ hội cuối cùng của họ, nếu bị tu sĩ vực ngoại vào Âm Dương giới thì bọn họ không có cơ hội bắt giết, nên quân đoàn các phương tập kết trong khu vực này. Cường giả Huyết Hoàng có lẽ không dưới mười vị.
Với thực lực của tu sĩ Vân gia đối mặt nghiền giết mạnh mẽ như thế thì chết chắc.
Vân Linh nhìn hướng Tiêu Thần, mắt đẹp lóe tia cảm kích. Vì hôm nay nếu không nhờ Tiêu Thần e rằng tu sĩ Vân gia chết hết.
- Đa tạ Tiêu Thần đạo hữu ra tay, Vân Linh vô cùng cảm kích. Nếu sau này có cơ hội báo đáp sẽ không chối từ.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, hắn và Vân Linh không phải lần đầu tiên gặp mặt, từng chạm mặt trong hội giao dịch Tứ Phương thành. Tuy không xem như bạn cũ nhưng Tiêu Thần có chút thưởng thức nữ nhân tính cách ngay thẳng này, không thì hắn đã chẳng cứu.
- Vân Linh đạo hữu đừng khách sáo, chúng ta đối mặt bộ lạc các nơi vây giết, nên chăm sóc cho nhau.
Vân Linh mím môi, dù không nói nhưng mắt đẹp tràn ngập cảm kích, có một số việc nhớ kỹ trong lòng là dược, không cần treo ngoài miệng.
Ánh mắt Vân Động bất giác âm trầm, gã tiến lên một bước bình tĩnh nói:
- Hôm nay đa tạ Tiêu Thần đạo hữu ra tay cứu giúp, theo tại hạ biết thì tu sĩ Cơ gia cũng vào trong Âm Dương giới. Đạo hữu thử tìm bọn họ xem, chúng ta không giữ lại.
Vân Động nói chuyện hơi lạnh lùng, ẩn chứa địch ý.
Vân Linh cau chân mày thanh trách mắng:
- Vân Động, sao có thể ăn nói kiểu đó với Tiêu Thần đạo hữu? Nếu không nhờ đạo hữu ra tay thì kết cục của chúng ta không tưởng tượng nổi, ngươi nên biết rõ mới đúng! Ta muốn ngươi xin lỗi Tiêu Thần đạo hữu ngay!
Vân Động biểu tình cực kỳ khó xem, gã và Vân Linh ở chung không tệ, cứ tưởng nàng có chút tình nghĩa với mình ai ngờ lúc này vì một người ngoài mà quát nạt gã, thật bực mình.
Vân Động không mở miệng, không khí hơi căng thẳng.
Tiêu Thần lắc đầu, xem phản ứng của Vân Động thì hắn đoán được một chút.
Tiêu Thần chắp tay nói:
- Vân Linh đạo hữu, chuyện hôm nay chỉ tiện tay, xin đạo hữu đừng để trong lòng. Đã biết tu sĩ Cơ gia ở trong Âm Dương giới vậy Tiêu Thần đi tìm đây, cáo từ.
Tiêu Thần lập tức xoay người hóa thành luồng sáng bay nhanh đi, hắn không muốn làm kỳ đà.
Mặt Vân Linh lạnh băng, ánh mắt rét buốt lườm Vân Động:
- Chuyện này ngươi phải cho ta một lời giải thích.
Vân Động thầm cười nhạt, ngoài mặt thì bình tĩnh nói:
- Vân Linh tiểu thư đừng quên người này là Tiêu Thần, trước khi chúng ta vào Huyết Mạch Chi Địa thì lão tổ đã ra lệnh .Ta nghĩ tiểu thư chưa qưên. Ta không ra tay với hắn đã là tốt lắm rồi, xem như báo đáp ân tình đã cứu tiểu thư. Hừ hừ, hơn nữa vừa rồi dù Lưu Vân này không ra tay thì Vân Động ta cũng có thể mang các ngươi bình an thoát khỏi, vào Âm Dương giới!
Vân Động lấy tấm lệnh phù ra:
Biến cố nằm ngoài dự đoán của mọi người, Vân Linh thầm rung động, nàng không biết gì về chuyện này. Nhưng Vân Động cầm lệnh phù đúng là phong ấn một hơi thở của lão tổ.
Sắc mặt Vân Linh liên tục thay đổi, hé môi anh đào trầm giọng nói:
- Dù vậy Tiêu Thần đạo hữu đã giúp chúng ta, nên tuyệt đối không thể phát tán tin tức về hắn ra ngoài. Các ngươi phải đồng ý điều này, không thì Vân gia ta là loại lấy oán trả ơn rồi.
Vân Động mắt lóe tia sáng gật đầu đồng ý.
Vân Linh thả lỏng, nhưng lòng vẫn lo âu. Chuyện Tiêu Thần có huyết mạch phản tổ bị lộ, tu sĩ năm tộc muốn giết hắn cho rồi, không biết còn quân đoàn Huyết Mạch Chi Địa nghiền giết không, nếu tin tức hắn xuất hiện bị lộ thì sẽ lại gây sóng gió.
Vân Động nhìn Vân Linh hơi cau chân mày thanh, ánh mắt của gã trở nên vô cùng tối tăm, lòng đầy sát khí.
***
Âm Dương giới là chiến trường tầng thứ hai trong vùng đất hội chiến, đi vào nơi này sẽ gặp huyết thú. Tuy chúng không có linh trí nhưng công kích cuồng bạo không sợ chết, gặp phải huyết thú là không chết không ngừng. Điều quan trọng nhất là huyết thú rậm rạp không thể đếm hết, tất cả quân đoàn các đại bộ lạc đi vào Âm Dương giới cũng phải cẩn trọng tiến lên, một nơi đại hung.
Một góc Âm Dương giới, trên mặt đất bày ra loại trận pháp huyền ảo, chẳng những che giấu hơi thở của tu sĩ còn thay đổi vị trí, huyết thú xâm nhập vào sẽ bị lặng lẽ đưa ra mà không bị phát hiện.
Trung tâm trận pháp có mười mấy tu sĩ ngồi xếp bằng, đang tranh thủ thời gian phục hồi hao tổn trong người.
Đoàn người này là tu sĩ Mục gia.
Mặt Mục Huyền Thanh trắng bệch, vì xông vào Âm Dương giới nên gã thi triển bí thuật trong tộc cưỡng ép tăng sức chiến đấu bản thân lên Bất Trụy sơ kỳ, trong tay có chí bảo thiên phẩm đạo khí Huyền Thiên Thước phụ trợ, cộng thêm các loại thủ đoạn khác mới xong. Dù vậy đối mặt cường giả Huyết Hoàng hung hăng tấn công vẫn làm Mục Huyền Thanh bị thương nặng.
Tu sĩ Mục gia khác đều bị thương.
May mắn trước khi vào Huyết Mạch Chi Địa gia tộc đã chuẩn bị đầy đủ trợ giúp bọn họ ứng đối các loại nguy cơ. Ví dụ trận pháp đang bày ra là lão tổ tự mình tìm một bí bảo, sau khi kích phát có thể tự động hoàn thành trận này. Trận pháp kết thành tuy không có lực công kích nhưng ngăn cách hơi thở thay hình đổi vị là số một, miễn bọn họ không ra ngoài trận pháp thì bên ngoài có nhiều huyết thú hơn nữa cũng tuyệt đối không cách nào phát hiện ra họ.
Trong túi trữ vật của mỗi người mang nhiều linh đan chữa các loại vết thương. Bọn họ dù gì là kiệt xuất thế hệ trẻ Mục gia, vào Huyết Mạch Chi Địa miễn sống đi ra thì tiềm lực sẽ tăng vọt ở trình độ khác nhau, vì bảo vệ mạng sống của họ có hao phí nhiều linh đan hơn nữa cũng đáng giá.
Lão quái các tộc hiểu rõ điều đó nên rất rộng rãi với đệ tử trong tộc, ban cho những thứ tự bảo vệ mình.
Trải qua một ngày một đêm không ngừng tĩnh tọa, Mục Huyền Thanh từ từ mở mắt ra. Đã dằn xuống bí thuật phản phệ nhưng vết thương trong người khó lành ngay, cần ít nhất năm ngay.
Mục Huyền Thanh rất vừa lòng kết quả này, trả giá như thế thoát khỏi nhiều cường giả Huyết Hoàng chặn giết đã rất hiếm có.
Bình luận